Cô, Hàn Lâm Băng một cô gái chỉ 18 tuổi nhưng đã phải chịu đựng một quá khứ đầy đau thương. Có ai mà thấu được cái cảm giác khi đang sống hạnh phúc thì một ngày chỉ vì bản thân thông báo với cả nhà mình có bạn trai đã khiến cuộc đơì của mình đầy đau thương. Hắn, Lục Ánh Triệt, người đàn ông đã khiến cô tổn thương sâu sắc, anh tài sắc vẹn toàn, cô yêu hắn, dành 4 năm tuổi thanh xuân của mình để yêu hắn, cô cũng nghĩ hắn yêu cô nên cô thậm chí đã cố gắng hết sức mình để thi vào cùng trường với hắn rồi để bản thân bị suy yếu vì quá sức nhưng hắn thì lại càng ngày càng tỏ vẻ chán ghét cô từ ngày cô đưa hắn về nhà. Mẹ và em gái cô cũng vậy, cô nghĩ họ chỉ giận mình vì mình đã giấu họ chuyện có bạn trai đến 4 năm nào ngờ đâu mọi chuyện không phải thế. Mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn khi trong một lần uống quá độ cô đã trao lần đầu của mình cho hắn để rồi mang thai. Mọi sự thật đã được phơi bày sau ngày hôm ấy, là ngày mà cô không thể quên được. Cô bước vào căn hộ của anh và nhìn thấy anh…
Chương 11: Giang cảnh hạo
Biến Em Thành Ảnh Hậu Rồi Về Làm Vợ AnhTác giả: EliseNCô, Hàn Lâm Băng một cô gái chỉ 18 tuổi nhưng đã phải chịu đựng một quá khứ đầy đau thương. Có ai mà thấu được cái cảm giác khi đang sống hạnh phúc thì một ngày chỉ vì bản thân thông báo với cả nhà mình có bạn trai đã khiến cuộc đơì của mình đầy đau thương. Hắn, Lục Ánh Triệt, người đàn ông đã khiến cô tổn thương sâu sắc, anh tài sắc vẹn toàn, cô yêu hắn, dành 4 năm tuổi thanh xuân của mình để yêu hắn, cô cũng nghĩ hắn yêu cô nên cô thậm chí đã cố gắng hết sức mình để thi vào cùng trường với hắn rồi để bản thân bị suy yếu vì quá sức nhưng hắn thì lại càng ngày càng tỏ vẻ chán ghét cô từ ngày cô đưa hắn về nhà. Mẹ và em gái cô cũng vậy, cô nghĩ họ chỉ giận mình vì mình đã giấu họ chuyện có bạn trai đến 4 năm nào ngờ đâu mọi chuyện không phải thế. Mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn khi trong một lần uống quá độ cô đã trao lần đầu của mình cho hắn để rồi mang thai. Mọi sự thật đã được phơi bày sau ngày hôm ấy, là ngày mà cô không thể quên được. Cô bước vào căn hộ của anh và nhìn thấy anh… Sau buổi làm việc đầu tiên tiên đầy mệt mỏi, cô cuối cùng cũng được về. Vì phải đi đón tên Giang lắm mồm kia nên cô theo xe anh Minh luôn.Tại sân bay:Một chàng trai với mái tóc vàng đôi mắt đen láy, khá cao, nhìn rất đẹp trai xuất hiện tại sân, người này đeo khẩu trang và đội nón, nhìn vào mọi người đều có thể nghĩ là một minh tinh. Đó không phải ai khác, tất nhiên chính là Giang ảnh đế.Lâm Băng đi tới gần chỗ Cảnh Hạo, anh nhận ra cô, chạy như bay đến chỗ cô rồi ôm: "Lâu quá không gặp, Rose." Rose là tên của cô ở nước ngoài, cũng là tên trong hắc đạo của cô."Đã nói là đừng gọi tôi bằng cái tên đó rồi mà.""Biết rồi biết rồi. Vậy giờ tôi phải gọi là Băng Băng nhỉ""Biến""Đùa thôi."Kết thúc màn chào hỏi và cuộc đối thoại ngắn, cả hai người cùng ra xe nơi anh Minh đang chờ. Lúc lên xe Giang Cảnh Hạo hỏi cô: "Lát đi chơi không?""Đi đâu?""Đi qua nhà tôi ăn cơm sau đó đi bar, thấy sao?""Ok"
Sau buổi làm việc đầu tiên tiên đầy mệt mỏi, cô cuối cùng cũng được về. Vì phải đi đón tên Giang lắm mồm kia nên cô theo xe anh Minh luôn.
Tại sân bay:
Một chàng trai với mái tóc vàng đôi mắt đen láy, khá cao, nhìn rất đẹp trai xuất hiện tại sân, người này đeo khẩu trang và đội nón, nhìn vào mọi người đều có thể nghĩ là một minh tinh. Đó không phải ai khác, tất nhiên chính là Giang ảnh đế.
Lâm Băng đi tới gần chỗ Cảnh Hạo, anh nhận ra cô, chạy như bay đến chỗ cô rồi ôm: "Lâu quá không gặp, Rose." Rose là tên của cô ở nước ngoài, cũng là tên trong hắc đạo của cô.
"Đã nói là đừng gọi tôi bằng cái tên đó rồi mà."
"Biết rồi biết rồi. Vậy giờ tôi phải gọi là Băng Băng nhỉ"
"Biến"
"Đùa thôi."
Kết thúc màn chào hỏi và cuộc đối thoại ngắn, cả hai người cùng ra xe nơi anh Minh đang chờ. Lúc lên xe Giang Cảnh Hạo hỏi cô: "Lát đi chơi không?"
"Đi đâu?"
"Đi qua nhà tôi ăn cơm sau đó đi bar, thấy sao?"
"Ok"
Biến Em Thành Ảnh Hậu Rồi Về Làm Vợ AnhTác giả: EliseNCô, Hàn Lâm Băng một cô gái chỉ 18 tuổi nhưng đã phải chịu đựng một quá khứ đầy đau thương. Có ai mà thấu được cái cảm giác khi đang sống hạnh phúc thì một ngày chỉ vì bản thân thông báo với cả nhà mình có bạn trai đã khiến cuộc đơì của mình đầy đau thương. Hắn, Lục Ánh Triệt, người đàn ông đã khiến cô tổn thương sâu sắc, anh tài sắc vẹn toàn, cô yêu hắn, dành 4 năm tuổi thanh xuân của mình để yêu hắn, cô cũng nghĩ hắn yêu cô nên cô thậm chí đã cố gắng hết sức mình để thi vào cùng trường với hắn rồi để bản thân bị suy yếu vì quá sức nhưng hắn thì lại càng ngày càng tỏ vẻ chán ghét cô từ ngày cô đưa hắn về nhà. Mẹ và em gái cô cũng vậy, cô nghĩ họ chỉ giận mình vì mình đã giấu họ chuyện có bạn trai đến 4 năm nào ngờ đâu mọi chuyện không phải thế. Mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn khi trong một lần uống quá độ cô đã trao lần đầu của mình cho hắn để rồi mang thai. Mọi sự thật đã được phơi bày sau ngày hôm ấy, là ngày mà cô không thể quên được. Cô bước vào căn hộ của anh và nhìn thấy anh… Sau buổi làm việc đầu tiên tiên đầy mệt mỏi, cô cuối cùng cũng được về. Vì phải đi đón tên Giang lắm mồm kia nên cô theo xe anh Minh luôn.Tại sân bay:Một chàng trai với mái tóc vàng đôi mắt đen láy, khá cao, nhìn rất đẹp trai xuất hiện tại sân, người này đeo khẩu trang và đội nón, nhìn vào mọi người đều có thể nghĩ là một minh tinh. Đó không phải ai khác, tất nhiên chính là Giang ảnh đế.Lâm Băng đi tới gần chỗ Cảnh Hạo, anh nhận ra cô, chạy như bay đến chỗ cô rồi ôm: "Lâu quá không gặp, Rose." Rose là tên của cô ở nước ngoài, cũng là tên trong hắc đạo của cô."Đã nói là đừng gọi tôi bằng cái tên đó rồi mà.""Biết rồi biết rồi. Vậy giờ tôi phải gọi là Băng Băng nhỉ""Biến""Đùa thôi."Kết thúc màn chào hỏi và cuộc đối thoại ngắn, cả hai người cùng ra xe nơi anh Minh đang chờ. Lúc lên xe Giang Cảnh Hạo hỏi cô: "Lát đi chơi không?""Đi đâu?""Đi qua nhà tôi ăn cơm sau đó đi bar, thấy sao?""Ok"