6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức…
Chương 8
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Anh vốn dĩ không kì vọng quá nhiều về việc kí ức cô nhanh chóng hồi phục.Nếu cô nhớ lại mà trở về bên anh thì thật sự rất tốt, nhưng đó là nếu như việc hồi phục đó không ảnh hưởng đến tính mạng cô.Vừa trở về căn hộ, một cú điện thoại bỗng gọi đến.Tử Khanh nghe máy, sắc mặt ngày càng xấu đi. Cuộc điện thoại còn chưa kết thúc anh đã vứt ngay cặp sách chạy ngay đến bệnh viện.******************Tại bệnh viện**************Nhìn cô nằm bất tỉnh trong phòng mà lòng anh thấy nhói.Bước vào phòng nhìn cô, càng nhìn thì tim lại càng đau, máu từ tim cứ rỉ mãi không thôi.Chiếc điện thoại lại được anh cầm lại một lần nữa. Dù có gan to đến mấy thì người ở đầu dây bên kia cũng chẳng bao giờ dám phớt lờ nó.Nên chưa đầy năm giây đã người đó bắt máy. -Tôi cho anh một tiếng.Điều tra xem vụ tai nạn là do ai làm?-Giọng anh bỗng thay đổi, không phải là giọng nói ấm áp mà hằng ngày cô thường được nghe.Nó lạnh lẽo một cách đáng sợ,đến nỗi người bên đầu dây chỉ nghe không cần nhìn mặt anh lúc này cũng bắt đầu run sợ.-Vâng!-Người trong điện thoại trả lời.Ngay lập tức bắt tay vào công việc được giao.Anh ngồi yên nhìn Phương Nhi. Dù gì cũng nên tìm hiểu cho chắc chắn,nhưng không cần điều tra anh vẫn có thể đoán là do ai làm.Đúng là thể loại con nhà giàu ngu ngốc có khác. Cứ thích đi giành những thứ vốn không thuộc về mình.Nghe tin cô bị tai nạn, anh lo đến mức tim gần như muốn rớt ra ngoài.Nhưng khi nhìn thấy cô chẳng có thương tích gì, Tử Khanh hiểu ngay đó chỉ là một trò đùa muốn cảnh cáo cô thôi.Anh tin chắc suy luận của mình là đúng, đặc biệt là sau cuộc điện thoại kết thúc thì điều đó càng chắc chắn hơn.Quả đúng như anh dự đoán là Thảo Ngọc gây ra,lại còn làm với cô nữa.Những lần trước Thảo Ngọc gây sự với cô anh đã bỏ qua rồi.Vậy mà cô ta vẫn chứng nào tật nấy,có lẽ đây là lúc anh nên dạy cho cô ta một bài học.-Tử Khanh!-Anh chợt bỏ đi thì một bàn tay nhỏ bé bỗng nắm chặt lấy tay anh.Tiếng gọi nhỏ của cô làm cho ý định dạy cho Thảo Ngọc một bài học bỗng chốc tan biến.Cô tỉnh rồi!!!
Anh vốn dĩ không kì vọng quá nhiều về việc kí ức cô nhanh chóng hồi phục.Nếu cô nhớ lại mà trở về bên anh thì thật sự rất tốt, nhưng đó là nếu như việc hồi phục đó không ảnh hưởng đến tính mạng cô.Vừa trở về căn hộ, một cú điện thoại bỗng gọi đến.Tử Khanh nghe máy, sắc mặt ngày càng xấu đi. Cuộc điện thoại còn chưa kết thúc anh đã vứt ngay cặp sách chạy ngay đến bệnh viện.
******************Tại bệnh viện**************
Nhìn cô nằm bất tỉnh trong phòng mà lòng anh thấy nhói.Bước vào phòng nhìn cô, càng nhìn thì tim lại càng đau, máu từ tim cứ rỉ mãi không thôi.Chiếc điện thoại lại được anh cầm lại một lần nữa. Dù có gan to đến mấy thì người ở đầu dây bên kia cũng chẳng bao giờ dám phớt lờ nó.Nên chưa đầy năm giây đã người đó bắt máy.
-Tôi cho anh một tiếng.Điều tra xem vụ tai nạn là do ai làm?-Giọng anh bỗng thay đổi, không phải là giọng nói ấm áp mà hằng ngày cô thường được nghe.Nó lạnh lẽo một cách đáng sợ,đến nỗi người bên đầu dây chỉ nghe không cần nhìn mặt anh lúc này cũng bắt đầu run sợ.
-Vâng!-Người trong điện thoại trả lời.Ngay lập tức bắt tay vào công việc được giao.
Anh ngồi yên nhìn Phương Nhi. Dù gì cũng nên tìm hiểu cho chắc chắn,nhưng không cần điều tra anh vẫn có thể đoán là do ai làm.Đúng là thể loại con nhà giàu ngu ngốc có khác. Cứ thích đi giành những thứ vốn không thuộc về mình.Nghe tin cô bị tai nạn, anh lo đến mức tim gần như muốn rớt ra ngoài.Nhưng khi nhìn thấy cô chẳng có thương tích gì, Tử Khanh hiểu ngay đó chỉ là một trò đùa muốn cảnh cáo cô thôi.
Anh tin chắc suy luận của mình là đúng, đặc biệt là sau cuộc điện thoại kết thúc thì điều đó càng chắc chắn hơn.Quả đúng như anh dự đoán là Thảo Ngọc gây ra,lại còn làm với cô nữa.Những lần trước Thảo Ngọc gây sự với cô anh đã bỏ qua rồi.Vậy mà cô ta vẫn chứng nào tật nấy,có lẽ đây là lúc anh nên dạy cho cô ta một bài học.
-Tử Khanh!-Anh chợt bỏ đi thì một bàn tay nhỏ bé bỗng nắm chặt lấy tay anh.Tiếng gọi nhỏ của cô làm cho ý định dạy cho Thảo Ngọc một bài học bỗng chốc tan biến.Cô tỉnh rồi!!!
Chồng Ơi! Em Yêu Anh!Tác giả: Thiên Ngư6h50’. Tiếng chuông điện thoại vang, đánh thức giấc ngủ ngàn vàng của cô. Bực hết cả mình, với tay lấy nó để trả lời. -Alo! - Phương Nhi! Sau em chưa đi học?-Tiếng Khánh Ngọc gọi -Không có hứng! Tại sao tôi lại cần phải đến đó chứ? -Không có hứng thì cũng phải đi! Em mau đến lớp đi -Rồi,rồi…. tôi đến là được chứ gì? -Được!Cậu mau đến đi. Cô mò dậy thay quần áo. Váy sao? Cô vứt nó sang một bên rồi lấy quần dài mặc để đến trường. -Cậu tới rồi! -Ừ! - Nhưng sao ……- Khánh Ngọc chưa kịp nói cô đã cắt ngang - Không thích!- Cô vứt cặp rồi ngồi gát chân trên bàn trước con mắt của biết bao người Cô chẳng có hứng với việc đến trường. Vì dù gì cô cũng đã tốt nghiệp một đại học bên Anh - mà việc này ngoài Khánh Ngọc thì chẳng ai biết kể cả hai vợ chồng ông ta. Ngồi trong lớp cô thừa biết câu tiếp theo tới tai là gì. -Này em kia! Ngồi học cho đàng hoàng- Tiếng giáo viên la mắng -Ngồi sao là quyền của tôi không liên quan tới ông!- Cô trả lời -Em ăn nói với tôi như vậy sao?- Giáo viên bắt đầu tức… Anh vốn dĩ không kì vọng quá nhiều về việc kí ức cô nhanh chóng hồi phục.Nếu cô nhớ lại mà trở về bên anh thì thật sự rất tốt, nhưng đó là nếu như việc hồi phục đó không ảnh hưởng đến tính mạng cô.Vừa trở về căn hộ, một cú điện thoại bỗng gọi đến.Tử Khanh nghe máy, sắc mặt ngày càng xấu đi. Cuộc điện thoại còn chưa kết thúc anh đã vứt ngay cặp sách chạy ngay đến bệnh viện.******************Tại bệnh viện**************Nhìn cô nằm bất tỉnh trong phòng mà lòng anh thấy nhói.Bước vào phòng nhìn cô, càng nhìn thì tim lại càng đau, máu từ tim cứ rỉ mãi không thôi.Chiếc điện thoại lại được anh cầm lại một lần nữa. Dù có gan to đến mấy thì người ở đầu dây bên kia cũng chẳng bao giờ dám phớt lờ nó.Nên chưa đầy năm giây đã người đó bắt máy. -Tôi cho anh một tiếng.Điều tra xem vụ tai nạn là do ai làm?-Giọng anh bỗng thay đổi, không phải là giọng nói ấm áp mà hằng ngày cô thường được nghe.Nó lạnh lẽo một cách đáng sợ,đến nỗi người bên đầu dây chỉ nghe không cần nhìn mặt anh lúc này cũng bắt đầu run sợ.-Vâng!-Người trong điện thoại trả lời.Ngay lập tức bắt tay vào công việc được giao.Anh ngồi yên nhìn Phương Nhi. Dù gì cũng nên tìm hiểu cho chắc chắn,nhưng không cần điều tra anh vẫn có thể đoán là do ai làm.Đúng là thể loại con nhà giàu ngu ngốc có khác. Cứ thích đi giành những thứ vốn không thuộc về mình.Nghe tin cô bị tai nạn, anh lo đến mức tim gần như muốn rớt ra ngoài.Nhưng khi nhìn thấy cô chẳng có thương tích gì, Tử Khanh hiểu ngay đó chỉ là một trò đùa muốn cảnh cáo cô thôi.Anh tin chắc suy luận của mình là đúng, đặc biệt là sau cuộc điện thoại kết thúc thì điều đó càng chắc chắn hơn.Quả đúng như anh dự đoán là Thảo Ngọc gây ra,lại còn làm với cô nữa.Những lần trước Thảo Ngọc gây sự với cô anh đã bỏ qua rồi.Vậy mà cô ta vẫn chứng nào tật nấy,có lẽ đây là lúc anh nên dạy cho cô ta một bài học.-Tử Khanh!-Anh chợt bỏ đi thì một bàn tay nhỏ bé bỗng nắm chặt lấy tay anh.Tiếng gọi nhỏ của cô làm cho ý định dạy cho Thảo Ngọc một bài học bỗng chốc tan biến.Cô tỉnh rồi!!!