Tên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì…
Chương 32
Yêu Nữa Được Không ?Tác giả: HaleyZzTên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì… - Tôi hỏi anh tôi đẹp hay là tôi xấu?- Ừ… thì đẹp.- Anh nói dối. Anh đã không nhìn vào mắt tôi để trả lời.- Cô điên hả? Sao cô phải bắt người khác làm theo lời nói mình muốn. Tôi đã nghe một số người nói cô đẹp.Tự nhiên Tuệ Lâm khóc nức nở, không hiểu vì lí do gì. Duy hỏi:- Này, có chuyện gì thế?- Không có gì. Cảm ơn vì anh đã nói thật.- Nói cái gì?- Anh là người đàn ông duy nhất không ngó ngàng đến tôi trong quán bar này. Mặc cho hôm nay tôi có mặc bộ cánh mà tôi cho là gợi cảm nhất.- Cô làm vậy để đi quyến rũ đàn ông hả?- Có được không? Tôi thích như vậy đấy.Trông Duy không có vẻ gì là hiểu điều mình nói. Tuệ Lâm im lặng, đưa cô đến một bờ sông hóng mát. Duy nói với Tuệ Lâm:- Cô gặp chuyện buồn à?- Phải.- Cô có muốn khóc không?- Không hẳn.- Tại sao? Vì muốn cho tôi thấy cô là Huỳnh Tuệ Lâm đáng ghét mà tôi biết à?- Vậy là anh ghét tôi?- Không. Tôi chỉ nói đáng ghét.- Duy à …- Hả?- Anh có thể làm điều này không?- Điều gì?- Cõng tôi về nhà đi.- Hả?- Cõng tôi về nhà.Duy nhìn Tuệ Lâm lại bằng ánh mắt ngẩng ngơ trông khá buồn cười. Duy nháy mắt:- Tôi sẽ cõng cô. Với một điều kiện!- Là gì?- Tôi phải biết được chuyện không vui hôm nay của cô.Không hiểu Tuệ Lâm có từng được ai nghĩ thế không nhưng với Đoàn Duy, trông cô cực đáng yêu trong lúc đắn đo suy nghĩ. Ánh mắt sắc sảo đưa ngang đưa dọc và đôi môi mỏng mím lại làm Duy luôn muốn nhìn. Rồi cái gật đầu của Tuệ Lâm làm anh cảm thấy vui. Đi một đoạn, Tuệ Lâm hỏi:- Tôi bắt đầu chia sẻ điều đó với anh nhé!- Ừ. Nói đi. Là gì?Tuệ Lâm đặt vào tai Duy một chiếc phone, chiếc còn lại thì cô đặt vào tai mình. Duy hơi bất ngờ nhưng anh vẫn im lặng và tiếp tục đi. Bắt đầu là một giọng nói trong trẻo tràn đầy sinh khí hạnh phúc:- Hôm nay là ngày 14/2 đầu tiên của em và anh. Anh nói gì đi?- Nói gì bây giờ nhỉ …? … Nói là anh đang đi và cõng một công chúa heo trên lưng à?- Đáng ghét. Dám gọi em là heo hả?- Thế không phải em nói em thích heo nhất trong cái loài động vật à?- Em thích heo vì con heo to con giống anh đấy.- Vậy à?- Ừ. Thì đã sao?- Vậy thì …- Thì sao? Anh nói nhanh đi.- Vậy thì anh biết một chú heo thường dân như anh có một công chúa heo yêu thương như thế thì anh sẽ giữ công chúa heo mãi mãi bên mình. Không bao giờ để công chúa heo của anh phải buồn và phải khóc. Để ngày nào cũng là ngày Valentine của cặp đôi heo này. Valentine vui vẻ! Công chúa heo của anh!Duy ngạc nhiên, anh đang nghe cái gì thế này. Đây không phải một bộ phim, nhưng lời lẽ của chàng trai trong đoạn ghi âm anh vừa nghe thấy dường như còn lãng mạn và ngọt ngào hơn rất nhiều. Nụ cười của cô gái phát ra đủ làm nhiều người ghen tị. Đây là một cặp đôi hạnh phúc nếu chỉ nghe qua đoạn ghi âm nay. Cực kỳ hạnh phúc. Duy định cất lời nói thì đoạn ghi âm lại tiếp tục:
- Tôi hỏi anh tôi đẹp hay là tôi xấu?
- Ừ… thì đẹp.
- Anh nói dối. Anh đã không nhìn vào mắt tôi để trả lời.
- Cô điên hả? Sao cô phải bắt người khác làm theo lời nói mình muốn. Tôi đã nghe một số người nói cô đẹp.
Tự nhiên Tuệ Lâm khóc nức nở, không hiểu vì lí do gì. Duy hỏi:
- Này, có chuyện gì thế?
- Không có gì. Cảm ơn vì anh đã nói thật.
- Nói cái gì?
- Anh là người đàn ông duy nhất không ngó ngàng đến tôi trong quán bar này. Mặc cho hôm nay tôi có mặc bộ cánh mà tôi cho là gợi cảm nhất.
- Cô làm vậy để đi quyến rũ đàn ông hả?
- Có được không? Tôi thích như vậy đấy.
Trông Duy không có vẻ gì là hiểu điều mình nói. Tuệ Lâm im lặng, đưa cô đến một bờ sông hóng mát. Duy nói với Tuệ Lâm:
- Cô gặp chuyện buồn à?
- Phải.
- Cô có muốn khóc không?
- Không hẳn.
- Tại sao? Vì muốn cho tôi thấy cô là Huỳnh Tuệ Lâm đáng ghét mà tôi biết à?
- Vậy là anh ghét tôi?
- Không. Tôi chỉ nói đáng ghét.
- Duy à …
- Hả?
- Anh có thể làm điều này không?
- Điều gì?
- Cõng tôi về nhà đi.
- Hả?
- Cõng tôi về nhà.
Duy nhìn Tuệ Lâm lại bằng ánh mắt ngẩng ngơ trông khá buồn cười. Duy nháy mắt:
- Tôi sẽ cõng cô. Với một điều kiện!
- Là gì?
- Tôi phải biết được chuyện không vui hôm nay của cô.
Không hiểu Tuệ Lâm có từng được ai nghĩ thế không nhưng với Đoàn Duy, trông cô cực đáng yêu trong lúc đắn đo suy nghĩ. Ánh mắt sắc sảo đưa ngang đưa dọc và đôi môi mỏng mím lại làm Duy luôn muốn nhìn. Rồi cái gật đầu của Tuệ Lâm làm anh cảm thấy vui. Đi một đoạn, Tuệ Lâm hỏi:
- Tôi bắt đầu chia sẻ điều đó với anh nhé!
- Ừ. Nói đi. Là gì?
Tuệ Lâm đặt vào tai Duy một chiếc phone, chiếc còn lại thì cô đặt vào tai mình. Duy hơi bất ngờ nhưng anh vẫn im lặng và tiếp tục đi. Bắt đầu là một giọng nói trong trẻo tràn đầy sinh khí hạnh phúc:
- Hôm nay là ngày 14/2 đầu tiên của em và anh. Anh nói gì đi?
- Nói gì bây giờ nhỉ …? … Nói là anh đang đi và cõng một công chúa heo trên lưng à?
- Đáng ghét. Dám gọi em là heo hả?
- Thế không phải em nói em thích heo nhất trong cái loài động vật à?
- Em thích heo vì con heo to con giống anh đấy.
- Vậy à?
- Ừ. Thì đã sao?
- Vậy thì …
- Thì sao? Anh nói nhanh đi.
- Vậy thì anh biết một chú heo thường dân như anh có một công chúa heo yêu thương như thế thì anh sẽ giữ công chúa heo mãi mãi bên mình. Không bao giờ để công chúa heo của anh phải buồn và phải khóc. Để ngày nào cũng là ngày Valentine của cặp đôi heo này. Valentine vui vẻ! Công chúa heo của anh!
Duy ngạc nhiên, anh đang nghe cái gì thế này. Đây không phải một bộ phim, nhưng lời lẽ của chàng trai trong đoạn ghi âm anh vừa nghe thấy dường như còn lãng mạn và ngọt ngào hơn rất nhiều. Nụ cười của cô gái phát ra đủ làm nhiều người ghen tị. Đây là một cặp đôi hạnh phúc nếu chỉ nghe qua đoạn ghi âm nay. Cực kỳ hạnh phúc. Duy định cất lời nói thì đoạn ghi âm lại tiếp tục:
Yêu Nữa Được Không ?Tác giả: HaleyZzTên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì… - Tôi hỏi anh tôi đẹp hay là tôi xấu?- Ừ… thì đẹp.- Anh nói dối. Anh đã không nhìn vào mắt tôi để trả lời.- Cô điên hả? Sao cô phải bắt người khác làm theo lời nói mình muốn. Tôi đã nghe một số người nói cô đẹp.Tự nhiên Tuệ Lâm khóc nức nở, không hiểu vì lí do gì. Duy hỏi:- Này, có chuyện gì thế?- Không có gì. Cảm ơn vì anh đã nói thật.- Nói cái gì?- Anh là người đàn ông duy nhất không ngó ngàng đến tôi trong quán bar này. Mặc cho hôm nay tôi có mặc bộ cánh mà tôi cho là gợi cảm nhất.- Cô làm vậy để đi quyến rũ đàn ông hả?- Có được không? Tôi thích như vậy đấy.Trông Duy không có vẻ gì là hiểu điều mình nói. Tuệ Lâm im lặng, đưa cô đến một bờ sông hóng mát. Duy nói với Tuệ Lâm:- Cô gặp chuyện buồn à?- Phải.- Cô có muốn khóc không?- Không hẳn.- Tại sao? Vì muốn cho tôi thấy cô là Huỳnh Tuệ Lâm đáng ghét mà tôi biết à?- Vậy là anh ghét tôi?- Không. Tôi chỉ nói đáng ghét.- Duy à …- Hả?- Anh có thể làm điều này không?- Điều gì?- Cõng tôi về nhà đi.- Hả?- Cõng tôi về nhà.Duy nhìn Tuệ Lâm lại bằng ánh mắt ngẩng ngơ trông khá buồn cười. Duy nháy mắt:- Tôi sẽ cõng cô. Với một điều kiện!- Là gì?- Tôi phải biết được chuyện không vui hôm nay của cô.Không hiểu Tuệ Lâm có từng được ai nghĩ thế không nhưng với Đoàn Duy, trông cô cực đáng yêu trong lúc đắn đo suy nghĩ. Ánh mắt sắc sảo đưa ngang đưa dọc và đôi môi mỏng mím lại làm Duy luôn muốn nhìn. Rồi cái gật đầu của Tuệ Lâm làm anh cảm thấy vui. Đi một đoạn, Tuệ Lâm hỏi:- Tôi bắt đầu chia sẻ điều đó với anh nhé!- Ừ. Nói đi. Là gì?Tuệ Lâm đặt vào tai Duy một chiếc phone, chiếc còn lại thì cô đặt vào tai mình. Duy hơi bất ngờ nhưng anh vẫn im lặng và tiếp tục đi. Bắt đầu là một giọng nói trong trẻo tràn đầy sinh khí hạnh phúc:- Hôm nay là ngày 14/2 đầu tiên của em và anh. Anh nói gì đi?- Nói gì bây giờ nhỉ …? … Nói là anh đang đi và cõng một công chúa heo trên lưng à?- Đáng ghét. Dám gọi em là heo hả?- Thế không phải em nói em thích heo nhất trong cái loài động vật à?- Em thích heo vì con heo to con giống anh đấy.- Vậy à?- Ừ. Thì đã sao?- Vậy thì …- Thì sao? Anh nói nhanh đi.- Vậy thì anh biết một chú heo thường dân như anh có một công chúa heo yêu thương như thế thì anh sẽ giữ công chúa heo mãi mãi bên mình. Không bao giờ để công chúa heo của anh phải buồn và phải khóc. Để ngày nào cũng là ngày Valentine của cặp đôi heo này. Valentine vui vẻ! Công chúa heo của anh!Duy ngạc nhiên, anh đang nghe cái gì thế này. Đây không phải một bộ phim, nhưng lời lẽ của chàng trai trong đoạn ghi âm anh vừa nghe thấy dường như còn lãng mạn và ngọt ngào hơn rất nhiều. Nụ cười của cô gái phát ra đủ làm nhiều người ghen tị. Đây là một cặp đôi hạnh phúc nếu chỉ nghe qua đoạn ghi âm nay. Cực kỳ hạnh phúc. Duy định cất lời nói thì đoạn ghi âm lại tiếp tục: