Tác giả:

-Alo!em nghe đây chị. -Chị có chuyện muốn nhờ em giúp. -Chị cứ nói đi, em sẽ giúp chị. Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi Nó nghe tiếng thở dài bên ấy. -Chị có chuyện gì sao, nói em nghe đi. -Em có thể về VN với chị được không, chị bây giờ mệt mỏi lắm rồi, em giúp chị đi. Nó có thể nghe được âm vực rung rung như khóc của Cô. -Chị đừng khóc....chị đợi em đi sáng mai em sẽ về VN với chị nha. Bây giờ chị ngủ đi ngày mai tỉnh dậy sẽ thấy em. Nó nói nhẹ nhàng giọng như vỗ về. Nó mọi thứ trên đời này không có cái gì mà Nó sợ chỉ sợ chị Nó khóc, từ nhỏ hai chị em Nó đều ở bên nhau cho tới khi ông nội Nó từ Anh về và đưa Nó sang Anh, Cô thì ở lại VN một mình trong ngôi biệt thự và bà Quản gia. Cô trãi qua những ngày tháng cô đơn, đi học lại bị bạn bè xa lánh trêu ghẹo vì...Cô không được chọn làm người thừa kế. Theo lời nguyền của gia đình Nó nếu sinh đôi thì một trong hai sẽ có một người chết, thật buồn vì Cô là người đó. Cha mẹ của Nó cũng biết điều này dù đau lòng cũng phải bỏ rơi Cô đi…

Chương 16

Ác Quỷ Học ĐườngTác giả: Htpthao1202-Alo!em nghe đây chị. -Chị có chuyện muốn nhờ em giúp. -Chị cứ nói đi, em sẽ giúp chị. Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi Nó nghe tiếng thở dài bên ấy. -Chị có chuyện gì sao, nói em nghe đi. -Em có thể về VN với chị được không, chị bây giờ mệt mỏi lắm rồi, em giúp chị đi. Nó có thể nghe được âm vực rung rung như khóc của Cô. -Chị đừng khóc....chị đợi em đi sáng mai em sẽ về VN với chị nha. Bây giờ chị ngủ đi ngày mai tỉnh dậy sẽ thấy em. Nó nói nhẹ nhàng giọng như vỗ về. Nó mọi thứ trên đời này không có cái gì mà Nó sợ chỉ sợ chị Nó khóc, từ nhỏ hai chị em Nó đều ở bên nhau cho tới khi ông nội Nó từ Anh về và đưa Nó sang Anh, Cô thì ở lại VN một mình trong ngôi biệt thự và bà Quản gia. Cô trãi qua những ngày tháng cô đơn, đi học lại bị bạn bè xa lánh trêu ghẹo vì...Cô không được chọn làm người thừa kế. Theo lời nguyền của gia đình Nó nếu sinh đôi thì một trong hai sẽ có một người chết, thật buồn vì Cô là người đó. Cha mẹ của Nó cũng biết điều này dù đau lòng cũng phải bỏ rơi Cô đi… -Con gái ông tôi có thể dạy dỗ được chứ chủ tịch Duy.Giọng nói lạnh lẽo vang lên khiến người bên đầu dây bên kia bất giác rùng mình nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.-Cô là.....-Ông không cần phải biết tôi là ai, ông nên trả lời câu hỏi lúc nãy c*̉a tôi chứ.-Ba ơi.....ba Nó vừa đánh con, ba ơi con đau lắm.Vừa dức lời nhỏ đó hét vọng vào điện thoại bằng một cái vọng hết sức thảm thiết.-Cô cô đã làm gì con gái tôi.Người đàn ông đấy vô c*̀ng lo lắng.-Chả làm gì chỉ dạy cho cô ta một bài học vì cái tội sỉ nhục khinh thường người khác.-Cô có biết Đại tiểu thư danh tiếng như Nó trước giờ chưa ai dám đụngc chạm đến Nó không, chắc cô không biết tập đoàn c*̉a tôi to lớn cỡ nào. Dù bố mẹ cô có là một công ty có cổ đông nhất nhì thế giới c*̃ng phải nể tôi vài phần đấy, tập đoàn tôi dưới mười mà trên đến một trăm đừng ở đấy mà làm càng. Chỉ cần một lời nói c*̉a tôi công ty c*̉a bố mẹ cô sẽ bị xóa sổ trên danh sách thế giới.Ông ta nói một lèo.-Ồ thế cơ à. Bây giờ ông với tôi chơi một trò chơi nhé.Nó nở mụ nụ cười yêu mị.-Trò gì?.-Ông đã nói chỉ cần ông nói một tiếng công ty c*̉a bố mẹ tôi sẽ bị xóa đúng không. -Đúng.-Trò này rất đơn giản, ông biết tập đoàn Hắc Long rồi đúng không.-Hắc Long là một tập đoàn nổi tiếng tập đoàn c*̉a tôi chỉ dưới Hắc Long.-Công ty c*̉a bố mẹ tôi c*̃ng không lớn lắm c*̃ng không đến độ gần bằng ông...-Đừng vòng vo nữa vào thẳng vấn đề chính luôn đi.Ông ta sốt ruộc.-Nếu ông đã có lòng muốn chơi được tôi sẽ ra điều kiện luật chơi. Ông lấy một chiếc điện thoại khác gọi vào số c*̉a một người trong tứ Long nếu không có thì có thể chuyển xuống nhị Đường. Ông gọi họ đi rồi tôi sẽ nói tiếp.Ông ta làm theo, ông gọi ngay số c*̉a Hoàng Long.-Tôi đã gọi cho Hoàng Long.-Trong thời gian đợi Hoàng Long bắt máy tôi sẽ nói tiếp. Ông nói với Hoàng Long, xóa sổ tập đoàn Lữ Ngọc.Ông ta đang chăm chú lắng nghe, từ bên điện thoại khác vang lên một một âm thanh trầm lạnh lẽo khác.-Alo...CHỉ như vậy thôi làm ông ta giật bắng cả mình.-Cậu Hoàng cậu biết công ty Lữ Ngọc rồi chứ, cậu có thể xóa sổ công ty đấy được không.Ông ta nói giọng kính nhường.-...Ông c*̃ng to gan nhỉ.Im lặng một hồi Hoàng Long lại cất tiếng.-Cậu nói sao.-Sao ông biết công ty Lữ Ngọc.-Tôi c*̃ng không biết chỉ nghe một cô gái nói thế.Rụp....tiếng điện thoại tắt.-Thế nào rồi chủ tịch Duy.-Tôi chưa nhận đựơc câu trả lời.Sau khi tắt điện thoại Hoàng Huy gọi cho ba người còn lại đi tìm Nó. Nó về VN không phải vì chị Nó không mà một phần trốn công việc ở Anh. Nó cắt mọi thông tin liên lạc làm đám tứ Long lục đục tìm Nó khắp nơi. Lần này Nó lại quá sơ suất lại để cho họ có cơ hội tìm được mình.Nó c*̃ng tắt điện thoại quay sang nói với đám đấy.-Lần này coi như tôi tha, còn lần sau thì đừng hòng.-Chúng tôi biết rồi.Cả đám vừa nói vừa chạy nhanh ra ngoài. c*̀ng lúc đấy tứ Ưng vừa đến cả bốn người nhanh chân tiến vào lớp nơi Nó có ở đấy. Vừa vào đến lớp thấy Nó gục mặt xuống bàn cả bốn người họ c*̀ng đi xuống.-Hân Hân à.Hoàng Ưng lay vai gọi Nó.-Biến đi, lúc nãy tôi đã tha cho mấy người rồi sao.Tưởng là bọn lúc nãy Nó hằng giọng.Hoàng Ưng vẫn tiếp tục gọi. Nó tung cước tay hất tay anh ra khỏi vai. Nhưng anh nhanh hơn vặn ngược tay Nó ra sau.-Á.....đứa nào, buông ra.Nó la í ới.-Em gái là bọn anh đây.Quy Long cười híp mắt.-Ơ....sao biết tôi ở đây.Nó thắc mắt.-Dù em có trốn ở đằng trời tụi anh c*̃ng tìm ra em.Phú Long nhắm hờ đôi mắt.-Hân Hân ơi chị lên rồi đây.Từ sau cánh cửa cô bước vào trên tay cầm bao nhiêu là đồ ăn đi bên cạnh là cậu cằm bao nhiêu là chai nước. Bước vào lớp thấy Nó bị tứ Long vây quanh lập tức đứng khựng tại chổ.

-Con gái ông tôi có thể dạy dỗ được chứ chủ tịch Duy.

Giọng nói lạnh lẽo vang lên khiến người bên đầu dây bên kia bất giác rùng mình nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

-Cô là.....

-Ông không cần phải biết tôi là ai, ông nên trả lời câu hỏi lúc nãy c*̉a tôi chứ.

-Ba ơi.....ba Nó vừa đánh con, ba ơi con đau lắm.

Vừa dức lời nhỏ đó hét vọng vào điện thoại bằng một cái vọng hết sức thảm thiết.

-Cô cô đã làm gì con gái tôi.

Người đàn ông đấy vô c*̀ng lo lắng.

-Chả làm gì chỉ dạy cho cô ta một bài học vì cái tội sỉ nhục khinh thường người khác.

-Cô có biết Đại tiểu thư danh tiếng như Nó trước giờ chưa ai dám đụngc chạm đến Nó không, chắc cô không biết tập đoàn c*̉a tôi to lớn cỡ nào. Dù bố mẹ cô có là một công ty có cổ đông nhất nhì thế giới c*̃ng phải nể tôi vài phần đấy, tập đoàn tôi dưới mười mà trên đến một trăm đừng ở đấy mà làm càng. Chỉ cần một lời nói c*̉a tôi công ty c*̉a bố mẹ cô sẽ bị xóa sổ trên danh sách thế giới.

Ông ta nói một lèo.

-Ồ thế cơ à. Bây giờ ông với tôi chơi một trò chơi nhé.

Nó nở mụ nụ cười yêu mị.

-Trò gì?.

-Ông đã nói chỉ cần ông nói một tiếng công ty c*̉a bố mẹ tôi sẽ bị xóa đúng không. 

-Đúng.

-Trò này rất đơn giản, ông biết tập đoàn Hắc Long rồi đúng không.

-Hắc Long là một tập đoàn nổi tiếng tập đoàn c*̉a tôi chỉ dưới Hắc Long.

-Công ty c*̉a bố mẹ tôi c*̃ng không lớn lắm c*̃ng không đến độ gần bằng ông...

-Đừng vòng vo nữa vào thẳng vấn đề chính luôn đi.

Ông ta sốt ruộc.

-Nếu ông đã có lòng muốn chơi được tôi sẽ ra điều kiện luật chơi. Ông lấy một chiếc điện thoại khác gọi vào số c*̉a một người trong tứ Long nếu không có thì có thể chuyển xuống nhị Đường. Ông gọi họ đi rồi tôi sẽ nói tiếp.

Ông ta làm theo, ông gọi ngay số c*̉a Hoàng Long.

-Tôi đã gọi cho Hoàng Long.

-Trong thời gian đợi Hoàng Long bắt máy tôi sẽ nói tiếp. Ông nói với Hoàng Long, xóa sổ tập đoàn Lữ Ngọc.

Ông ta đang chăm chú lắng nghe, từ bên điện thoại khác vang lên một một âm thanh trầm lạnh lẽo khác.

-Alo...

CHỉ như vậy thôi làm ông ta giật bắng cả mình.

-Cậu Hoàng cậu biết công ty Lữ Ngọc rồi chứ, cậu có thể xóa sổ công ty đấy được không.

Ông ta nói giọng kính nhường.

-...Ông c*̃ng to gan nhỉ.

Im lặng một hồi Hoàng Long lại cất tiếng.

-Cậu nói sao.

-Sao ông biết công ty Lữ Ngọc.

-Tôi c*̃ng không biết chỉ nghe một cô gái nói thế.

Rụp....tiếng điện thoại tắt.

-Thế nào rồi chủ tịch Duy.

-Tôi chưa nhận đựơc câu trả lời.

Sau khi tắt điện thoại Hoàng Huy gọi cho ba người còn lại đi tìm Nó. Nó về VN không phải vì chị Nó không mà một phần trốn công việc ở Anh. Nó cắt mọi thông tin liên lạc làm đám tứ Long lục đục tìm Nó khắp nơi. Lần này Nó lại quá sơ suất lại để cho họ có cơ hội tìm được mình.

Nó c*̃ng tắt điện thoại quay sang nói với đám đấy.

-Lần này coi như tôi tha, còn lần sau thì đừng hòng.

-Chúng tôi biết rồi.

Cả đám vừa nói vừa chạy nhanh ra ngoài. c*̀ng lúc đấy tứ Ưng vừa đến cả bốn người nhanh chân tiến vào lớp nơi Nó có ở đấy. Vừa vào đến lớp thấy Nó gục mặt xuống bàn cả bốn người họ c*̀ng đi xuống.

-Hân Hân à.

Hoàng Ưng lay vai gọi Nó.

-Biến đi, lúc nãy tôi đã tha cho mấy người rồi sao.

Tưởng là bọn lúc nãy Nó hằng giọng.

Hoàng Ưng vẫn tiếp tục gọi. Nó tung cước tay hất tay anh ra khỏi vai. Nhưng anh nhanh hơn vặn ngược tay Nó ra sau.

-Á.....đứa nào, buông ra.

Nó la í ới.

-Em gái là bọn anh đây.

Quy Long cười híp mắt.

-Ơ....sao biết tôi ở đây.

Nó thắc mắt.

-Dù em có trốn ở đằng trời tụi anh c*̃ng tìm ra em.

Phú Long nhắm hờ đôi mắt.

-Hân Hân ơi chị lên rồi đây.

Từ sau cánh cửa cô bước vào trên tay cầm bao nhiêu là đồ ăn đi bên cạnh là cậu cằm bao nhiêu là chai nước. Bước vào lớp thấy Nó bị tứ Long vây quanh lập tức đứng khựng tại chổ.

Ác Quỷ Học ĐườngTác giả: Htpthao1202-Alo!em nghe đây chị. -Chị có chuyện muốn nhờ em giúp. -Chị cứ nói đi, em sẽ giúp chị. Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi Nó nghe tiếng thở dài bên ấy. -Chị có chuyện gì sao, nói em nghe đi. -Em có thể về VN với chị được không, chị bây giờ mệt mỏi lắm rồi, em giúp chị đi. Nó có thể nghe được âm vực rung rung như khóc của Cô. -Chị đừng khóc....chị đợi em đi sáng mai em sẽ về VN với chị nha. Bây giờ chị ngủ đi ngày mai tỉnh dậy sẽ thấy em. Nó nói nhẹ nhàng giọng như vỗ về. Nó mọi thứ trên đời này không có cái gì mà Nó sợ chỉ sợ chị Nó khóc, từ nhỏ hai chị em Nó đều ở bên nhau cho tới khi ông nội Nó từ Anh về và đưa Nó sang Anh, Cô thì ở lại VN một mình trong ngôi biệt thự và bà Quản gia. Cô trãi qua những ngày tháng cô đơn, đi học lại bị bạn bè xa lánh trêu ghẹo vì...Cô không được chọn làm người thừa kế. Theo lời nguyền của gia đình Nó nếu sinh đôi thì một trong hai sẽ có một người chết, thật buồn vì Cô là người đó. Cha mẹ của Nó cũng biết điều này dù đau lòng cũng phải bỏ rơi Cô đi… -Con gái ông tôi có thể dạy dỗ được chứ chủ tịch Duy.Giọng nói lạnh lẽo vang lên khiến người bên đầu dây bên kia bất giác rùng mình nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.-Cô là.....-Ông không cần phải biết tôi là ai, ông nên trả lời câu hỏi lúc nãy c*̉a tôi chứ.-Ba ơi.....ba Nó vừa đánh con, ba ơi con đau lắm.Vừa dức lời nhỏ đó hét vọng vào điện thoại bằng một cái vọng hết sức thảm thiết.-Cô cô đã làm gì con gái tôi.Người đàn ông đấy vô c*̀ng lo lắng.-Chả làm gì chỉ dạy cho cô ta một bài học vì cái tội sỉ nhục khinh thường người khác.-Cô có biết Đại tiểu thư danh tiếng như Nó trước giờ chưa ai dám đụngc chạm đến Nó không, chắc cô không biết tập đoàn c*̉a tôi to lớn cỡ nào. Dù bố mẹ cô có là một công ty có cổ đông nhất nhì thế giới c*̃ng phải nể tôi vài phần đấy, tập đoàn tôi dưới mười mà trên đến một trăm đừng ở đấy mà làm càng. Chỉ cần một lời nói c*̉a tôi công ty c*̉a bố mẹ cô sẽ bị xóa sổ trên danh sách thế giới.Ông ta nói một lèo.-Ồ thế cơ à. Bây giờ ông với tôi chơi một trò chơi nhé.Nó nở mụ nụ cười yêu mị.-Trò gì?.-Ông đã nói chỉ cần ông nói một tiếng công ty c*̉a bố mẹ tôi sẽ bị xóa đúng không. -Đúng.-Trò này rất đơn giản, ông biết tập đoàn Hắc Long rồi đúng không.-Hắc Long là một tập đoàn nổi tiếng tập đoàn c*̉a tôi chỉ dưới Hắc Long.-Công ty c*̉a bố mẹ tôi c*̃ng không lớn lắm c*̃ng không đến độ gần bằng ông...-Đừng vòng vo nữa vào thẳng vấn đề chính luôn đi.Ông ta sốt ruộc.-Nếu ông đã có lòng muốn chơi được tôi sẽ ra điều kiện luật chơi. Ông lấy một chiếc điện thoại khác gọi vào số c*̉a một người trong tứ Long nếu không có thì có thể chuyển xuống nhị Đường. Ông gọi họ đi rồi tôi sẽ nói tiếp.Ông ta làm theo, ông gọi ngay số c*̉a Hoàng Long.-Tôi đã gọi cho Hoàng Long.-Trong thời gian đợi Hoàng Long bắt máy tôi sẽ nói tiếp. Ông nói với Hoàng Long, xóa sổ tập đoàn Lữ Ngọc.Ông ta đang chăm chú lắng nghe, từ bên điện thoại khác vang lên một một âm thanh trầm lạnh lẽo khác.-Alo...CHỉ như vậy thôi làm ông ta giật bắng cả mình.-Cậu Hoàng cậu biết công ty Lữ Ngọc rồi chứ, cậu có thể xóa sổ công ty đấy được không.Ông ta nói giọng kính nhường.-...Ông c*̃ng to gan nhỉ.Im lặng một hồi Hoàng Long lại cất tiếng.-Cậu nói sao.-Sao ông biết công ty Lữ Ngọc.-Tôi c*̃ng không biết chỉ nghe một cô gái nói thế.Rụp....tiếng điện thoại tắt.-Thế nào rồi chủ tịch Duy.-Tôi chưa nhận đựơc câu trả lời.Sau khi tắt điện thoại Hoàng Huy gọi cho ba người còn lại đi tìm Nó. Nó về VN không phải vì chị Nó không mà một phần trốn công việc ở Anh. Nó cắt mọi thông tin liên lạc làm đám tứ Long lục đục tìm Nó khắp nơi. Lần này Nó lại quá sơ suất lại để cho họ có cơ hội tìm được mình.Nó c*̃ng tắt điện thoại quay sang nói với đám đấy.-Lần này coi như tôi tha, còn lần sau thì đừng hòng.-Chúng tôi biết rồi.Cả đám vừa nói vừa chạy nhanh ra ngoài. c*̀ng lúc đấy tứ Ưng vừa đến cả bốn người nhanh chân tiến vào lớp nơi Nó có ở đấy. Vừa vào đến lớp thấy Nó gục mặt xuống bàn cả bốn người họ c*̀ng đi xuống.-Hân Hân à.Hoàng Ưng lay vai gọi Nó.-Biến đi, lúc nãy tôi đã tha cho mấy người rồi sao.Tưởng là bọn lúc nãy Nó hằng giọng.Hoàng Ưng vẫn tiếp tục gọi. Nó tung cước tay hất tay anh ra khỏi vai. Nhưng anh nhanh hơn vặn ngược tay Nó ra sau.-Á.....đứa nào, buông ra.Nó la í ới.-Em gái là bọn anh đây.Quy Long cười híp mắt.-Ơ....sao biết tôi ở đây.Nó thắc mắt.-Dù em có trốn ở đằng trời tụi anh c*̃ng tìm ra em.Phú Long nhắm hờ đôi mắt.-Hân Hân ơi chị lên rồi đây.Từ sau cánh cửa cô bước vào trên tay cầm bao nhiêu là đồ ăn đi bên cạnh là cậu cằm bao nhiêu là chai nước. Bước vào lớp thấy Nó bị tứ Long vây quanh lập tức đứng khựng tại chổ.

Chương 16