Tác giả:

Tên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì…

Chương 25

Yêu Nữa Được Không ?Tác giả: HaleyZzTên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì… - Về nhà rồi đây!Tuệ Lâm uể oải bỏ túi xách xuống và nằm dài lên sofa than thở. Bảo Yến cũng thoát khỏi Yahoo nhanh chóng để chuẩn bị nghe cô bạn huyên thuyên về ngày làm việc đầu tiên. Bảo Yến hỏi:- Mọi chuyện sao thế?- Trăng sao gì? Chỉ có chị giám đốc dễ thương như chị Khiết Nhã mới không đuổi thẳng tớ trong ngày đầu tiên thôi.- Cậu lại gây họa với cái tật bẩm sinh à?- Ôi … Bảo Yến, chỉ mình cậu là hiểu tớ thôi.Tuệ Lâm tiều tụy liêu xiêu lại tủ lạnh lấy một chai nước cam để uống rồi kể:- Đầu tiên, tớ gặp phải một tên d* x*m.- d* x*m à?- Tớ nghĩ vậy!- Tức là không phải vậy!- Thật ra đó là đối tác của công ty. Chỉ tại ông ta có chùm râu dê và bị cận.- Chỉ vậy thôi. Cận thị thì liên quan gì?- Kính sát tròng của ông ta bị lệch, và thế là ông ấy vào nhầm toilet nữ để chỉnh lại. Đúng lúc tớ bước ra. Và vẫn y tật cũ, tớ lấy chiếc giày … tớ không nhớ đã đập ông ta bao nhiêu cái vào đầu.- Trời ơi, với cái đôi giày gót này sao?Tuệ Lâm gật đầu còn Bảo Yến thì thẩn thờ với đôi giày gót cao và nhọn đã bị mòn hơn phân nửa….- Còn chuyện thứ 2 …- Vẫn lại là với đàn ông. Nhưng lần này tớ chắc chắn là d* x*m thật. Hắn cứ rình theo tớ.- Rồi làm sao?- Tớ sẵn tay đang sắp xếp đôi giày. Quăng thật mạnh vào mặt hắn! Kết quả là chiếc giày bay qua cửa sổ, rơi thẳng xuống dòng kênh đen kịt.- Cậu bị cái gì thế hả? Hành động như một con hâm.- Tự vệ mà.- Rồi còn chuyện gì nữa?- Lúc tớ lúi húi chạy vào thang máy đi mong chiếc giày chưa chìm xuống. Tớ đã va phải chị Khiết Nhã. Làm chị ấy té bong gân cổ tay luôn.- Trời ơi là trời! Vua phá hoại.- Tớ định gọi điện cho anh Mạnh kể cho anh ấy. Nhưng kể cho cậu nghe, sao cậu phản ứng dữ thế?- Chẳng ai mỉm cười khi nghe câu chuyện này đâu. Thôi tớ nghe cũng phát bệnh rồi. Tớ đi lên đây! Nhớ một chuyện này!- Chuyện gì?- Đừng bao giờ gọi cho anh chàng cậu thầm thương trộm nhớ câu chuyện này. Nếu không đừng hòng gặp lại anh ta.- Thế à …Bảo Yến trở lại phòng, Tuệ Lâm cũng nằm dài xuống và mệt mỏi nghĩ ngợi. Đúng là có một công việc đã khó. Làm thật tốt công việc đó thì còn phải cố gắng gấp bội. Nhưng đây là việc Tuệ Lâm thích, đâu đơn giản chỉ làm cho vui. Nghĩ tới Tiến Mạnh, Tuệ Lâm lại nhoẻn cười một mình.Tiến Mạnh cũng đang ngồi trầm lặng ở một quán bar. Anh đang ngồi im và suy nghĩ. Suốt từ nãy tới giờ anh đã từ chối hàng loạt cô gái đến làm quen. Mạnh cũng không hiểu vì sao mình đã trở nên lãnh cảm với con gái dù từ bấy lâu nay, quanh anh không thiếu các bóng hồng xinh đẹp. Một mối tình dang dở cho đến tận bây giờ Mạnh không xác định được mối tình ấy đã được đặt dấu chấm hết hay chưa. Anh đi lang thang một mình và nghĩ về tấm danh thiếp đã không trả lại cho Tuệ Lâm hôm trước. Mạnh đứng trước công ty M&N nhìn thẳng lên, thấy ánh đèn đã tắt. Anh lại đi. Đi mãi….Cho tới khi … Đôi chân dừng bước … Bấm chuông …Người con gái ra mở cửa. Cô ngạc nhiên khi Mạnh xuất hiện, người con gái xinh đẹp mà Tuệ Lâm đánh giá đẹp như hoa hậu.

- Về nhà rồi đây!

Tuệ Lâm uể oải bỏ túi xách xuống và nằm dài lên sofa than thở. Bảo Yến cũng thoát khỏi Yahoo nhanh chóng để chuẩn bị nghe cô bạn huyên thuyên về ngày làm việc đầu tiên. Bảo Yến hỏi:

- Mọi chuyện sao thế?

- Trăng sao gì? Chỉ có chị giám đốc dễ thương như chị Khiết Nhã mới không đuổi thẳng tớ trong ngày đầu tiên thôi.

- Cậu lại gây họa với cái tật bẩm sinh à?

- Ôi … Bảo Yến, chỉ mình cậu là hiểu tớ thôi.

Tuệ Lâm tiều tụy liêu xiêu lại tủ lạnh lấy một chai nước cam để uống rồi kể:

- Đầu tiên, tớ gặp phải một tên d* x*m.

- d* x*m à?

- Tớ nghĩ vậy!

- Tức là không phải vậy!

- Thật ra đó là đối tác của công ty. Chỉ tại ông ta có chùm râu dê và bị cận.

- Chỉ vậy thôi. Cận thị thì liên quan gì?

- Kính sát tròng của ông ta bị lệch, và thế là ông ấy vào nhầm toilet nữ để chỉnh lại. Đúng lúc tớ bước ra. Và vẫn y tật cũ, tớ lấy chiếc giày … tớ không nhớ đã đập ông ta bao nhiêu cái vào đầu.

- Trời ơi, với cái đôi giày gót này sao?

Tuệ Lâm gật đầu còn Bảo Yến thì thẩn thờ với đôi giày gót cao và nhọn đã bị mòn hơn phân nửa….

- Còn chuyện thứ 2 …

- Vẫn lại là với đàn ông. Nhưng lần này tớ chắc chắn là d* x*m thật. Hắn cứ rình theo tớ.

- Rồi làm sao?

- Tớ sẵn tay đang sắp xếp đôi giày. Quăng thật mạnh vào mặt hắn! Kết quả là chiếc giày bay qua cửa sổ, rơi thẳng xuống dòng kênh đen kịt.

- Cậu bị cái gì thế hả? Hành động như một con hâm.

- Tự vệ mà.

- Rồi còn chuyện gì nữa?

- Lúc tớ lúi húi chạy vào thang máy đi mong chiếc giày chưa chìm xuống. Tớ đã va phải chị Khiết Nhã. Làm chị ấy té bong gân cổ tay luôn.

- Trời ơi là trời! Vua phá hoại.

- Tớ định gọi điện cho anh Mạnh kể cho anh ấy. Nhưng kể cho cậu nghe, sao cậu phản ứng dữ thế?

- Chẳng ai mỉm cười khi nghe câu chuyện này đâu. Thôi tớ nghe cũng phát bệnh rồi. Tớ đi lên đây! Nhớ một chuyện này!

- Chuyện gì?

- Đừng bao giờ gọi cho anh chàng cậu thầm thương trộm nhớ câu chuyện này. Nếu không đừng hòng gặp lại anh ta.

- Thế à …

Bảo Yến trở lại phòng, Tuệ Lâm cũng nằm dài xuống và mệt mỏi nghĩ ngợi. Đúng là có một công việc đã khó. Làm thật tốt công việc đó thì còn phải cố gắng gấp bội. Nhưng đây là việc Tuệ Lâm thích, đâu đơn giản chỉ làm cho vui. Nghĩ tới Tiến Mạnh, Tuệ Lâm lại nhoẻn cười một mình.

Tiến Mạnh cũng đang ngồi trầm lặng ở một quán bar. Anh đang ngồi im và suy nghĩ. Suốt từ nãy tới giờ anh đã từ chối hàng loạt cô gái đến làm quen. Mạnh cũng không hiểu vì sao mình đã trở nên lãnh cảm với con gái dù từ bấy lâu nay, quanh anh không thiếu các bóng hồng xinh đẹp. Một mối tình dang dở cho đến tận bây giờ Mạnh không xác định được mối tình ấy đã được đặt dấu chấm hết hay chưa. Anh đi lang thang một mình và nghĩ về tấm danh thiếp đã không trả lại cho Tuệ Lâm hôm trước. Mạnh đứng trước công ty M&N nhìn thẳng lên, thấy ánh đèn đã tắt. Anh lại đi. Đi mãi….

Cho tới khi … Đôi chân dừng bước … Bấm chuông …

Người con gái ra mở cửa. Cô ngạc nhiên khi Mạnh xuất hiện, người con gái xinh đẹp mà Tuệ Lâm đánh giá đẹp như hoa hậu.

Yêu Nữa Được Không ?Tác giả: HaleyZzTên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì… - Về nhà rồi đây!Tuệ Lâm uể oải bỏ túi xách xuống và nằm dài lên sofa than thở. Bảo Yến cũng thoát khỏi Yahoo nhanh chóng để chuẩn bị nghe cô bạn huyên thuyên về ngày làm việc đầu tiên. Bảo Yến hỏi:- Mọi chuyện sao thế?- Trăng sao gì? Chỉ có chị giám đốc dễ thương như chị Khiết Nhã mới không đuổi thẳng tớ trong ngày đầu tiên thôi.- Cậu lại gây họa với cái tật bẩm sinh à?- Ôi … Bảo Yến, chỉ mình cậu là hiểu tớ thôi.Tuệ Lâm tiều tụy liêu xiêu lại tủ lạnh lấy một chai nước cam để uống rồi kể:- Đầu tiên, tớ gặp phải một tên d* x*m.- d* x*m à?- Tớ nghĩ vậy!- Tức là không phải vậy!- Thật ra đó là đối tác của công ty. Chỉ tại ông ta có chùm râu dê và bị cận.- Chỉ vậy thôi. Cận thị thì liên quan gì?- Kính sát tròng của ông ta bị lệch, và thế là ông ấy vào nhầm toilet nữ để chỉnh lại. Đúng lúc tớ bước ra. Và vẫn y tật cũ, tớ lấy chiếc giày … tớ không nhớ đã đập ông ta bao nhiêu cái vào đầu.- Trời ơi, với cái đôi giày gót này sao?Tuệ Lâm gật đầu còn Bảo Yến thì thẩn thờ với đôi giày gót cao và nhọn đã bị mòn hơn phân nửa….- Còn chuyện thứ 2 …- Vẫn lại là với đàn ông. Nhưng lần này tớ chắc chắn là d* x*m thật. Hắn cứ rình theo tớ.- Rồi làm sao?- Tớ sẵn tay đang sắp xếp đôi giày. Quăng thật mạnh vào mặt hắn! Kết quả là chiếc giày bay qua cửa sổ, rơi thẳng xuống dòng kênh đen kịt.- Cậu bị cái gì thế hả? Hành động như một con hâm.- Tự vệ mà.- Rồi còn chuyện gì nữa?- Lúc tớ lúi húi chạy vào thang máy đi mong chiếc giày chưa chìm xuống. Tớ đã va phải chị Khiết Nhã. Làm chị ấy té bong gân cổ tay luôn.- Trời ơi là trời! Vua phá hoại.- Tớ định gọi điện cho anh Mạnh kể cho anh ấy. Nhưng kể cho cậu nghe, sao cậu phản ứng dữ thế?- Chẳng ai mỉm cười khi nghe câu chuyện này đâu. Thôi tớ nghe cũng phát bệnh rồi. Tớ đi lên đây! Nhớ một chuyện này!- Chuyện gì?- Đừng bao giờ gọi cho anh chàng cậu thầm thương trộm nhớ câu chuyện này. Nếu không đừng hòng gặp lại anh ta.- Thế à …Bảo Yến trở lại phòng, Tuệ Lâm cũng nằm dài xuống và mệt mỏi nghĩ ngợi. Đúng là có một công việc đã khó. Làm thật tốt công việc đó thì còn phải cố gắng gấp bội. Nhưng đây là việc Tuệ Lâm thích, đâu đơn giản chỉ làm cho vui. Nghĩ tới Tiến Mạnh, Tuệ Lâm lại nhoẻn cười một mình.Tiến Mạnh cũng đang ngồi trầm lặng ở một quán bar. Anh đang ngồi im và suy nghĩ. Suốt từ nãy tới giờ anh đã từ chối hàng loạt cô gái đến làm quen. Mạnh cũng không hiểu vì sao mình đã trở nên lãnh cảm với con gái dù từ bấy lâu nay, quanh anh không thiếu các bóng hồng xinh đẹp. Một mối tình dang dở cho đến tận bây giờ Mạnh không xác định được mối tình ấy đã được đặt dấu chấm hết hay chưa. Anh đi lang thang một mình và nghĩ về tấm danh thiếp đã không trả lại cho Tuệ Lâm hôm trước. Mạnh đứng trước công ty M&N nhìn thẳng lên, thấy ánh đèn đã tắt. Anh lại đi. Đi mãi….Cho tới khi … Đôi chân dừng bước … Bấm chuông …Người con gái ra mở cửa. Cô ngạc nhiên khi Mạnh xuất hiện, người con gái xinh đẹp mà Tuệ Lâm đánh giá đẹp như hoa hậu.

Chương 25