Tác giả:

Nha Trang ngày 13 tháng 6 năm 2020. 7:00h sáng tại một phòng trọ. Reng...reng...reng âm thanh của chuông đồng hồ báo thức vang lên, sau tiếng chuông reng cuối cùng của chiếc đồng hồ là tiếng đồ bị ném... bộp...bộp... và vật huy sinh là chiếc đồng hồ mang trên mình nhiệm vụ cao cả và nghi hiểm nhất là báo thức mọi người dậy khi đúng giờ. Và chiếc đồng hồ đã huy sinh vì nhiệm vụ cao cả của mik ( tui có làm gì sai đâu trời) chủ nhân của sự việc trên là một cô gái năm nay 20t (là tuổi trăng tròn,thơ mọng) là sinh viên năm 2 của trường đại học Nha Trang, cô cao 1m65 thân mũm mĩm, nhan sắc tạm ổn ko đến nỗi xấu, Cô học ngành du lịch. Sau khi ném chiếc đồ hồ qua một bên thì cô tiếp tục mơ về giấc mơ đẹp của mik, mà ko bik rằng đang có rất nhiều người đag đợi cô. Hôm nay là ngày giao lưu giữa các trường với nhau để tạo sự thân thiết giữa các trường, cũng là một hoạt động ngoại khóa của trường và đây là cơ hội tốt để cho các sinh viên trong ngành du lịch, giao tiếp học hỏi kinh nghiệm với nhau…

Chương 18

Mãi Bên Anh - Mạc DanhTác giả: Mạc DanhTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngNha Trang ngày 13 tháng 6 năm 2020. 7:00h sáng tại một phòng trọ. Reng...reng...reng âm thanh của chuông đồng hồ báo thức vang lên, sau tiếng chuông reng cuối cùng của chiếc đồng hồ là tiếng đồ bị ném... bộp...bộp... và vật huy sinh là chiếc đồng hồ mang trên mình nhiệm vụ cao cả và nghi hiểm nhất là báo thức mọi người dậy khi đúng giờ. Và chiếc đồng hồ đã huy sinh vì nhiệm vụ cao cả của mik ( tui có làm gì sai đâu trời) chủ nhân của sự việc trên là một cô gái năm nay 20t (là tuổi trăng tròn,thơ mọng) là sinh viên năm 2 của trường đại học Nha Trang, cô cao 1m65 thân mũm mĩm, nhan sắc tạm ổn ko đến nỗi xấu, Cô học ngành du lịch. Sau khi ném chiếc đồ hồ qua một bên thì cô tiếp tục mơ về giấc mơ đẹp của mik, mà ko bik rằng đang có rất nhiều người đag đợi cô. Hôm nay là ngày giao lưu giữa các trường với nhau để tạo sự thân thiết giữa các trường, cũng là một hoạt động ngoại khóa của trường và đây là cơ hội tốt để cho các sinh viên trong ngành du lịch, giao tiếp học hỏi kinh nghiệm với nhau… Ánh nắng chiều hồng nhạt lung linh trên Thủy tinh cầu làm người ta cảm thấy dễ chịu.-quận chúa hôm nay sao người lại đi xin lỗi Tử Yên chứ.- chuyện này ngươi không cần biết.- nhưng.....- chúng ta về phủ.An Vũ dạo từng bước về phía hoàng hôn, ánh nắng chiếu vào cơ thể cô làm thân hình cô thêm sinh động gợi cảm. Nhưng ẩn sau đó là một kế hoạch hoàn hảo của cô.......-A Linh người giúp ta một chuyện. An vũ nhẹ nhàng uống ly trà vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường làm cho người xung quanh cảm thấy tò mò.- quận chúa không biết là chuyện gì? Nhìn vẻ mặt của cô làm cho A Linh A Mẫn hơi sợ. Tuy A Mẫn đứng cách đó không xa nhưng cô cũng cảm thấy lạ thường.- ngươi có thể đi lấy cho ta một thứ không?- quận chúa người cứ nói đi nô tỳ sẽ đi lấy cho người.- ta.....muốn ăn xoài....hihihi.- ăn xoài... A Mẫn A linh đồng thanh nói.- sao vậy ta chỉ muốn ăn xoài thôi mà, không được à. An Vũ tỏ vẻ thất vọng, cô chỉ là muốn ăn xoài thôi. Bây giờ cũng là mùa xoài, khi ở hiện đại đến mùa này cô hay đi mua xoài về làm xoài lắc, bánh xoài........ Nhưng bây giờ thì không còn cơ hội rồi. Cô ủ rũ đưa tay lên uống hết trà trong ly rồi đi ngủ.Thấy cô vẻ thấy vọng A Linh chợt nói.- quận chúa người muốn ăn xoài.- ưm ta bây giờ rất muốn ăn xoài.- chuyện này không khó nhưng ở trong cung này thì rất ít ai ăn xoài mà hầu như là không ai ăn cho nên trong cung không có sẵn. Người có thể đợi đến ngày mai chúng nô tỳ sẽ sai người đi mua cho người.- ư. Cũng được. Nhưng tại sao ở đây người ta không ăn xoài.An vũ thấy thắc mắc.- quận chúa chẳng lẽ chuyện này người không biết.- à thật ra thì khi ta đến cung này ta có đi ra khỏi phủ này đâu mà biết. Chẳng phải chuyện này ngươi cũng biết sao.- năm xưa ở trong cung cũng có người ăn xoài nhưng vì nó chua và có mủ người trong cung nghi đó là độc cho nên mọi người không còn ăn nữa cho nên trong cung không còn xoài nữa.- độc á.... Xoài có độc ư....... Ôi ôi hahahaha..... Cô ngồi nghe mà không thể nhịn đc cười. ALinh ngẩn người " mình nói gì sai sao"- hahahahahahaha.....- thái tử, không biết vì sao mà quận chúa cười rất to.- cười rất to, cô ta có phải là quận chúa không. Hắn nhíu mày đâm chiêu suy nghĩ.

Ánh nắng chiều hồng nhạt lung linh trên Thủy tinh cầu làm người ta cảm thấy dễ chịu.

-quận chúa hôm nay sao người lại đi xin lỗi Tử Yên chứ.

- chuyện này ngươi không cần biết.

- nhưng.....

- chúng ta về phủ.

An Vũ dạo từng bước về phía hoàng hôn, ánh nắng chiếu vào cơ thể cô làm thân hình cô thêm sinh động gợi cảm. Nhưng ẩn sau đó là một kế hoạch hoàn hảo của cô.......

-A Linh người giúp ta một chuyện. An vũ nhẹ nhàng uống ly trà vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường làm cho người xung quanh cảm thấy tò mò.

- quận chúa không biết là chuyện gì? 

Nhìn vẻ mặt của cô làm cho A Linh A Mẫn hơi sợ. Tuy A Mẫn đứng cách đó không xa nhưng cô cũng cảm thấy lạ thường.

- ngươi có thể đi lấy cho ta một thứ không?

- quận chúa người cứ nói đi nô tỳ sẽ đi lấy cho người.

- ta.....muốn ăn xoài....hihihi.

- ăn xoài... A Mẫn A linh đồng thanh nói.

- sao vậy ta chỉ muốn ăn xoài thôi mà, không được à. An Vũ tỏ vẻ thất vọng, cô chỉ là muốn ăn xoài thôi. Bây giờ cũng là mùa xoài, khi ở hiện đại đến mùa này cô hay đi mua xoài về làm xoài lắc, bánh xoài........ Nhưng bây giờ thì không còn cơ hội rồi. Cô ủ rũ đưa tay lên uống hết trà trong ly rồi đi ngủ.

Thấy cô vẻ thấy vọng A Linh chợt nói.

- quận chúa người muốn ăn xoài.

- ưm ta bây giờ rất muốn ăn xoài.

- chuyện này không khó nhưng ở trong cung này thì rất ít ai ăn xoài mà hầu như là không ai ăn cho nên trong cung không có sẵn. Người có thể đợi đến ngày mai chúng nô tỳ sẽ sai người đi mua cho người.

- ư. Cũng được. Nhưng tại sao ở đây người ta không ăn xoài.

An vũ thấy thắc mắc.

- quận chúa chẳng lẽ chuyện này người không biết.

- à thật ra thì khi ta đến cung này ta có đi ra khỏi phủ này đâu mà biết. Chẳng phải chuyện này ngươi cũng biết sao.

- năm xưa ở trong cung cũng có người ăn xoài nhưng vì nó chua và có mủ người trong cung nghi đó là độc cho nên mọi người không còn ăn nữa cho nên trong cung không còn xoài nữa.

- độc á.... Xoài có độc ư....... Ôi ôi hahahaha..... Cô ngồi nghe mà không thể nhịn đc cười. ALinh ngẩn người " mình nói gì sai sao"

- hahahahahahaha.....

- thái tử, không biết vì sao mà quận chúa cười rất to.

- cười rất to, cô ta có phải là quận chúa không. Hắn nhíu mày đâm chiêu suy nghĩ.

Mãi Bên Anh - Mạc DanhTác giả: Mạc DanhTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngNha Trang ngày 13 tháng 6 năm 2020. 7:00h sáng tại một phòng trọ. Reng...reng...reng âm thanh của chuông đồng hồ báo thức vang lên, sau tiếng chuông reng cuối cùng của chiếc đồng hồ là tiếng đồ bị ném... bộp...bộp... và vật huy sinh là chiếc đồng hồ mang trên mình nhiệm vụ cao cả và nghi hiểm nhất là báo thức mọi người dậy khi đúng giờ. Và chiếc đồng hồ đã huy sinh vì nhiệm vụ cao cả của mik ( tui có làm gì sai đâu trời) chủ nhân của sự việc trên là một cô gái năm nay 20t (là tuổi trăng tròn,thơ mọng) là sinh viên năm 2 của trường đại học Nha Trang, cô cao 1m65 thân mũm mĩm, nhan sắc tạm ổn ko đến nỗi xấu, Cô học ngành du lịch. Sau khi ném chiếc đồ hồ qua một bên thì cô tiếp tục mơ về giấc mơ đẹp của mik, mà ko bik rằng đang có rất nhiều người đag đợi cô. Hôm nay là ngày giao lưu giữa các trường với nhau để tạo sự thân thiết giữa các trường, cũng là một hoạt động ngoại khóa của trường và đây là cơ hội tốt để cho các sinh viên trong ngành du lịch, giao tiếp học hỏi kinh nghiệm với nhau… Ánh nắng chiều hồng nhạt lung linh trên Thủy tinh cầu làm người ta cảm thấy dễ chịu.-quận chúa hôm nay sao người lại đi xin lỗi Tử Yên chứ.- chuyện này ngươi không cần biết.- nhưng.....- chúng ta về phủ.An Vũ dạo từng bước về phía hoàng hôn, ánh nắng chiếu vào cơ thể cô làm thân hình cô thêm sinh động gợi cảm. Nhưng ẩn sau đó là một kế hoạch hoàn hảo của cô.......-A Linh người giúp ta một chuyện. An vũ nhẹ nhàng uống ly trà vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường làm cho người xung quanh cảm thấy tò mò.- quận chúa không biết là chuyện gì? Nhìn vẻ mặt của cô làm cho A Linh A Mẫn hơi sợ. Tuy A Mẫn đứng cách đó không xa nhưng cô cũng cảm thấy lạ thường.- ngươi có thể đi lấy cho ta một thứ không?- quận chúa người cứ nói đi nô tỳ sẽ đi lấy cho người.- ta.....muốn ăn xoài....hihihi.- ăn xoài... A Mẫn A linh đồng thanh nói.- sao vậy ta chỉ muốn ăn xoài thôi mà, không được à. An Vũ tỏ vẻ thất vọng, cô chỉ là muốn ăn xoài thôi. Bây giờ cũng là mùa xoài, khi ở hiện đại đến mùa này cô hay đi mua xoài về làm xoài lắc, bánh xoài........ Nhưng bây giờ thì không còn cơ hội rồi. Cô ủ rũ đưa tay lên uống hết trà trong ly rồi đi ngủ.Thấy cô vẻ thấy vọng A Linh chợt nói.- quận chúa người muốn ăn xoài.- ưm ta bây giờ rất muốn ăn xoài.- chuyện này không khó nhưng ở trong cung này thì rất ít ai ăn xoài mà hầu như là không ai ăn cho nên trong cung không có sẵn. Người có thể đợi đến ngày mai chúng nô tỳ sẽ sai người đi mua cho người.- ư. Cũng được. Nhưng tại sao ở đây người ta không ăn xoài.An vũ thấy thắc mắc.- quận chúa chẳng lẽ chuyện này người không biết.- à thật ra thì khi ta đến cung này ta có đi ra khỏi phủ này đâu mà biết. Chẳng phải chuyện này ngươi cũng biết sao.- năm xưa ở trong cung cũng có người ăn xoài nhưng vì nó chua và có mủ người trong cung nghi đó là độc cho nên mọi người không còn ăn nữa cho nên trong cung không còn xoài nữa.- độc á.... Xoài có độc ư....... Ôi ôi hahahaha..... Cô ngồi nghe mà không thể nhịn đc cười. ALinh ngẩn người " mình nói gì sai sao"- hahahahahahaha.....- thái tử, không biết vì sao mà quận chúa cười rất to.- cười rất to, cô ta có phải là quận chúa không. Hắn nhíu mày đâm chiêu suy nghĩ.

Chương 18