Tên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì…
Chương 12
Yêu Nữa Được Không ?Tác giả: HaleyZzTên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì… - Cô biết gọi đó là sỉ nhục thì mấy cái tát cô tặng tôi cô gọi đó là gì?- Là bài học cho anh đấy. Cái đồ chỉ biết coi thường người khác. Dừng lại! Tới nhà rồi.Duy ngắm nghía căn nhà mà Tuệ Lâm gấp rút bước vào. Nhớ kỹ rồi anh lại tiếp tục lái xe đi. Tuệ Lâm chạy vào nhà, Bảo Yến xếp cuốn tạp chí thời trang lại lo lắng:- Cậu đi đâu 2 ngày nay vậy?- Không đi đâu hết.- Trời … Sao cậu lại mặc áo đàn ông? Rồi quần áo cậu đâu rồi?Lâm vừa nghe đến đây đã bỏ chạy không còn biết tới ai. Bảo Yến gọi:- Lâm … Lâm … Chờ đã!Tuệ Lâm chạy miết lên phòng. Bảo Yến bước ra hỏi bà giúp việc:- Dì ơi, là ai đưa bạn của con về vậy?- Tôi không để ý lắm thưa cô chủ. Vì người đó không ra khỏi xe. Nhưng tôi nhớ, đó là chiếc xe màu trắng hôm nọ đã chở cô Lâm về một lần rồi.- Là anh Mạnh sao …- Tôi nhìn không rõ.- Thôi dì tiếp tục làm đi. Để con vô coi cậu ấy làm sao …Gõ cửa phòng không thấy ai trả lời, Bảo Yến bước vào trong và thấy Tuệ Lâm đang nằm buồn hiu, ôm chặt con gấu Teddy to tướng. Ngồi xuống cạnh cô bạn, Bảo Yến hỏi:- Là anh Mạnh đưa cậu về hả?- Không phải.- Sao bà dì nói đó là chiếc xe hôm nọ?- Đúng là chiếc xe đó. Nhưng không phải là anh Mạnh đưa tớ về. Chiếc xe đó không phải của anh ấy, mà là của gã đáng ghét đó.- Cái gã … cậu và tớ gặp ở Parkson đó ư?- Chính hắn.- Vậy cái áo cậu mặc trên người …- Thì là của hắn chứ ai. Gã đáng ghét. Có ngày tớ phải trả mối thù này.Không hiểu tại sao cả Duy và Lâm đều hay nghĩ về đối phương. Mà mỗi lần nghĩ thì lại tức điên lên dù không ngày nào không nghĩ tới nhau. Tuệ Lâm đang ngồi ngắm nghía mấy đôi giày cô vừa mới mua. Có một sở thích khá lạ lẫm của Tuệ Lâm, chính là những đôi giày thể thao đủ màu sắc mà cô thường ngắm nghía và đánh mất chỉ sau một ngày nhiều hơn là gắn bó cho tới lúc nó cũ rích và lỗi thời. Mỗi lần đi shopping ít khi nào Tuệ Lâm mua dưới 5 đôi giày. Một sở thích kỳ lạ. Duy vừa tới công ty đã gặp phải cái nhìn khá lạ lẫm của ông Trần Kiên. Anh chỉ gật đầu một cái và bước vào thang máy. Ông Trần Kiên cũng đi bên cạnh:- Park Hyatt phục vụ không tồi nhỉ? Còn tặng cả áo phông?Duy giả đò không nghe, anh sửa lại cravat. Ông Trần Kiên nói:- Cháu có vẻ đào hoa nhỉ? Chú thấy đó là một cô gái đẹp …- Có việc gì không, chú Kiên?- Không. Chú chỉ gợi ý cháu nên lập gia đình, tuổi của cháu cũng vừa rồi. Lúc còn sống, anh Đoàn rất thích trẻ con.- Đó là việc của cháu. Cảm ơn chú đã quan tâm.- OK! Chúc một ngày đầu tuần tốt lành. À … nhớ kiểm tra e-mail nhé. Nhiều Sappmer tìm cháu lắm đấy.
- Cô biết gọi đó là sỉ nhục thì mấy cái tát cô tặng tôi cô gọi đó là gì?
- Là bài học cho anh đấy. Cái đồ chỉ biết coi thường người khác. Dừng lại! Tới nhà rồi.
Duy ngắm nghía căn nhà mà Tuệ Lâm gấp rút bước vào. Nhớ kỹ rồi anh lại tiếp tục lái xe đi. Tuệ Lâm chạy vào nhà, Bảo Yến xếp cuốn tạp chí thời trang lại lo lắng:
- Cậu đi đâu 2 ngày nay vậy?
- Không đi đâu hết.
- Trời … Sao cậu lại mặc áo đàn ông? Rồi quần áo cậu đâu rồi?
Lâm vừa nghe đến đây đã bỏ chạy không còn biết tới ai. Bảo Yến gọi:
- Lâm … Lâm … Chờ đã!
Tuệ Lâm chạy miết lên phòng. Bảo Yến bước ra hỏi bà giúp việc:
- Dì ơi, là ai đưa bạn của con về vậy?
- Tôi không để ý lắm thưa cô chủ. Vì người đó không ra khỏi xe. Nhưng tôi nhớ, đó là chiếc xe màu trắng hôm nọ đã chở cô Lâm về một lần rồi.
- Là anh Mạnh sao …
- Tôi nhìn không rõ.
- Thôi dì tiếp tục làm đi. Để con vô coi cậu ấy làm sao …
Gõ cửa phòng không thấy ai trả lời, Bảo Yến bước vào trong và thấy Tuệ Lâm đang nằm buồn hiu, ôm chặt con gấu Teddy to tướng. Ngồi xuống cạnh cô bạn, Bảo Yến hỏi:
- Là anh Mạnh đưa cậu về hả?
- Không phải.
- Sao bà dì nói đó là chiếc xe hôm nọ?
- Đúng là chiếc xe đó. Nhưng không phải là anh Mạnh đưa tớ về. Chiếc xe đó không phải của anh ấy, mà là của gã đáng ghét đó.
- Cái gã … cậu và tớ gặp ở Parkson đó ư?
- Chính hắn.
- Vậy cái áo cậu mặc trên người …
- Thì là của hắn chứ ai. Gã đáng ghét. Có ngày tớ phải trả mối thù này.
Không hiểu tại sao cả Duy và Lâm đều hay nghĩ về đối phương. Mà mỗi lần nghĩ thì lại tức điên lên dù không ngày nào không nghĩ tới nhau. Tuệ Lâm đang ngồi ngắm nghía mấy đôi giày cô vừa mới mua. Có một sở thích khá lạ lẫm của Tuệ Lâm, chính là những đôi giày thể thao đủ màu sắc mà cô thường ngắm nghía và đánh mất chỉ sau một ngày nhiều hơn là gắn bó cho tới lúc nó cũ rích và lỗi thời. Mỗi lần đi shopping ít khi nào Tuệ Lâm mua dưới 5 đôi giày. Một sở thích kỳ lạ. Duy vừa tới công ty đã gặp phải cái nhìn khá lạ lẫm của ông Trần Kiên. Anh chỉ gật đầu một cái và bước vào thang máy. Ông Trần Kiên cũng đi bên cạnh:
- Park Hyatt phục vụ không tồi nhỉ? Còn tặng cả áo phông?
Duy giả đò không nghe, anh sửa lại cravat. Ông Trần Kiên nói:
- Cháu có vẻ đào hoa nhỉ? Chú thấy đó là một cô gái đẹp …
- Có việc gì không, chú Kiên?
- Không. Chú chỉ gợi ý cháu nên lập gia đình, tuổi của cháu cũng vừa rồi. Lúc còn sống, anh Đoàn rất thích trẻ con.
- Đó là việc của cháu. Cảm ơn chú đã quan tâm.
- OK! Chúc một ngày đầu tuần tốt lành. À … nhớ kiểm tra e-mail nhé. Nhiều Sappmer tìm cháu lắm đấy.
Yêu Nữa Được Không ?Tác giả: HaleyZzTên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì… - Cô biết gọi đó là sỉ nhục thì mấy cái tát cô tặng tôi cô gọi đó là gì?- Là bài học cho anh đấy. Cái đồ chỉ biết coi thường người khác. Dừng lại! Tới nhà rồi.Duy ngắm nghía căn nhà mà Tuệ Lâm gấp rút bước vào. Nhớ kỹ rồi anh lại tiếp tục lái xe đi. Tuệ Lâm chạy vào nhà, Bảo Yến xếp cuốn tạp chí thời trang lại lo lắng:- Cậu đi đâu 2 ngày nay vậy?- Không đi đâu hết.- Trời … Sao cậu lại mặc áo đàn ông? Rồi quần áo cậu đâu rồi?Lâm vừa nghe đến đây đã bỏ chạy không còn biết tới ai. Bảo Yến gọi:- Lâm … Lâm … Chờ đã!Tuệ Lâm chạy miết lên phòng. Bảo Yến bước ra hỏi bà giúp việc:- Dì ơi, là ai đưa bạn của con về vậy?- Tôi không để ý lắm thưa cô chủ. Vì người đó không ra khỏi xe. Nhưng tôi nhớ, đó là chiếc xe màu trắng hôm nọ đã chở cô Lâm về một lần rồi.- Là anh Mạnh sao …- Tôi nhìn không rõ.- Thôi dì tiếp tục làm đi. Để con vô coi cậu ấy làm sao …Gõ cửa phòng không thấy ai trả lời, Bảo Yến bước vào trong và thấy Tuệ Lâm đang nằm buồn hiu, ôm chặt con gấu Teddy to tướng. Ngồi xuống cạnh cô bạn, Bảo Yến hỏi:- Là anh Mạnh đưa cậu về hả?- Không phải.- Sao bà dì nói đó là chiếc xe hôm nọ?- Đúng là chiếc xe đó. Nhưng không phải là anh Mạnh đưa tớ về. Chiếc xe đó không phải của anh ấy, mà là của gã đáng ghét đó.- Cái gã … cậu và tớ gặp ở Parkson đó ư?- Chính hắn.- Vậy cái áo cậu mặc trên người …- Thì là của hắn chứ ai. Gã đáng ghét. Có ngày tớ phải trả mối thù này.Không hiểu tại sao cả Duy và Lâm đều hay nghĩ về đối phương. Mà mỗi lần nghĩ thì lại tức điên lên dù không ngày nào không nghĩ tới nhau. Tuệ Lâm đang ngồi ngắm nghía mấy đôi giày cô vừa mới mua. Có một sở thích khá lạ lẫm của Tuệ Lâm, chính là những đôi giày thể thao đủ màu sắc mà cô thường ngắm nghía và đánh mất chỉ sau một ngày nhiều hơn là gắn bó cho tới lúc nó cũ rích và lỗi thời. Mỗi lần đi shopping ít khi nào Tuệ Lâm mua dưới 5 đôi giày. Một sở thích kỳ lạ. Duy vừa tới công ty đã gặp phải cái nhìn khá lạ lẫm của ông Trần Kiên. Anh chỉ gật đầu một cái và bước vào thang máy. Ông Trần Kiên cũng đi bên cạnh:- Park Hyatt phục vụ không tồi nhỉ? Còn tặng cả áo phông?Duy giả đò không nghe, anh sửa lại cravat. Ông Trần Kiên nói:- Cháu có vẻ đào hoa nhỉ? Chú thấy đó là một cô gái đẹp …- Có việc gì không, chú Kiên?- Không. Chú chỉ gợi ý cháu nên lập gia đình, tuổi của cháu cũng vừa rồi. Lúc còn sống, anh Đoàn rất thích trẻ con.- Đó là việc của cháu. Cảm ơn chú đã quan tâm.- OK! Chúc một ngày đầu tuần tốt lành. À … nhớ kiểm tra e-mail nhé. Nhiều Sappmer tìm cháu lắm đấy.