Tên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì…
Chương 57
Yêu Nữa Được Không ?Tác giả: HaleyZzTên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì… - Con trai mẹ ế tới nỗi phải nhờ mẹ đi mời giúp à?- Mẹ chỉ muốn giúp con thôi. Con tìm đâu ra bạn nhảy hôm sinh nhật mẹ.- Cũng không cần thiết phải là Tuệ Lâm.- Duy à…Mẹ con ta có vẻ xa cách sau chuyện đó.- Là mẹ nghĩ vậy thôi. Con không có. Con rất bận. Chào mẹ.Duy đóng chặt cửa phòng và khóa trong rồi mở nhạc thật to. Mọi chuyện ở công ty vẫn diễn ra bình thường, có vẻ như lần Duy nổi cáu hôm nọ đã làm ông Trần Kiên ý tứ hơn. Bởi mọi kiểm soát bây giờ Duy không giao cho ai hết ngoài anh. Có nhiều lúc, Duy cảm thấy những cô vợ dắt những đứa con tíu tít đến đón cha ở công ty buổi chiều làm anh cảm thấy thèm thuồng. Không giống tuýp đàn ông hiện đại, Duy cũng bắt đầu nghĩ đến chuyện lập gia đình, không phải là mới đây nhưng chuyện yêu đương trục trặc khiến Duy chán nản muốn dẹp hết mọi suy nghĩ về chuyện này. Dẫu có yêu say đắm thì cất bước ra đi trong chốc lát cũng chẳng có gì là lạ. Một Phương Thy là quá đủ để Duy chán nản với đường tình, cộng thêm một Tuệ Lâm hờ hững nên Duy cũng muốn quay phắt lại với tình yêu. Mấy ngày nay Duy bị bệnh nên ngày thứ sáu hôm nay anh quyết định không tới công ty để nghỉ ngơi, một phần vì ngày mai đã là sinh nhật của bà Quế, hôm nay Duy cũng không muốn đi làm cho lắm. Duy lấy cái hộp mà đã đem từ Đà Lạt về, anh giở ra xem thử, đó là tài liệu về cái chết bí ẩn của một ca sĩ phòng trà, Duy nhìn kỹ thử ngày tháng, anh khá ngạc nhiên, chỉ cách ngày sinh của anh vài ngày thôi. Chính xác là 8 ngày. Tờ báo cũ này còn đưa tin, người phụ nữ đã tự tử ngay trong phòng riêng của mình tại căn nhà ở Đà Lạt. Nhưng đó không phải là điều mà Duy chú ý, điều Duy chú ý chính là cuốn nhật ký của bà Hoàng Lan để lại. Duy lật ra từng trang từng trang, bà viết chữ rất đẹp. Rồi anh bắt đầu lật những trang đầu tiên:- “Từ khi quen anh, em bắt đầu viết nhật kí, nhưng em không có thói quen này anh à. Thế mà từ giờ em lại quyết định nhất định mỗi ngày phải viết một trang. Anh biết gì không, hôm nay em biết được một tin hết sức vui mừng đấy…Em nhất định phải để anh biết tin này ngay lần sau anh đến thăm em…”Duy nhăn mặt:- Lẽ nào ba mình yêu thương tình nhân đến thế? Vậy vị trí của mẹ là ở đâu …Rồi Duy lại tiếp tục đọc:- “Em rất vui khi anh nói anh sắp trở thành cha. Nhưng… vợ anh cũng đang có thai. Anh à, có thực sự như vậy không? Em phải chờ đến khi mang bụng bầu hơn 4 tháng anh mới trở lại nơi này và nói với em những lời lẽ đó. Sao em không được biết sớm hơn?Sao vậy anh? Anh sẽ có một lúc 2 đứa con. Rồi con của chúng ta sẽ như thế nào đây? Em yêu anh. Và em cũng rất buồn, vì em rất muốn trách anh. Nhưng em nhìn lại mình và tự hỏi, em lấy đâu ra tư cách đó…”.Duy lại mừng thầm:- Mừng vì ba đã chọn mẹ.- Duy, con dậy chưa đấy?- Rồi ạ!Duy gấp nhanh cuốn nhật ký lại và bỏ xuống gầm giường và mở cửa phòng. Bà Quế mỉm cười nhìn Duy rồi nói:- Con đã chuẩn bị gì chưa?- Chuẩn bị cái gì?- Ngày mai là sinh nhật lần thứ 52 của mẹ. Lẽ nào con không thấy háo hức à?- Háo hức cái gì đây? Được nhận quà hả? Con gần 30 rồi mẹ ơi!- Không. Ý mẹ là con không tranh thủ dịp này khoe bạn gái sao?Duy lắc đầu:- Con không nghĩ tới việc đó hiện tại đâu.- Mẹ đã chuyển thiệp mời tới nhà Tuệ Lâm.- Mẹ làm thật hả?
- Con trai mẹ ế tới nỗi phải nhờ mẹ đi mời giúp à?
- Mẹ chỉ muốn giúp con thôi. Con tìm đâu ra bạn nhảy hôm sinh nhật mẹ.
- Cũng không cần thiết phải là Tuệ Lâm.
- Duy à…Mẹ con ta có vẻ xa cách sau chuyện đó.
- Là mẹ nghĩ vậy thôi. Con không có. Con rất bận. Chào mẹ.
Duy đóng chặt cửa phòng và khóa trong rồi mở nhạc thật to. Mọi chuyện ở công ty vẫn diễn ra bình thường, có vẻ như lần Duy nổi cáu hôm nọ đã làm ông Trần Kiên ý tứ hơn. Bởi mọi kiểm soát bây giờ Duy không giao cho ai hết ngoài anh. Có nhiều lúc, Duy cảm thấy những cô vợ dắt những đứa con tíu tít đến đón cha ở công ty buổi chiều làm anh cảm thấy thèm thuồng. Không giống tuýp đàn ông hiện đại, Duy cũng bắt đầu nghĩ đến chuyện lập gia đình, không phải là mới đây nhưng chuyện yêu đương trục trặc khiến Duy chán nản muốn dẹp hết mọi suy nghĩ về chuyện này. Dẫu có yêu say đắm thì cất bước ra đi trong chốc lát cũng chẳng có gì là lạ. Một Phương Thy là quá đủ để Duy chán nản với đường tình, cộng thêm một Tuệ Lâm hờ hững nên Duy cũng muốn quay phắt lại với tình yêu. Mấy ngày nay Duy bị bệnh nên ngày thứ sáu hôm nay anh quyết định không tới công ty để nghỉ ngơi, một phần vì ngày mai đã là sinh nhật của bà Quế, hôm nay Duy cũng không muốn đi làm cho lắm. Duy lấy cái hộp mà đã đem từ Đà Lạt về, anh giở ra xem thử, đó là tài liệu về cái chết bí ẩn của một ca sĩ phòng trà, Duy nhìn kỹ thử ngày tháng, anh khá ngạc nhiên, chỉ cách ngày sinh của anh vài ngày thôi. Chính xác là 8 ngày. Tờ báo cũ này còn đưa tin, người phụ nữ đã tự tử ngay trong phòng riêng của mình tại căn nhà ở Đà Lạt. Nhưng đó không phải là điều mà Duy chú ý, điều Duy chú ý chính là cuốn nhật ký của bà Hoàng Lan để lại. Duy lật ra từng trang từng trang, bà viết chữ rất đẹp. Rồi anh bắt đầu lật những trang đầu tiên:
- “Từ khi quen anh, em bắt đầu viết nhật kí, nhưng em không có thói quen này anh à. Thế mà từ giờ em lại quyết định nhất định mỗi ngày phải viết một trang. Anh biết gì không, hôm nay em biết được một tin hết sức vui mừng đấy…Em nhất định phải để anh biết tin này ngay lần sau anh đến thăm em…”
Duy nhăn mặt:
- Lẽ nào ba mình yêu thương tình nhân đến thế? Vậy vị trí của mẹ là ở đâu …
Rồi Duy lại tiếp tục đọc:
- “Em rất vui khi anh nói anh sắp trở thành cha. Nhưng… vợ anh cũng đang có thai. Anh à, có thực sự như vậy không? Em phải chờ đến khi mang bụng bầu hơn 4 tháng anh mới trở lại nơi này và nói với em những lời lẽ đó. Sao em không được biết sớm hơn?Sao vậy anh? Anh sẽ có một lúc 2 đứa con. Rồi con của chúng ta sẽ như thế nào đây? Em yêu anh. Và em cũng rất buồn, vì em rất muốn trách anh. Nhưng em nhìn lại mình và tự hỏi, em lấy đâu ra tư cách đó…”.
Duy lại mừng thầm:
- Mừng vì ba đã chọn mẹ.
- Duy, con dậy chưa đấy?
- Rồi ạ!
Duy gấp nhanh cuốn nhật ký lại và bỏ xuống gầm giường và mở cửa phòng. Bà Quế mỉm cười nhìn Duy rồi nói:
- Con đã chuẩn bị gì chưa?
- Chuẩn bị cái gì?
- Ngày mai là sinh nhật lần thứ 52 của mẹ. Lẽ nào con không thấy háo hức à?
- Háo hức cái gì đây? Được nhận quà hả? Con gần 30 rồi mẹ ơi!
- Không. Ý mẹ là con không tranh thủ dịp này khoe bạn gái sao?
Duy lắc đầu:
- Con không nghĩ tới việc đó hiện tại đâu.
- Mẹ đã chuyển thiệp mời tới nhà Tuệ Lâm.
- Mẹ làm thật hả?
Yêu Nữa Được Không ?Tác giả: HaleyZzTên cậu là Duy, tức là duy nhất, và cậu cũng là con trai độc của ông Lý Gia Đoàn, đại gia kinh doanh thực phẩm giàu có tiếng. Tuy nhiên, từ nhỏ Duy đã được gửi sang nước ngoài du học nên hiếm ai biết gia sản Lý Đoàn đồ sộ đã có người thừa kế. Sự xuất hiện của anh chàng lạ mặt làm các cổ đông đang nhăm nhe chiếc ghế chủ tịch trong công ty Lý Đoàn méo mặt. Duy lạnh lùng nói: - Quý vị không cần lo cho cái công ty lớn không người lèo lái. Đã có tôi, là con trai ông Đoàn trở về để tiếp quản. Cho tôi 1 tuần để lo hậu sự cho người cha xấu số vừa mới qua đời của tôi và xem xét lại mọi chuyện lớn nhỏ của công ty. Đúng 9h sáng thứ 2 sẽ có cuộc họp Hội đồng quản trị. Chủ tịch sẽ là tôi. Lý Đoàn Duy! Không nhiều lời. Quản gia, tiển khách! Đáng chú ý nhất trong số những tên tai to mặt bự có mặt tại nhà hôm đó chính là Trần Kiên, người được cho là có uy tín và đủ sức lãnh đạo công ty Lý Đoàn nghiễm nhiên trở thành Chủ tịch nếu Duy không kịp trở về. Nhưng ông chỉ gây cho anh sự chú ý không phải vì… - Con trai mẹ ế tới nỗi phải nhờ mẹ đi mời giúp à?- Mẹ chỉ muốn giúp con thôi. Con tìm đâu ra bạn nhảy hôm sinh nhật mẹ.- Cũng không cần thiết phải là Tuệ Lâm.- Duy à…Mẹ con ta có vẻ xa cách sau chuyện đó.- Là mẹ nghĩ vậy thôi. Con không có. Con rất bận. Chào mẹ.Duy đóng chặt cửa phòng và khóa trong rồi mở nhạc thật to. Mọi chuyện ở công ty vẫn diễn ra bình thường, có vẻ như lần Duy nổi cáu hôm nọ đã làm ông Trần Kiên ý tứ hơn. Bởi mọi kiểm soát bây giờ Duy không giao cho ai hết ngoài anh. Có nhiều lúc, Duy cảm thấy những cô vợ dắt những đứa con tíu tít đến đón cha ở công ty buổi chiều làm anh cảm thấy thèm thuồng. Không giống tuýp đàn ông hiện đại, Duy cũng bắt đầu nghĩ đến chuyện lập gia đình, không phải là mới đây nhưng chuyện yêu đương trục trặc khiến Duy chán nản muốn dẹp hết mọi suy nghĩ về chuyện này. Dẫu có yêu say đắm thì cất bước ra đi trong chốc lát cũng chẳng có gì là lạ. Một Phương Thy là quá đủ để Duy chán nản với đường tình, cộng thêm một Tuệ Lâm hờ hững nên Duy cũng muốn quay phắt lại với tình yêu. Mấy ngày nay Duy bị bệnh nên ngày thứ sáu hôm nay anh quyết định không tới công ty để nghỉ ngơi, một phần vì ngày mai đã là sinh nhật của bà Quế, hôm nay Duy cũng không muốn đi làm cho lắm. Duy lấy cái hộp mà đã đem từ Đà Lạt về, anh giở ra xem thử, đó là tài liệu về cái chết bí ẩn của một ca sĩ phòng trà, Duy nhìn kỹ thử ngày tháng, anh khá ngạc nhiên, chỉ cách ngày sinh của anh vài ngày thôi. Chính xác là 8 ngày. Tờ báo cũ này còn đưa tin, người phụ nữ đã tự tử ngay trong phòng riêng của mình tại căn nhà ở Đà Lạt. Nhưng đó không phải là điều mà Duy chú ý, điều Duy chú ý chính là cuốn nhật ký của bà Hoàng Lan để lại. Duy lật ra từng trang từng trang, bà viết chữ rất đẹp. Rồi anh bắt đầu lật những trang đầu tiên:- “Từ khi quen anh, em bắt đầu viết nhật kí, nhưng em không có thói quen này anh à. Thế mà từ giờ em lại quyết định nhất định mỗi ngày phải viết một trang. Anh biết gì không, hôm nay em biết được một tin hết sức vui mừng đấy…Em nhất định phải để anh biết tin này ngay lần sau anh đến thăm em…”Duy nhăn mặt:- Lẽ nào ba mình yêu thương tình nhân đến thế? Vậy vị trí của mẹ là ở đâu …Rồi Duy lại tiếp tục đọc:- “Em rất vui khi anh nói anh sắp trở thành cha. Nhưng… vợ anh cũng đang có thai. Anh à, có thực sự như vậy không? Em phải chờ đến khi mang bụng bầu hơn 4 tháng anh mới trở lại nơi này và nói với em những lời lẽ đó. Sao em không được biết sớm hơn?Sao vậy anh? Anh sẽ có một lúc 2 đứa con. Rồi con của chúng ta sẽ như thế nào đây? Em yêu anh. Và em cũng rất buồn, vì em rất muốn trách anh. Nhưng em nhìn lại mình và tự hỏi, em lấy đâu ra tư cách đó…”.Duy lại mừng thầm:- Mừng vì ba đã chọn mẹ.- Duy, con dậy chưa đấy?- Rồi ạ!Duy gấp nhanh cuốn nhật ký lại và bỏ xuống gầm giường và mở cửa phòng. Bà Quế mỉm cười nhìn Duy rồi nói:- Con đã chuẩn bị gì chưa?- Chuẩn bị cái gì?- Ngày mai là sinh nhật lần thứ 52 của mẹ. Lẽ nào con không thấy háo hức à?- Háo hức cái gì đây? Được nhận quà hả? Con gần 30 rồi mẹ ơi!- Không. Ý mẹ là con không tranh thủ dịp này khoe bạn gái sao?Duy lắc đầu:- Con không nghĩ tới việc đó hiện tại đâu.- Mẹ đã chuyển thiệp mời tới nhà Tuệ Lâm.- Mẹ làm thật hả?