''' Mấy chương đầu nó không được hay nhưng hi vọng mấy you có thể cố gắng đọc tiếp , thank you rất nhiều ''' Trong ngôi nhà lớn Nó ngồi vắt chân trên sofa , đối diện với ba , tay cầm cuốn sách dày cộm , mắt thì chăm chú vào nó không rời , cất giọng nói - ba cứ yên tâm ,con có thể xoay sở - nó trấn an , chẳng có gì mà sao ba tôi phải lo lắng như thế chứ - làm sao ba không lo , dù gì cũng là lần ...- ông chưa nói xong đã bị tôi cắt ngang - ba, đây ...- nó đưa bìa cũq cuốn sách cho ba tôi coi , nó có tựa đề “ những cách sống sót ở trường cấp 3 “ miệng nở một nụ cuời trấn an - trời thì ra con chuẩn bị hết rồi - ông hoảng hồn nhìn đứa con gái , nó mua hồi nào thế - con luôn là người có chuẩn bị - nókhông nhìn ông mà tiếp tục đọc sách - sao ba cứ lo lo , lần này ba đi 1 tháng lận - ông cau mày vì lo cho nó chứ không phải vì thái độ của nó , ông đã quá quen rồi Cũng vì chứng kiến cái chết thãm thươn cũa mẹ mà nó bị trầm cảm nặng khi chỉ có 5 tuổi tự nhốt mình trong phòng không nói chuyện với…
Chương 3: Khóc vì hạnh phúc
Này! Anh Yêu Em Là Thật!Tác giả: Havi Havi''' Mấy chương đầu nó không được hay nhưng hi vọng mấy you có thể cố gắng đọc tiếp , thank you rất nhiều ''' Trong ngôi nhà lớn Nó ngồi vắt chân trên sofa , đối diện với ba , tay cầm cuốn sách dày cộm , mắt thì chăm chú vào nó không rời , cất giọng nói - ba cứ yên tâm ,con có thể xoay sở - nó trấn an , chẳng có gì mà sao ba tôi phải lo lắng như thế chứ - làm sao ba không lo , dù gì cũng là lần ...- ông chưa nói xong đã bị tôi cắt ngang - ba, đây ...- nó đưa bìa cũq cuốn sách cho ba tôi coi , nó có tựa đề “ những cách sống sót ở trường cấp 3 “ miệng nở một nụ cuời trấn an - trời thì ra con chuẩn bị hết rồi - ông hoảng hồn nhìn đứa con gái , nó mua hồi nào thế - con luôn là người có chuẩn bị - nókhông nhìn ông mà tiếp tục đọc sách - sao ba cứ lo lo , lần này ba đi 1 tháng lận - ông cau mày vì lo cho nó chứ không phải vì thái độ của nó , ông đã quá quen rồi Cũng vì chứng kiến cái chết thãm thươn cũa mẹ mà nó bị trầm cảm nặng khi chỉ có 5 tuổi tự nhốt mình trong phòng không nói chuyện với… Rồi ...Nó vòng tay ôm ấy thân hình cao to , ông thì lúc này ĐƠ quá rồi .1' 30 s sau nó buông ông ra rồi bình thản bước vào nhà .Tuy nó không nói lời tạm biệt nhưng cũng đã thể hiện quá rõ rồi, ông vui tới mức nào chĩ có 2 người giúp việc kiêm đầu bếp và 2 người tài xế hiểu , họ đã ở đâ 17 năm rồi, không đi đâu hết.Nó ntn ông không hiểu rõ sao , ông biết nó thương ông lắm, nhưng nó không bao giờ thể hiện , nó cứ lầm lầm lì lì nhưng nó rất quan tâm người khác.Nhìn mắt của nó cũng biết tối qua nó khóc, nó là vì ông mà khóc. Mắt ông đã cây xè rồi .“ tách “ .Một giọt nuớc mắt chảy xuống, lần này ông đi một tháng, một tháng xa nó ông sẽ ntn đây2 người giúp việc thì đã nuớc mắt lã chã, họ thương ông chủ và cô chủ lắm.Tuy cuộc chia tay thì toàn là nuớc mắt , nhưng ông buớc lên xe rất vui vẻ .Căn bệnh thứ 2 : không thích thể hiện cảm xúc .Nó chạy lên phòng, không khóc nhưng nó buồn , rất buồn , không có ba ở nhà nó phải làm sao , ông yêu nó nhiều lắm , nó biết , nhưng bệnh của nó dù muốn thể hiện nó cũng không thể hiện được .Nó nghe hết, nghe hết nhữn gì ông nói, nếu ông muốn như thế thì nó sẽ cố gắng dù gì nó cũng rất thích bác TRÚC .Không suy nghĩ nhiều nữa nó leo lên giường ngủ.Buổi trưaNó tự mình thức dậy , xuống ăn cơm , cũng may là còn có người giúp việc ăn với nó , đang ăn bỗng nó lên tiếng :- cảm ơn - mặt nó nhăn nhó nói ra hai chữ.M.n đần mặt ra, cảm ơn gì chứ , à cô đơn họ biết cô chũ cô đơn mà, không nói gì , cả bàn cuối mặt ăn tiếp.- tiểu HẮC đâu ?!- Nó ngó quanh sau khi ăn cơm xong.- à , nó đang ăn ở sân sau .Nó không nói gì mà đi thẳng ra sau sân .Phía xa có 1 con mèo mun đen mập ú đang nằm dài l**m l**m tô sữa.Nó đi lại gần ngồi xỗm xuống vuốt vuốt lông tiểu HẮC, nó cãm thấy dễ chịu nên - “ meo..meo..” một tiếng .Song, nó ẫm con mèo và tô sửa lên xích đu ngồi.“ ting...ting...ting ...ting”Tiếng điện thoại nó reoNó thắc mắc ai mà gọi cho nó chứ , nó chẳng quen ai cả.- alo - nó lên tiếng trước .“ xin chào , cô có phải Trương Ngọc Bảo An phải không” .Bên kia truyền đến giọng của một nam trung niên .- có chuyện gì !? - nó chỉ nói như thế là có thể hiểu nó đang khẳng đinh câu nói của nguời kia của người kia.“ tôi là thư kí chủ tịch tập đoàn HUY NAM chủ tịch muốn mời cô làm gia sư cho cậu chũ chúng tôi” .Không thắc mắc khi có người mời một người giàu như nó làm gia sư vì không ai biết thân thế vủa nó .- được - nó trả lời dứt khóat như vậy một phần vì cuộc nói chuyện cũa ba một phần nó cũng rất thắc mắc gia sư là làm những gì .“ vậy cảm ơn cô, sáng mai cô hãy đến khu ngoại ô thành phố đuờng ××× , căn nhà to nhất “.- được - nói xong nó tắt máy , tâm trạng bình thường không hớn hở hay buồn gì cả .Cứ như vậy , một ngày trôi qua. Rồi ngày mai đến.( còn tiếp ).
Rồi ...
Nó vòng tay ôm ấy thân hình cao to , ông thì lúc này ĐƠ quá rồi .
1' 30 s sau nó buông ông ra rồi bình thản bước vào nhà .
Tuy nó không nói lời tạm biệt nhưng cũng đã thể hiện quá rõ rồi, ông vui tới mức nào chĩ có 2 người giúp việc kiêm đầu bếp và 2 người tài xế hiểu , họ đã ở đâ 17 năm rồi, không đi đâu hết.
Nó ntn ông không hiểu rõ sao , ông biết nó thương ông lắm, nhưng nó không bao giờ thể hiện , nó cứ lầm lầm lì lì nhưng nó rất quan tâm người khác.
Nhìn mắt của nó cũng biết tối qua nó khóc, nó là vì ông mà khóc. Mắt ông đã cây xè rồi .
“ tách “ .
Một giọt nuớc mắt chảy xuống, lần này ông đi một tháng, một tháng xa nó ông sẽ ntn đây
2 người giúp việc thì đã nuớc mắt lã chã, họ thương ông chủ và cô chủ lắm.
Tuy cuộc chia tay thì toàn là nuớc mắt , nhưng ông buớc lên xe rất vui vẻ .
Căn bệnh thứ 2 : không thích thể hiện cảm xúc .
Nó chạy lên phòng, không khóc nhưng nó buồn , rất buồn , không có ba ở nhà nó phải làm sao , ông yêu nó nhiều lắm , nó biết , nhưng bệnh của nó dù muốn thể hiện nó cũng không thể hiện được .
Nó nghe hết, nghe hết nhữn gì ông nói, nếu ông muốn như thế thì nó sẽ cố gắng dù gì nó cũng rất thích bác TRÚC .
Không suy nghĩ nhiều nữa nó leo lên giường ngủ.
Buổi trưa
Nó tự mình thức dậy , xuống ăn cơm , cũng may là còn có người giúp việc ăn với nó , đang ăn bỗng nó lên tiếng :
- cảm ơn - mặt nó nhăn nhó nói ra hai chữ.
M.n đần mặt ra, cảm ơn gì chứ , à cô đơn họ biết cô chũ cô đơn mà, không nói gì , cả bàn cuối mặt ăn tiếp.
- tiểu HẮC đâu ?!- Nó ngó quanh sau khi ăn cơm xong.
- à , nó đang ăn ở sân sau .
Nó không nói gì mà đi thẳng ra sau sân .
Phía xa có 1 con mèo mun đen mập ú đang nằm dài l**m l**m tô sữa.
Nó đi lại gần ngồi xỗm xuống vuốt vuốt lông tiểu HẮC, nó cãm thấy dễ chịu nên - “ meo..meo..” một tiếng .
Song, nó ẫm con mèo và tô sửa lên xích đu ngồi.
“ ting...ting...ting ...ting”
Tiếng điện thoại nó reo
Nó thắc mắc ai mà gọi cho nó chứ , nó chẳng quen ai cả.
- alo - nó lên tiếng trước .
“ xin chào , cô có phải Trương Ngọc Bảo An phải không” .
Bên kia truyền đến giọng của một nam trung niên .
- có chuyện gì !? - nó chỉ nói như thế là có thể hiểu nó đang khẳng đinh câu nói của nguời kia của người kia.
“ tôi là thư kí chủ tịch tập đoàn HUY NAM chủ tịch muốn mời cô làm gia sư cho cậu chũ chúng tôi” .
Không thắc mắc khi có người mời một người giàu như nó làm gia sư vì không ai biết thân thế vủa nó .
- được - nó trả lời dứt khóat như vậy một phần vì cuộc nói chuyện cũa ba một phần nó cũng rất thắc mắc gia sư là làm những gì .
“ vậy cảm ơn cô, sáng mai cô hãy đến khu ngoại ô thành phố đuờng ××× , căn nhà to nhất “.
- được - nói xong nó tắt máy , tâm trạng bình thường không hớn hở hay buồn gì cả .
Cứ như vậy , một ngày trôi qua. Rồi ngày mai đến.
( còn tiếp ).
Này! Anh Yêu Em Là Thật!Tác giả: Havi Havi''' Mấy chương đầu nó không được hay nhưng hi vọng mấy you có thể cố gắng đọc tiếp , thank you rất nhiều ''' Trong ngôi nhà lớn Nó ngồi vắt chân trên sofa , đối diện với ba , tay cầm cuốn sách dày cộm , mắt thì chăm chú vào nó không rời , cất giọng nói - ba cứ yên tâm ,con có thể xoay sở - nó trấn an , chẳng có gì mà sao ba tôi phải lo lắng như thế chứ - làm sao ba không lo , dù gì cũng là lần ...- ông chưa nói xong đã bị tôi cắt ngang - ba, đây ...- nó đưa bìa cũq cuốn sách cho ba tôi coi , nó có tựa đề “ những cách sống sót ở trường cấp 3 “ miệng nở một nụ cuời trấn an - trời thì ra con chuẩn bị hết rồi - ông hoảng hồn nhìn đứa con gái , nó mua hồi nào thế - con luôn là người có chuẩn bị - nókhông nhìn ông mà tiếp tục đọc sách - sao ba cứ lo lo , lần này ba đi 1 tháng lận - ông cau mày vì lo cho nó chứ không phải vì thái độ của nó , ông đã quá quen rồi Cũng vì chứng kiến cái chết thãm thươn cũa mẹ mà nó bị trầm cảm nặng khi chỉ có 5 tuổi tự nhốt mình trong phòng không nói chuyện với… Rồi ...Nó vòng tay ôm ấy thân hình cao to , ông thì lúc này ĐƠ quá rồi .1' 30 s sau nó buông ông ra rồi bình thản bước vào nhà .Tuy nó không nói lời tạm biệt nhưng cũng đã thể hiện quá rõ rồi, ông vui tới mức nào chĩ có 2 người giúp việc kiêm đầu bếp và 2 người tài xế hiểu , họ đã ở đâ 17 năm rồi, không đi đâu hết.Nó ntn ông không hiểu rõ sao , ông biết nó thương ông lắm, nhưng nó không bao giờ thể hiện , nó cứ lầm lầm lì lì nhưng nó rất quan tâm người khác.Nhìn mắt của nó cũng biết tối qua nó khóc, nó là vì ông mà khóc. Mắt ông đã cây xè rồi .“ tách “ .Một giọt nuớc mắt chảy xuống, lần này ông đi một tháng, một tháng xa nó ông sẽ ntn đây2 người giúp việc thì đã nuớc mắt lã chã, họ thương ông chủ và cô chủ lắm.Tuy cuộc chia tay thì toàn là nuớc mắt , nhưng ông buớc lên xe rất vui vẻ .Căn bệnh thứ 2 : không thích thể hiện cảm xúc .Nó chạy lên phòng, không khóc nhưng nó buồn , rất buồn , không có ba ở nhà nó phải làm sao , ông yêu nó nhiều lắm , nó biết , nhưng bệnh của nó dù muốn thể hiện nó cũng không thể hiện được .Nó nghe hết, nghe hết nhữn gì ông nói, nếu ông muốn như thế thì nó sẽ cố gắng dù gì nó cũng rất thích bác TRÚC .Không suy nghĩ nhiều nữa nó leo lên giường ngủ.Buổi trưaNó tự mình thức dậy , xuống ăn cơm , cũng may là còn có người giúp việc ăn với nó , đang ăn bỗng nó lên tiếng :- cảm ơn - mặt nó nhăn nhó nói ra hai chữ.M.n đần mặt ra, cảm ơn gì chứ , à cô đơn họ biết cô chũ cô đơn mà, không nói gì , cả bàn cuối mặt ăn tiếp.- tiểu HẮC đâu ?!- Nó ngó quanh sau khi ăn cơm xong.- à , nó đang ăn ở sân sau .Nó không nói gì mà đi thẳng ra sau sân .Phía xa có 1 con mèo mun đen mập ú đang nằm dài l**m l**m tô sữa.Nó đi lại gần ngồi xỗm xuống vuốt vuốt lông tiểu HẮC, nó cãm thấy dễ chịu nên - “ meo..meo..” một tiếng .Song, nó ẫm con mèo và tô sửa lên xích đu ngồi.“ ting...ting...ting ...ting”Tiếng điện thoại nó reoNó thắc mắc ai mà gọi cho nó chứ , nó chẳng quen ai cả.- alo - nó lên tiếng trước .“ xin chào , cô có phải Trương Ngọc Bảo An phải không” .Bên kia truyền đến giọng của một nam trung niên .- có chuyện gì !? - nó chỉ nói như thế là có thể hiểu nó đang khẳng đinh câu nói của nguời kia của người kia.“ tôi là thư kí chủ tịch tập đoàn HUY NAM chủ tịch muốn mời cô làm gia sư cho cậu chũ chúng tôi” .Không thắc mắc khi có người mời một người giàu như nó làm gia sư vì không ai biết thân thế vủa nó .- được - nó trả lời dứt khóat như vậy một phần vì cuộc nói chuyện cũa ba một phần nó cũng rất thắc mắc gia sư là làm những gì .“ vậy cảm ơn cô, sáng mai cô hãy đến khu ngoại ô thành phố đuờng ××× , căn nhà to nhất “.- được - nói xong nó tắt máy , tâm trạng bình thường không hớn hở hay buồn gì cả .Cứ như vậy , một ngày trôi qua. Rồi ngày mai đến.( còn tiếp ).