Tác giả:

''' Mấy chương đầu nó không được hay nhưng hi vọng mấy you có thể cố gắng đọc tiếp , thank you rất nhiều ''' Trong ngôi nhà lớn Nó ngồi vắt chân trên sofa , đối diện với ba , tay cầm cuốn sách dày cộm , mắt thì chăm chú vào nó không rời , cất giọng nói - ba cứ yên tâm ,con có thể xoay sở - nó trấn an , chẳng có gì mà sao ba tôi phải lo lắng như thế chứ - làm sao ba không lo , dù gì cũng là lần ...- ông chưa nói xong đã bị tôi cắt ngang - ba, đây ...- nó đưa bìa cũq cuốn sách cho ba tôi coi , nó có tựa đề “ những cách sống sót ở trường cấp 3 “ miệng nở một nụ cuời trấn an - trời thì ra con chuẩn bị hết rồi - ông hoảng hồn nhìn đứa con gái , nó mua hồi nào thế - con luôn là người có chuẩn bị - nókhông nhìn ông mà tiếp tục đọc sách - sao ba cứ lo lo , lần này ba đi 1 tháng lận - ông cau mày vì lo cho nó chứ không phải vì thái độ của nó , ông đã quá quen rồi Cũng vì chứng kiến cái chết thãm thươn cũa mẹ mà nó bị trầm cảm nặng khi chỉ có 5 tuổi tự nhốt mình trong phòng không nói chuyện với…

Chương 24: Sao tôi lại không thích Hạo chứ...

Này! Anh Yêu Em Là Thật!Tác giả: Havi Havi''' Mấy chương đầu nó không được hay nhưng hi vọng mấy you có thể cố gắng đọc tiếp , thank you rất nhiều ''' Trong ngôi nhà lớn Nó ngồi vắt chân trên sofa , đối diện với ba , tay cầm cuốn sách dày cộm , mắt thì chăm chú vào nó không rời , cất giọng nói - ba cứ yên tâm ,con có thể xoay sở - nó trấn an , chẳng có gì mà sao ba tôi phải lo lắng như thế chứ - làm sao ba không lo , dù gì cũng là lần ...- ông chưa nói xong đã bị tôi cắt ngang - ba, đây ...- nó đưa bìa cũq cuốn sách cho ba tôi coi , nó có tựa đề “ những cách sống sót ở trường cấp 3 “ miệng nở một nụ cuời trấn an - trời thì ra con chuẩn bị hết rồi - ông hoảng hồn nhìn đứa con gái , nó mua hồi nào thế - con luôn là người có chuẩn bị - nókhông nhìn ông mà tiếp tục đọc sách - sao ba cứ lo lo , lần này ba đi 1 tháng lận - ông cau mày vì lo cho nó chứ không phải vì thái độ của nó , ông đã quá quen rồi Cũng vì chứng kiến cái chết thãm thươn cũa mẹ mà nó bị trầm cảm nặng khi chỉ có 5 tuổi tự nhốt mình trong phòng không nói chuyện với… Sáng nó dậy hơi sớm. Mới 5 :45Đi xuống bếp , thấy hắn ngồi ở ghế, tay chống cầm suy nghĩ gì đóVừa nhìn thấy nó , hắn đứng dậy liền , bước chân như vội vã tránh nó , nhanh hơn một chút , nó nắm được tay hắnNhỏ giọng nói :- đi ra đây nói chuyện một chút ! Có được không ?- còn chuyện gì để nói sao !Nói như vậy nhưng hắn vẫn bước theo nó ra vườn- không phải như anh thấy đâu mà !Nó nhìn thẳng vào mắt hắn nói, anh cũng nhìn nó , lạnh giọng nói:- tôi thấy gì thì liên quan gì tới em sao, em cũng hay lắm , tôi nói tôi thích em, ngay tối đó em lại đi thân mật với người con trai khác- không như anh nghĩ , anh không thể nghe tôi nói sao ?!- tôi chẳng thể tin nửa rồi , tôi vẫn tin vào mắt mình hơn là lời nói- anh cứ nhìn như vậy mà nói tôi thích người khác sao hả ??Nó chẳng hiểu tại sao nó lại khóc nữa rồi ! Có gì đáng buồn đây chứ- ừm đó thì sao, bây giời thì tôi chẳng cần em nữa rồi , nên có thể thu lại cái nước mắt của em được rồi đó- được - vừa nói nó vừa lấy tay lay nước mắt- bây giờ tôi nói cho anh biết : tôi thật ngu đi, khi không thích một người tốt như Hạo mà lại thích một người như anh đâyNói xong nó liếc hắn một cái , rồi bỏ điHắn thì đứng ở đây tự cười mỉaLại còn kêu Hạo thân thiết như vậyThích mình, nực cười , sao lúc trước không nói , bây giờ nói thì còn lợi ích gìĐang miên mang suy nghĩ , hắn thấy nó xách balo , với cái túi đi ra khỏi nhàMắt còn khóc nữaĐi rồi, tất nhiên phải đi thôi , dù gì cũng không thể đối mặt được nữa- Nam , con thấy An đâu không ?Bà thấy hắn thì lớn giọng hỏi, hắn tất nhiên là thành thật trả lời- cô ấy đi rồi , mới hồi nãy luôn- chắc ba nó về rồi đấy !? Ù không sao , không thấy nó cứ tưởng nó đi đâu- à mẹ , tối con có nói gì sai không- đâu có , con nói những gì cần nói thôi- nói gì ấy mẹ ?- ờ , nói An đồ phản bội , nói con không cần nó nữa , nói con thích nó mà tại sao nó lại thích thằng Hạo, rồi còn khóc sướt mướt nữa , eo ơi- thật hả mẹ ?? Hồi nãy con có nói chuyện với cô ấy ở ngoài sân , cô ấy nói con hiểu lầm cô ấy gì gì đó- mà sao con lại đi về trước thế- con thấy An với Hạo ôm nhau- nó bị bọn du côn bắt nạt , nếu không có thằng Hạo không biết chuyện gì xảy ra rồi , cái đồ ghen bóng ghen gió thật là- thật sao ?Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi sao, giống như lần trước nữa saoĐều tại mình hếtLần nào cũng vậy, bao nhiêu lần đều không phải mình ở cạnh AnMình còn nói những gì không nên nói nữaGiờ phải làm sao, tại sao mình lại ngu ngốc như vậy , thật chứSau khi nghe câu nói của mẹ ,hắn tức tốc chạy lên phòng thay đồ đi học vì hắn nghĩ nó sẽ đến trường thế là một lần nữa sẽ ổn thôiNhưng không . . ..............Nhưng hắn sẽ không biết đượcNó bây giờ đang ngồi trên máy bay tư nhân bay qua Anh. . . .( còn tiếp )

Sáng nó dậy hơi sớm. Mới 5 :45

Đi xuống bếp , thấy hắn ngồi ở ghế, tay chống cầm suy nghĩ gì đó

Vừa nhìn thấy nó , hắn đứng dậy liền , bước chân như vội vã tránh nó , nhanh hơn một chút , nó nắm được tay hắn

Nhỏ giọng nói :

- đi ra đây nói chuyện một chút ! Có được không ?

- còn chuyện gì để nói sao !

Nói như vậy nhưng hắn vẫn bước theo nó ra vườn

- không phải như anh thấy đâu mà !

Nó nhìn thẳng vào mắt hắn nói, anh cũng nhìn nó , lạnh giọng nói:

- tôi thấy gì thì liên quan gì tới em sao, em cũng hay lắm , tôi nói tôi thích em, ngay tối đó em lại đi thân mật với người con trai khác

- không như anh nghĩ , anh không thể nghe tôi nói sao ?!

- tôi chẳng thể tin nửa rồi , tôi vẫn tin vào mắt mình hơn là lời nói

- anh cứ nhìn như vậy mà nói tôi thích người khác sao hả ??

Nó chẳng hiểu tại sao nó lại khóc nữa rồi ! Có gì đáng buồn đây chứ

- ừm đó thì sao, bây giời thì tôi chẳng cần em nữa rồi , nên có thể thu lại cái nước mắt của em được rồi đó

- được - vừa nói nó vừa lấy tay lay nước mắt

- bây giờ tôi nói cho anh biết : tôi thật ngu đi, khi không thích một người tốt như Hạo mà lại thích một người như anh đây

Nói xong nó liếc hắn một cái , rồi bỏ đi

Hắn thì đứng ở đây tự cười mỉa

Lại còn kêu Hạo thân thiết như vậy

Thích mình, nực cười , sao lúc trước không nói , bây giờ nói thì còn lợi ích gì

Đang miên mang suy nghĩ , hắn thấy nó xách balo , với cái túi đi ra khỏi nhà

Mắt còn khóc nữa

Đi rồi, tất nhiên phải đi thôi , dù gì cũng không thể đối mặt được nữa

- Nam , con thấy An đâu không ?

Bà thấy hắn thì lớn giọng hỏi, hắn tất nhiên là thành thật trả lời

- cô ấy đi rồi , mới hồi nãy luôn

- chắc ba nó về rồi đấy !? Ù không sao , không thấy nó cứ tưởng nó đi đâu

- à mẹ , tối con có nói gì sai không

- đâu có , con nói những gì cần nói thôi

- nói gì ấy mẹ ?

- ờ , nói An đồ phản bội , nói con không cần nó nữa , nói con thích nó mà tại sao nó lại thích thằng Hạo, rồi còn khóc sướt mướt nữa , eo ơi

- thật hả mẹ ?? Hồi nãy con có nói chuyện với cô ấy ở ngoài sân , cô ấy nói con hiểu lầm cô ấy gì gì đó

- mà sao con lại đi về trước thế

- con thấy An với Hạo ôm nhau

- nó bị bọn du côn bắt nạt , nếu không có thằng Hạo không biết chuyện gì xảy ra rồi , cái đồ ghen bóng ghen gió thật là

- thật sao ?

Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi sao, giống như lần trước nữa sao

Đều tại mình hết

Lần nào cũng vậy, bao nhiêu lần đều không phải mình ở cạnh An

Mình còn nói những gì không nên nói nữa

Giờ phải làm sao, tại sao mình lại ngu ngốc như vậy , thật chứ

Sau khi nghe câu nói của mẹ ,

hắn tức tốc chạy lên phòng thay đồ đi học vì hắn nghĩ nó sẽ đến trường thế là một lần nữa sẽ ổn thôi

Nhưng không . . .

.............

Nhưng hắn sẽ không biết được

Nó bây giờ đang ngồi trên máy bay tư nhân bay qua Anh

. . . .

( còn tiếp )

Này! Anh Yêu Em Là Thật!Tác giả: Havi Havi''' Mấy chương đầu nó không được hay nhưng hi vọng mấy you có thể cố gắng đọc tiếp , thank you rất nhiều ''' Trong ngôi nhà lớn Nó ngồi vắt chân trên sofa , đối diện với ba , tay cầm cuốn sách dày cộm , mắt thì chăm chú vào nó không rời , cất giọng nói - ba cứ yên tâm ,con có thể xoay sở - nó trấn an , chẳng có gì mà sao ba tôi phải lo lắng như thế chứ - làm sao ba không lo , dù gì cũng là lần ...- ông chưa nói xong đã bị tôi cắt ngang - ba, đây ...- nó đưa bìa cũq cuốn sách cho ba tôi coi , nó có tựa đề “ những cách sống sót ở trường cấp 3 “ miệng nở một nụ cuời trấn an - trời thì ra con chuẩn bị hết rồi - ông hoảng hồn nhìn đứa con gái , nó mua hồi nào thế - con luôn là người có chuẩn bị - nókhông nhìn ông mà tiếp tục đọc sách - sao ba cứ lo lo , lần này ba đi 1 tháng lận - ông cau mày vì lo cho nó chứ không phải vì thái độ của nó , ông đã quá quen rồi Cũng vì chứng kiến cái chết thãm thươn cũa mẹ mà nó bị trầm cảm nặng khi chỉ có 5 tuổi tự nhốt mình trong phòng không nói chuyện với… Sáng nó dậy hơi sớm. Mới 5 :45Đi xuống bếp , thấy hắn ngồi ở ghế, tay chống cầm suy nghĩ gì đóVừa nhìn thấy nó , hắn đứng dậy liền , bước chân như vội vã tránh nó , nhanh hơn một chút , nó nắm được tay hắnNhỏ giọng nói :- đi ra đây nói chuyện một chút ! Có được không ?- còn chuyện gì để nói sao !Nói như vậy nhưng hắn vẫn bước theo nó ra vườn- không phải như anh thấy đâu mà !Nó nhìn thẳng vào mắt hắn nói, anh cũng nhìn nó , lạnh giọng nói:- tôi thấy gì thì liên quan gì tới em sao, em cũng hay lắm , tôi nói tôi thích em, ngay tối đó em lại đi thân mật với người con trai khác- không như anh nghĩ , anh không thể nghe tôi nói sao ?!- tôi chẳng thể tin nửa rồi , tôi vẫn tin vào mắt mình hơn là lời nói- anh cứ nhìn như vậy mà nói tôi thích người khác sao hả ??Nó chẳng hiểu tại sao nó lại khóc nữa rồi ! Có gì đáng buồn đây chứ- ừm đó thì sao, bây giời thì tôi chẳng cần em nữa rồi , nên có thể thu lại cái nước mắt của em được rồi đó- được - vừa nói nó vừa lấy tay lay nước mắt- bây giờ tôi nói cho anh biết : tôi thật ngu đi, khi không thích một người tốt như Hạo mà lại thích một người như anh đâyNói xong nó liếc hắn một cái , rồi bỏ điHắn thì đứng ở đây tự cười mỉaLại còn kêu Hạo thân thiết như vậyThích mình, nực cười , sao lúc trước không nói , bây giờ nói thì còn lợi ích gìĐang miên mang suy nghĩ , hắn thấy nó xách balo , với cái túi đi ra khỏi nhàMắt còn khóc nữaĐi rồi, tất nhiên phải đi thôi , dù gì cũng không thể đối mặt được nữa- Nam , con thấy An đâu không ?Bà thấy hắn thì lớn giọng hỏi, hắn tất nhiên là thành thật trả lời- cô ấy đi rồi , mới hồi nãy luôn- chắc ba nó về rồi đấy !? Ù không sao , không thấy nó cứ tưởng nó đi đâu- à mẹ , tối con có nói gì sai không- đâu có , con nói những gì cần nói thôi- nói gì ấy mẹ ?- ờ , nói An đồ phản bội , nói con không cần nó nữa , nói con thích nó mà tại sao nó lại thích thằng Hạo, rồi còn khóc sướt mướt nữa , eo ơi- thật hả mẹ ?? Hồi nãy con có nói chuyện với cô ấy ở ngoài sân , cô ấy nói con hiểu lầm cô ấy gì gì đó- mà sao con lại đi về trước thế- con thấy An với Hạo ôm nhau- nó bị bọn du côn bắt nạt , nếu không có thằng Hạo không biết chuyện gì xảy ra rồi , cái đồ ghen bóng ghen gió thật là- thật sao ?Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi sao, giống như lần trước nữa saoĐều tại mình hếtLần nào cũng vậy, bao nhiêu lần đều không phải mình ở cạnh AnMình còn nói những gì không nên nói nữaGiờ phải làm sao, tại sao mình lại ngu ngốc như vậy , thật chứSau khi nghe câu nói của mẹ ,hắn tức tốc chạy lên phòng thay đồ đi học vì hắn nghĩ nó sẽ đến trường thế là một lần nữa sẽ ổn thôiNhưng không . . ..............Nhưng hắn sẽ không biết đượcNó bây giờ đang ngồi trên máy bay tư nhân bay qua Anh. . . .( còn tiếp )

Chương 24: Sao tôi lại không thích Hạo chứ...