Tác giả:

Việt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô…

Chương 107: Cô gái đó...

Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… " Tử Phi, có chuyện gì vậy?" Lục Niệm Dạ thắc mắc" Cô gái đó là ai?"" Cái gì?"" Cô gái đó là ai?"Lục Niệm Dạ nghiêng đầu, sau khi tiêu hóa hết câu hỏi của Nam Cung Tử Phi mới "à" một tiếng, hóa ra là về chị dâu" Không có gì đâu" Anh cố gắng phủ nhận, bởi vì Lam Diệp Phù liên quan khá chặt chẽ với khoảng thời gian bị mất đi trí nhớ của hắn" Cậu có gì giấu tôi?" Nam Cung Tử Phi nhíu mày, bởi vì thái độ của Lục Niệm Dạ, người khác cũng nhận thấy điểm bất bình thường" Không có không có, ơ..." Anh xua xua hai tay, sau đó chợt khựng lại giây lát. Anh cúi xuống, nhặt lên sợi dây chuyền mảnh như sợi chỉ, nổi bật giữa nền cỏ xanhLà của nữ giới!Lục Niệm Dạ cau mày, chỉ có thể là của chị dâu" Phi ca, nữ nhân hồi nãy đánh rơi sợi dây chuyền, đệ không quen biết gì, anh tạm thời giữ lấy đi, dù sao hai người cũng hàn huyên một hồi phải không?"Nam Cung Tử Phi hờ hững tiếp nhận sợi dây từ phía Lục Niệm Dạ, ánh mắt hướng về phía bàn tay, có chút trầm ngâm, lại có chút suy tưChẳng ai biết trước rằng, sợi dây chuyền mỏng manh tưởng chừng như vô hại đó, lại là một trong những nguyên nhân gây ra một sự hiểu nhầm đau hại sau này----" Lam Tiểu Phù, không phải bảo ở trong vườn hoa sao?" Lam Y chạy hồng hộc ra ngoài cổng Lục gia biệt thự, thở gấp, hai tay chống gối, sau đó ngẩng mặt lên nhìn Lam Diệp Phù đang nhàn hạ dựa người vào chiếc ô tô đen bóng, Shylir cũng từ từ rảo bước theo sau" Chán rồi!" Cô thở dài, giọng nhàn nhàn, cảm xúc thay đổi rất nhanh" Không phải nói Bạch Nhạc Vườn là vườn hoa đẹp nhất châu Mĩ sao?" Lam Y thắc mắc, mặc dù anh chưa tận mắt chứng kiến, nhưng nhiều lời đồn đại ra vào không thể phủ nhậnLam Diệp Phù lảng tránh ánh mắt sang nơi khác. Bạch Nhạc quả thực là xứ sở thần tiên, lại còn có sự xuất hiện của "thiên thần thiếu niên", thế nhưng cuộc hội ngộ lại đầy hài hước và tràn đầy nước mắt" What happened with your hands?"//chuyện gì sảy ra với đôi tay của cô vậy?//

" Tử Phi, có chuyện gì vậy?" Lục Niệm Dạ thắc mắc

" Cô gái đó là ai?"

" Cái gì?"

" Cô gái đó là ai?"

Lục Niệm Dạ nghiêng đầu, sau khi tiêu hóa hết câu hỏi của Nam Cung Tử Phi mới "à" một tiếng, hóa ra là về chị dâu

" Không có gì đâu" Anh cố gắng phủ nhận, bởi vì Lam Diệp Phù liên quan khá chặt chẽ với khoảng thời gian bị mất đi trí nhớ của hắn

" Cậu có gì giấu tôi?" Nam Cung Tử Phi nhíu mày, bởi vì thái độ của Lục Niệm Dạ, người khác cũng nhận thấy điểm bất bình thường

" Không có không có, ơ..." Anh xua xua hai tay, sau đó chợt khựng lại giây lát. Anh cúi xuống, nhặt lên sợi dây chuyền mảnh như sợi chỉ, nổi bật giữa nền cỏ xanh

Là của nữ giới!

Lục Niệm Dạ cau mày, chỉ có thể là của chị dâu

" Phi ca, nữ nhân hồi nãy đánh rơi sợi dây chuyền, đệ không quen biết gì, anh tạm thời giữ lấy đi, dù sao hai người cũng hàn huyên một hồi phải không?"

Nam Cung Tử Phi hờ hững tiếp nhận sợi dây từ phía Lục Niệm Dạ, ánh mắt hướng về phía bàn tay, có chút trầm ngâm, lại có chút suy tư

Chẳng ai biết trước rằng, sợi dây chuyền mỏng manh tưởng chừng như vô hại đó, lại là một trong những nguyên nhân gây ra một sự hiểu nhầm đau hại sau này

----

" Lam Tiểu Phù, không phải bảo ở trong vườn hoa sao?" Lam Y chạy hồng hộc ra ngoài cổng Lục gia biệt thự, thở gấp, hai tay chống gối, sau đó ngẩng mặt lên nhìn Lam Diệp Phù đang nhàn hạ dựa người vào chiếc ô tô đen bóng, Shylir cũng từ từ rảo bước theo sau

" Chán rồi!" Cô thở dài, giọng nhàn nhàn, cảm xúc thay đổi rất nhanh

" Không phải nói Bạch Nhạc Vườn là vườn hoa đẹp nhất châu Mĩ sao?" Lam Y thắc mắc, mặc dù anh chưa tận mắt chứng kiến, nhưng nhiều lời đồn đại ra vào không thể phủ nhận

Lam Diệp Phù lảng tránh ánh mắt sang nơi khác. Bạch Nhạc quả thực là xứ sở thần tiên, lại còn có sự xuất hiện của "thiên thần thiếu niên", thế nhưng cuộc hội ngộ lại đầy hài hước và tràn đầy nước mắt

" What happened with your hands?"

//chuyện gì sảy ra với đôi tay của cô vậy?//

Chỉ Một Cú Điện Thoại... Vận Mệnh Bắt Đầu Rồi!Tác giả: Lục Băng KỳViệt Nam-8h------------------ Lam Diệp Phù dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vô định vào kim giây di chuyển trên mặt đồng hồ, chờ đợi thời gian chầm chậm trôi... Cô là một học sinh trung học lớp 9, đang trong thời kì tối tân của việc học đội tuyển. Lượng bài tập chất đống dồn nén đến nghẹt thở, cuối cùng là chán nản, tâm trạng duy nhất hiện tại của cô. Lam Diệp Phù nghịch nghịch cái điện thoại trong tay, với một ý niệm duy nhất là tìm kiếm một cú điện thoại để giải sầu Diệp Phi Yến Cái tên đầu tiên hiện ra trong đầu cô, đây là đứa bạn học với cô tới 5 năm, tình cảm không kể cũng thấy có bao nhiêu sâu sắc. Lam Diệp Phù lười biếng chui ra khỏi chăn, chậm chạp lết đến bên kệ sách, lật cuốn sổ nhỏ ra, tra số điện thoại, trong lòng thầm hứa sẽ sớm lưu số điện thoại của nhỏ vào máy, mà cô chắc chắn cô sẽ không làm 186XXXX... Tút...tút...tút... Điện thoại đổ từng hồi chuông...Sự chờ đợi làm cô không khỏi nóng lòng "Nǐ hǎo"(xin chào). Một giọng nam dễ nghe vang lên qua đầu dây làm tim cô… " Tử Phi, có chuyện gì vậy?" Lục Niệm Dạ thắc mắc" Cô gái đó là ai?"" Cái gì?"" Cô gái đó là ai?"Lục Niệm Dạ nghiêng đầu, sau khi tiêu hóa hết câu hỏi của Nam Cung Tử Phi mới "à" một tiếng, hóa ra là về chị dâu" Không có gì đâu" Anh cố gắng phủ nhận, bởi vì Lam Diệp Phù liên quan khá chặt chẽ với khoảng thời gian bị mất đi trí nhớ của hắn" Cậu có gì giấu tôi?" Nam Cung Tử Phi nhíu mày, bởi vì thái độ của Lục Niệm Dạ, người khác cũng nhận thấy điểm bất bình thường" Không có không có, ơ..." Anh xua xua hai tay, sau đó chợt khựng lại giây lát. Anh cúi xuống, nhặt lên sợi dây chuyền mảnh như sợi chỉ, nổi bật giữa nền cỏ xanhLà của nữ giới!Lục Niệm Dạ cau mày, chỉ có thể là của chị dâu" Phi ca, nữ nhân hồi nãy đánh rơi sợi dây chuyền, đệ không quen biết gì, anh tạm thời giữ lấy đi, dù sao hai người cũng hàn huyên một hồi phải không?"Nam Cung Tử Phi hờ hững tiếp nhận sợi dây từ phía Lục Niệm Dạ, ánh mắt hướng về phía bàn tay, có chút trầm ngâm, lại có chút suy tưChẳng ai biết trước rằng, sợi dây chuyền mỏng manh tưởng chừng như vô hại đó, lại là một trong những nguyên nhân gây ra một sự hiểu nhầm đau hại sau này----" Lam Tiểu Phù, không phải bảo ở trong vườn hoa sao?" Lam Y chạy hồng hộc ra ngoài cổng Lục gia biệt thự, thở gấp, hai tay chống gối, sau đó ngẩng mặt lên nhìn Lam Diệp Phù đang nhàn hạ dựa người vào chiếc ô tô đen bóng, Shylir cũng từ từ rảo bước theo sau" Chán rồi!" Cô thở dài, giọng nhàn nhàn, cảm xúc thay đổi rất nhanh" Không phải nói Bạch Nhạc Vườn là vườn hoa đẹp nhất châu Mĩ sao?" Lam Y thắc mắc, mặc dù anh chưa tận mắt chứng kiến, nhưng nhiều lời đồn đại ra vào không thể phủ nhậnLam Diệp Phù lảng tránh ánh mắt sang nơi khác. Bạch Nhạc quả thực là xứ sở thần tiên, lại còn có sự xuất hiện của "thiên thần thiếu niên", thế nhưng cuộc hội ngộ lại đầy hài hước và tràn đầy nước mắt" What happened with your hands?"//chuyện gì sảy ra với đôi tay của cô vậy?//

Chương 107: Cô gái đó...