Tác giả:

''' Mấy chương đầu nó không được hay nhưng hi vọng mấy you có thể cố gắng đọc tiếp , thank you rất nhiều ''' Trong ngôi nhà lớn Nó ngồi vắt chân trên sofa , đối diện với ba , tay cầm cuốn sách dày cộm , mắt thì chăm chú vào nó không rời , cất giọng nói - ba cứ yên tâm ,con có thể xoay sở - nó trấn an , chẳng có gì mà sao ba tôi phải lo lắng như thế chứ - làm sao ba không lo , dù gì cũng là lần ...- ông chưa nói xong đã bị tôi cắt ngang - ba, đây ...- nó đưa bìa cũq cuốn sách cho ba tôi coi , nó có tựa đề “ những cách sống sót ở trường cấp 3 “ miệng nở một nụ cuời trấn an - trời thì ra con chuẩn bị hết rồi - ông hoảng hồn nhìn đứa con gái , nó mua hồi nào thế - con luôn là người có chuẩn bị - nókhông nhìn ông mà tiếp tục đọc sách - sao ba cứ lo lo , lần này ba đi 1 tháng lận - ông cau mày vì lo cho nó chứ không phải vì thái độ của nó , ông đã quá quen rồi Cũng vì chứng kiến cái chết thãm thươn cũa mẹ mà nó bị trầm cảm nặng khi chỉ có 5 tuổi tự nhốt mình trong phòng không nói chuyện với…

Chương 20: Con giận em ấy rồi !!

Này! Anh Yêu Em Là Thật!Tác giả: Havi Havi''' Mấy chương đầu nó không được hay nhưng hi vọng mấy you có thể cố gắng đọc tiếp , thank you rất nhiều ''' Trong ngôi nhà lớn Nó ngồi vắt chân trên sofa , đối diện với ba , tay cầm cuốn sách dày cộm , mắt thì chăm chú vào nó không rời , cất giọng nói - ba cứ yên tâm ,con có thể xoay sở - nó trấn an , chẳng có gì mà sao ba tôi phải lo lắng như thế chứ - làm sao ba không lo , dù gì cũng là lần ...- ông chưa nói xong đã bị tôi cắt ngang - ba, đây ...- nó đưa bìa cũq cuốn sách cho ba tôi coi , nó có tựa đề “ những cách sống sót ở trường cấp 3 “ miệng nở một nụ cuời trấn an - trời thì ra con chuẩn bị hết rồi - ông hoảng hồn nhìn đứa con gái , nó mua hồi nào thế - con luôn là người có chuẩn bị - nókhông nhìn ông mà tiếp tục đọc sách - sao ba cứ lo lo , lần này ba đi 1 tháng lận - ông cau mày vì lo cho nó chứ không phải vì thái độ của nó , ông đã quá quen rồi Cũng vì chứng kiến cái chết thãm thươn cũa mẹ mà nó bị trầm cảm nặng khi chỉ có 5 tuổi tự nhốt mình trong phòng không nói chuyện với… Sau khi đựơc anh đưa về nhà , không lâu sau nó xách một cái balo và một cái túi nhỏ đựng quần áo , vác mặt qua nhà hắnTrả tiền xe rồi đi vào nhà hắnÔng thì đang ngồi uống trà xem tin tức , hắn cũng ngồi kế bên uống nước ngọt bắc chướt phong thái vương giả của ba mình- chú - nó lên tiếng làm cả nhà ba người nhìn , bà đang ở trông nhà bếp cũng ló đầu ra xem- hớ, sao giờ này con lại ở đây- ông thắc mắc hỏi- nhà con người giúp việc về quê hết rồi , con qua nhà chú ở vài ngày được không - nó nhỏ giọng hỏi , mặc dù biết thế nào cũng được , xin phép chỉ là có lệÔng thắc mắc một tuần không gặp sao nó lại nói nhiều như vậy rồi , con trai mình đúng là xuất sắc như cha nó vậy- chú biết con hỏi chỉ có lệ, chứ đồ cũng đem qua rồi mà - ông nói đùa , biết tổng ý nghỉ của nó- hì - nó đưa “ hành lí “ cho người giúp việc đem lên phòng cho nóNgồi xuống cạnh hắn , nó nhìn hắn thắc mắc , tại sao nhìn hắn chẳng có biểu hiện gì là vui mừng, không lẽ hắn không thích nó qua đây hay sao ? Nó qua chủ ý là tìm hắn thôi màNgười ta đã không đễ ý mình cũng không thể mặc dày bắt chuyện được- này , mấy người vào ăn cơm đi - tiếng bà vọng ra từ nhà bếpBa người theo hàng mà đi vàoTrong lúc ăn- hai đứa giận nhau à ? - bà thắc mắc hỏi , lúc trước nó qua là hắn cứ như là chó mừng chủ lãi nhãi không ngừng ( thật là một người mẹ yêu con !! Hoan hô )- đâu có , là anh ấy không nói chuyện với con thôi - nó cuối mặt lầu bầu , tự nhiên giận vô cớ hừ- con giận em ấy rồi - hắn liếc mắt nhìn bà một cái , xong đứng lên bỏ đi - con ăn xong rồi- ơ , con làm gì nó giận à ? - ông thắc mắc, con nít bây giờ không biết ngại ngùng là gìGiận thì nói trong lòng được rồi , sao lại nói ra ngoài làm gì ? Thằng con trai mình không biết giận dỗi mà đễ trong lòng , rồi con nhỏ sẽ hối hận mà nhỏ giọng xin lỗi ! Ủi không biết thế nào là cua gái ! Đúng là chẳng thông minh giống cha mày gì hết ! Ông hung hăng mắng hắn trong lòng- con có đụng chạm gì cậu ấy đâu ? - nó ngơ ngác hỏi lại- thôi để ý nó làm gì! Con ăn đi rồi lên nói chuyện với nó - bác nói ra câu nói mà ai cũng mong đợi nãy giờNhất là hắn , đứng ở cầu thang nghe chút xíu sẽ có người lên “ dỗi dành “ thì vui biết mấy , tính là chẳng giận nó cái gì mà thấy nó qua đây nên làm giá xíuSau khi ăn cơm xong , nó đứng trước cửa phòng hắn mà không giám mở cửaNó ở ngoài suy nghĩ có nên vào không thì người ở trong còn nóng ruột hơn ! Tại sao lại lâu vào vậy ? Đây là câu hỏi đang ngự trì trong đầu hắn bây giờThôi thì vào đại , nó vặn cửa vào , ngay lập tức hắn phắn lên bàn học , hóa thân thành học sinh nghiêm túc- sao không gõ cửa đã vào rồi ?? - hắn lạnh giọng lên tiếng- từ trước tới giờ có bao giờ mà gỏ cửa đâu - nó bất mãn lên tiếng , sao lại so đo chuyện này chứ- vào đây làm gì - hắn cuối cùng cũng vào vấn đề chính- anh giận tui à ! - nó thành thật lên tiếng , nằm trong giường của hắn cuộn tròn- anh nào giám ?!- thôi, anh đừng giọng nói đó nữa - nửa uy h**p nữa dụ dỗ- chứ muốn anh phải dùng giọng như thế nào - hắn xoay ghế lại nhìn nó- đừng giận nữa - mặc dù không biết mình làm gì nên tội nhưng vẫn phải cuối đầu nhận lỗiCuối cùng cũng nhận tội , thấy thỏ trắng đã ngoan ngoãn nhận lỗi , mặc dù biết nó nhận lỗi mà không biết mình làm sai nhưng thấy nó nhượng bộ trước , sói sám cũng rất vui rồiHắn bước gần lại giường , khom lưng, lấy ngón tay đặt vào trán nó, lên giọng nói :- tại sao cho người ta hôn vào đây?- ơ anh nhìn thấy à- trả lời ! - hắn nghiêm giọng nói- là hôn tạm biệt thôi mà - nó bĩu môi- cũng không được - người nào đó bá đạo lên tiếng- không phải tại anh lúc đó đi đâu mất tiêu tui cũng không phải đi chơi với Hạo- còn cãi - hắn cốc đầu nó một cái , rồi hôn vào trán nó- ai cho anh hôn tôi , hừ , vừa đánh vừa xoa - nó lấy tau chùi chùi chỗ bị hôn- gừ, chỉ có anh mới được hôn em - hắn gầm gừ lên tiếng , lúc đó cũng nhanh chân chui vào chănNó nhích sang một bên , tránh hắn lại lạm dụng cơ hội ôm nó, nhưng hắn vẫn nhanh hơn một bước , kéo nó vào ngực ôm chặc- này , tui với anh chẳng thân thiết tới mức ôm ôm ấp ấp như thế này đâu - nó cố gắng thoát khỏi móng vuốt của sói- vậy chẳng lẽ em muốn hôn hơn à - hắn tà mị nhếch mépNó im bặt , rồi nói tiếp- sao anh cứ phải nói mấy câu thể hiện sự b**n th** sâu sắc không thế- chăn thả em riết rồi học hư à- anh xem tôi là động vật mà nuôi hả - nó quay người lại liếc anh4 mắt nhìn nhau- em muốn hôn em gê - vừa nói hắn vừa l**m môiNó đỏ mặt che miệng , quay ra chỗ khác không nhìn hắn nửa, cách hắn l**m môi thật quyến rũ nha- anh biết em thấy anh rất quyến rũ có phải hay không ? - hắn cuối xuống nói vài lỗ tai nóCảm giác nhột nhột khiến nó nổi da gà da heoĐẩy hắn ra , nhảy về phòngThật ra hắn thấy nó đỏ mặt tim đập loạn , đạt được ý đò rồi nên mới thả nó về chứ nếu không.....Muốn thoát cũng không đượcMà hai người không biết rằng mọi hoạt động cấm trẻ em xem này đã được hay người chủ nhân của căn nhà này thu vào tầm mắt bằng chiếc camera nhỏBà biết nó tới đây, thế nào tính b**n th** của con trai lại bộc phát nên lúc ở dưới nhà bí mật kêu người lắp đặtCuối cùng cũng xem được thứ muốn xem , rất hài lòng( những người nhà này ai cũng thật là “ít” b**n th** )( còn tiếp

Sau khi đựơc anh đưa về nhà , không lâu sau nó xách một cái balo và một cái túi nhỏ đựng quần áo , vác mặt qua nhà hắn

Trả tiền xe rồi đi vào nhà hắn

Ông thì đang ngồi uống trà xem tin tức , hắn cũng ngồi kế bên uống nước ngọt bắc chướt phong thái vương giả của ba mình

- chú - nó lên tiếng làm cả nhà ba người nhìn , bà đang ở trông nhà bếp cũng ló đầu ra xem

- hớ, sao giờ này con lại ở đây- ông thắc mắc hỏi

- nhà con người giúp việc về quê hết rồi , con qua nhà chú ở vài ngày được không - nó nhỏ giọng hỏi , mặc dù biết thế nào cũng được , xin phép chỉ là có lệ

Ông thắc mắc một tuần không gặp sao nó lại nói nhiều như vậy rồi , con trai mình đúng là xuất sắc như cha nó vậy

- chú biết con hỏi chỉ có lệ, chứ đồ cũng đem qua rồi mà - ông nói đùa , biết tổng ý nghỉ của nó

- hì - nó đưa “ hành lí “ cho người giúp việc đem lên phòng cho nó

Ngồi xuống cạnh hắn , nó nhìn hắn thắc mắc , tại sao nhìn hắn chẳng có biểu hiện gì là vui mừng, không lẽ hắn không thích nó qua đây hay sao ? Nó qua chủ ý là tìm hắn thôi mà

Người ta đã không đễ ý mình cũng không thể mặc dày bắt chuyện được

- này , mấy người vào ăn cơm đi - tiếng bà vọng ra từ nhà bếp

Ba người theo hàng mà đi vào

Trong lúc ăn

- hai đứa giận nhau à ? - bà thắc mắc hỏi , lúc trước nó qua là hắn cứ như là chó mừng chủ lãi nhãi không ngừng ( thật là một người mẹ yêu con !! Hoan hô )

- đâu có , là anh ấy không nói chuyện với con thôi - nó cuối mặt lầu bầu , tự nhiên giận vô cớ hừ

- con giận em ấy rồi - hắn liếc mắt nhìn bà một cái , xong đứng lên bỏ đi - con ăn xong rồi

- ơ , con làm gì nó giận à ? - ông thắc mắc, con nít bây giờ không biết ngại ngùng là gì

Giận thì nói trong lòng được rồi , sao lại nói ra ngoài làm gì ? Thằng con trai mình không biết giận dỗi mà đễ trong lòng , rồi con nhỏ sẽ hối hận mà nhỏ giọng xin lỗi ! Ủi không biết thế nào là cua gái ! Đúng là chẳng thông minh giống cha mày gì hết ! Ông hung hăng mắng hắn trong lòng

- con có đụng chạm gì cậu ấy đâu ? - nó ngơ ngác hỏi lại

- thôi để ý nó làm gì! Con ăn đi rồi lên nói chuyện với nó - bác nói ra câu nói mà ai cũng mong đợi nãy giờ

Nhất là hắn , đứng ở cầu thang nghe chút xíu sẽ có người lên “ dỗi dành “ thì vui biết mấy , tính là chẳng giận nó cái gì mà thấy nó qua đây nên làm giá xíu

Sau khi ăn cơm xong , nó đứng trước cửa phòng hắn mà không giám mở cửa

Nó ở ngoài suy nghĩ có nên vào không thì người ở trong còn nóng ruột hơn ! Tại sao lại lâu vào vậy ? Đây là câu hỏi đang ngự trì trong đầu hắn bây giờ

Thôi thì vào đại , nó vặn cửa vào , ngay lập tức hắn phắn lên bàn học , hóa thân thành học sinh nghiêm túc

- sao không gõ cửa đã vào rồi ?? - hắn lạnh giọng lên tiếng

- từ trước tới giờ có bao giờ mà gỏ cửa đâu - nó bất mãn lên tiếng , sao lại so đo chuyện này chứ

- vào đây làm gì - hắn cuối cùng cũng vào vấn đề chính

- anh giận tui à ! - nó thành thật lên tiếng , nằm trong giường của hắn cuộn tròn

- anh nào giám ?!

- thôi, anh đừng giọng nói đó nữa - nửa uy h**p nữa dụ dỗ

- chứ muốn anh phải dùng giọng như thế nào - hắn xoay ghế lại nhìn nó

- đừng giận nữa - mặc dù không biết mình làm gì nên tội nhưng vẫn phải cuối đầu nhận lỗi

Cuối cùng cũng nhận tội , thấy thỏ trắng đã ngoan ngoãn nhận lỗi , mặc dù biết nó nhận lỗi mà không biết mình làm sai nhưng thấy nó nhượng bộ trước , sói sám cũng rất vui rồi

Hắn bước gần lại giường , khom lưng, lấy ngón tay đặt vào trán nó, lên giọng nói :

- tại sao cho người ta hôn vào đây?

- ơ anh nhìn thấy à

- trả lời ! - hắn nghiêm giọng nói

- là hôn tạm biệt thôi mà - nó bĩu môi

- cũng không được - người nào đó bá đạo lên tiếng

- không phải tại anh lúc đó đi đâu mất tiêu tui cũng không phải đi chơi với Hạo

- còn cãi - hắn cốc đầu nó một cái , rồi hôn vào trán nó

- ai cho anh hôn tôi , hừ , vừa đánh vừa xoa - nó lấy tau chùi chùi chỗ bị hôn

- gừ, chỉ có anh mới được hôn em - hắn gầm gừ lên tiếng , lúc đó cũng nhanh chân chui vào chăn

Nó nhích sang một bên , tránh hắn lại lạm dụng cơ hội ôm nó, nhưng hắn vẫn nhanh hơn một bước , kéo nó vào ngực ôm chặc

- này , tui với anh chẳng thân thiết tới mức ôm ôm ấp ấp như thế này đâu - nó cố gắng thoát khỏi móng vuốt của sói

- vậy chẳng lẽ em muốn hôn hơn à - hắn tà mị nhếch mép

Nó im bặt , rồi nói tiếp

- sao anh cứ phải nói mấy câu thể hiện sự b**n th** sâu sắc không thế

- chăn thả em riết rồi học hư à

- anh xem tôi là động vật mà nuôi hả - nó quay người lại liếc anh

4 mắt nhìn nhau

- em muốn hôn em gê - vừa nói hắn vừa l**m môi

Nó đỏ mặt che miệng , quay ra chỗ khác không nhìn hắn nửa, cách hắn l**m môi thật quyến rũ nha

- anh biết em thấy anh rất quyến rũ có phải hay không ? - hắn cuối xuống nói vài lỗ tai nó

Cảm giác nhột nhột khiến nó nổi da gà da heo

Đẩy hắn ra , nhảy về phòng

Thật ra hắn thấy nó đỏ mặt tim đập loạn , đạt được ý đò rồi nên mới thả nó về chứ nếu không

.

.

.

.

.

Muốn thoát cũng không được

Mà hai người không biết rằng mọi hoạt động cấm trẻ em xem này đã được hay người chủ nhân của căn nhà này thu vào tầm mắt bằng chiếc camera nhỏ

Bà biết nó tới đây, thế nào tính b**n th** của con trai lại bộc phát nên lúc ở dưới nhà bí mật kêu người lắp đặt

Cuối cùng cũng xem được thứ muốn xem , rất hài lòng

( những người nhà này ai cũng thật là “ít” b**n th** )

( còn tiếp

Này! Anh Yêu Em Là Thật!Tác giả: Havi Havi''' Mấy chương đầu nó không được hay nhưng hi vọng mấy you có thể cố gắng đọc tiếp , thank you rất nhiều ''' Trong ngôi nhà lớn Nó ngồi vắt chân trên sofa , đối diện với ba , tay cầm cuốn sách dày cộm , mắt thì chăm chú vào nó không rời , cất giọng nói - ba cứ yên tâm ,con có thể xoay sở - nó trấn an , chẳng có gì mà sao ba tôi phải lo lắng như thế chứ - làm sao ba không lo , dù gì cũng là lần ...- ông chưa nói xong đã bị tôi cắt ngang - ba, đây ...- nó đưa bìa cũq cuốn sách cho ba tôi coi , nó có tựa đề “ những cách sống sót ở trường cấp 3 “ miệng nở một nụ cuời trấn an - trời thì ra con chuẩn bị hết rồi - ông hoảng hồn nhìn đứa con gái , nó mua hồi nào thế - con luôn là người có chuẩn bị - nókhông nhìn ông mà tiếp tục đọc sách - sao ba cứ lo lo , lần này ba đi 1 tháng lận - ông cau mày vì lo cho nó chứ không phải vì thái độ của nó , ông đã quá quen rồi Cũng vì chứng kiến cái chết thãm thươn cũa mẹ mà nó bị trầm cảm nặng khi chỉ có 5 tuổi tự nhốt mình trong phòng không nói chuyện với… Sau khi đựơc anh đưa về nhà , không lâu sau nó xách một cái balo và một cái túi nhỏ đựng quần áo , vác mặt qua nhà hắnTrả tiền xe rồi đi vào nhà hắnÔng thì đang ngồi uống trà xem tin tức , hắn cũng ngồi kế bên uống nước ngọt bắc chướt phong thái vương giả của ba mình- chú - nó lên tiếng làm cả nhà ba người nhìn , bà đang ở trông nhà bếp cũng ló đầu ra xem- hớ, sao giờ này con lại ở đây- ông thắc mắc hỏi- nhà con người giúp việc về quê hết rồi , con qua nhà chú ở vài ngày được không - nó nhỏ giọng hỏi , mặc dù biết thế nào cũng được , xin phép chỉ là có lệÔng thắc mắc một tuần không gặp sao nó lại nói nhiều như vậy rồi , con trai mình đúng là xuất sắc như cha nó vậy- chú biết con hỏi chỉ có lệ, chứ đồ cũng đem qua rồi mà - ông nói đùa , biết tổng ý nghỉ của nó- hì - nó đưa “ hành lí “ cho người giúp việc đem lên phòng cho nóNgồi xuống cạnh hắn , nó nhìn hắn thắc mắc , tại sao nhìn hắn chẳng có biểu hiện gì là vui mừng, không lẽ hắn không thích nó qua đây hay sao ? Nó qua chủ ý là tìm hắn thôi màNgười ta đã không đễ ý mình cũng không thể mặc dày bắt chuyện được- này , mấy người vào ăn cơm đi - tiếng bà vọng ra từ nhà bếpBa người theo hàng mà đi vàoTrong lúc ăn- hai đứa giận nhau à ? - bà thắc mắc hỏi , lúc trước nó qua là hắn cứ như là chó mừng chủ lãi nhãi không ngừng ( thật là một người mẹ yêu con !! Hoan hô )- đâu có , là anh ấy không nói chuyện với con thôi - nó cuối mặt lầu bầu , tự nhiên giận vô cớ hừ- con giận em ấy rồi - hắn liếc mắt nhìn bà một cái , xong đứng lên bỏ đi - con ăn xong rồi- ơ , con làm gì nó giận à ? - ông thắc mắc, con nít bây giờ không biết ngại ngùng là gìGiận thì nói trong lòng được rồi , sao lại nói ra ngoài làm gì ? Thằng con trai mình không biết giận dỗi mà đễ trong lòng , rồi con nhỏ sẽ hối hận mà nhỏ giọng xin lỗi ! Ủi không biết thế nào là cua gái ! Đúng là chẳng thông minh giống cha mày gì hết ! Ông hung hăng mắng hắn trong lòng- con có đụng chạm gì cậu ấy đâu ? - nó ngơ ngác hỏi lại- thôi để ý nó làm gì! Con ăn đi rồi lên nói chuyện với nó - bác nói ra câu nói mà ai cũng mong đợi nãy giờNhất là hắn , đứng ở cầu thang nghe chút xíu sẽ có người lên “ dỗi dành “ thì vui biết mấy , tính là chẳng giận nó cái gì mà thấy nó qua đây nên làm giá xíuSau khi ăn cơm xong , nó đứng trước cửa phòng hắn mà không giám mở cửaNó ở ngoài suy nghĩ có nên vào không thì người ở trong còn nóng ruột hơn ! Tại sao lại lâu vào vậy ? Đây là câu hỏi đang ngự trì trong đầu hắn bây giờThôi thì vào đại , nó vặn cửa vào , ngay lập tức hắn phắn lên bàn học , hóa thân thành học sinh nghiêm túc- sao không gõ cửa đã vào rồi ?? - hắn lạnh giọng lên tiếng- từ trước tới giờ có bao giờ mà gỏ cửa đâu - nó bất mãn lên tiếng , sao lại so đo chuyện này chứ- vào đây làm gì - hắn cuối cùng cũng vào vấn đề chính- anh giận tui à ! - nó thành thật lên tiếng , nằm trong giường của hắn cuộn tròn- anh nào giám ?!- thôi, anh đừng giọng nói đó nữa - nửa uy h**p nữa dụ dỗ- chứ muốn anh phải dùng giọng như thế nào - hắn xoay ghế lại nhìn nó- đừng giận nữa - mặc dù không biết mình làm gì nên tội nhưng vẫn phải cuối đầu nhận lỗiCuối cùng cũng nhận tội , thấy thỏ trắng đã ngoan ngoãn nhận lỗi , mặc dù biết nó nhận lỗi mà không biết mình làm sai nhưng thấy nó nhượng bộ trước , sói sám cũng rất vui rồiHắn bước gần lại giường , khom lưng, lấy ngón tay đặt vào trán nó, lên giọng nói :- tại sao cho người ta hôn vào đây?- ơ anh nhìn thấy à- trả lời ! - hắn nghiêm giọng nói- là hôn tạm biệt thôi mà - nó bĩu môi- cũng không được - người nào đó bá đạo lên tiếng- không phải tại anh lúc đó đi đâu mất tiêu tui cũng không phải đi chơi với Hạo- còn cãi - hắn cốc đầu nó một cái , rồi hôn vào trán nó- ai cho anh hôn tôi , hừ , vừa đánh vừa xoa - nó lấy tau chùi chùi chỗ bị hôn- gừ, chỉ có anh mới được hôn em - hắn gầm gừ lên tiếng , lúc đó cũng nhanh chân chui vào chănNó nhích sang một bên , tránh hắn lại lạm dụng cơ hội ôm nó, nhưng hắn vẫn nhanh hơn một bước , kéo nó vào ngực ôm chặc- này , tui với anh chẳng thân thiết tới mức ôm ôm ấp ấp như thế này đâu - nó cố gắng thoát khỏi móng vuốt của sói- vậy chẳng lẽ em muốn hôn hơn à - hắn tà mị nhếch mépNó im bặt , rồi nói tiếp- sao anh cứ phải nói mấy câu thể hiện sự b**n th** sâu sắc không thế- chăn thả em riết rồi học hư à- anh xem tôi là động vật mà nuôi hả - nó quay người lại liếc anh4 mắt nhìn nhau- em muốn hôn em gê - vừa nói hắn vừa l**m môiNó đỏ mặt che miệng , quay ra chỗ khác không nhìn hắn nửa, cách hắn l**m môi thật quyến rũ nha- anh biết em thấy anh rất quyến rũ có phải hay không ? - hắn cuối xuống nói vài lỗ tai nóCảm giác nhột nhột khiến nó nổi da gà da heoĐẩy hắn ra , nhảy về phòngThật ra hắn thấy nó đỏ mặt tim đập loạn , đạt được ý đò rồi nên mới thả nó về chứ nếu không.....Muốn thoát cũng không đượcMà hai người không biết rằng mọi hoạt động cấm trẻ em xem này đã được hay người chủ nhân của căn nhà này thu vào tầm mắt bằng chiếc camera nhỏBà biết nó tới đây, thế nào tính b**n th** của con trai lại bộc phát nên lúc ở dưới nhà bí mật kêu người lắp đặtCuối cùng cũng xem được thứ muốn xem , rất hài lòng( những người nhà này ai cũng thật là “ít” b**n th** )( còn tiếp

Chương 20: Con giận em ấy rồi !!