Tác giả:

- Dậy, dậy đi Zane ơi, dậy còn đi học nữa.- Nhỏ lay lay người con heo đang ngủ ngon lành trên giường. - Su học gì, vẫn hè mà- Nó giọng ngái ngủ. - TRƯƠNG NGUYỆT MĨ LINH hè gì mà hè hôm qua bà mới khai giảng xong đấy.-Nhỏ dùng chất giọng ngọt ngào hét vào tai nó. - Hơ chết tui quên.- Sau khi tiêu hóa hết lời nói của nhỏ nó ba chân bốn cẳng chạy vèo vào nha tắm làm vscn. Trong vòng 1 nốt nhạc nó đã có mặt tại dưới nhà với bộ đồng phục chỉnh tề. - Ây, mấy giờ vào lớp-Nó vừa gặp cái bánh mì vừa nói. - Lúc mới đi là 7h25',8h mới vào lớp- Nhỏ quay ra nói. - Bà nhìn ở đồng hồ nhà mình à???-Nó nhíu mày hỏi - Ừk - Đồng hồ nhà mình chạy chậm 30' đấy - Tao không biết- Nhỏ ngây thơ đáp. - CÁI GÌ- Nó hét - Muộn học rồi-nhỏ kéo vội nó đi chạy một mạch đến trường. - Cô vào lớp rồi-Nó lè lưỡi đứng lấp lố ngoài cửa. - Hai chị kia vào đây đứng đấy làm gì-Cô giáo liếc ra cửa nói, hai đứa nó cúi đầu đi vào lớp lòng lơm lớp lo sợ. - Em chào cô- Hai đứa cười trừ. - Hai em sao cứ vào buổi học đầu tiên là đi…

Chương 19

Soái Tỷ Học ĐườngTác giả: Zan Nguyễn- Dậy, dậy đi Zane ơi, dậy còn đi học nữa.- Nhỏ lay lay người con heo đang ngủ ngon lành trên giường. - Su học gì, vẫn hè mà- Nó giọng ngái ngủ. - TRƯƠNG NGUYỆT MĨ LINH hè gì mà hè hôm qua bà mới khai giảng xong đấy.-Nhỏ dùng chất giọng ngọt ngào hét vào tai nó. - Hơ chết tui quên.- Sau khi tiêu hóa hết lời nói của nhỏ nó ba chân bốn cẳng chạy vèo vào nha tắm làm vscn. Trong vòng 1 nốt nhạc nó đã có mặt tại dưới nhà với bộ đồng phục chỉnh tề. - Ây, mấy giờ vào lớp-Nó vừa gặp cái bánh mì vừa nói. - Lúc mới đi là 7h25',8h mới vào lớp- Nhỏ quay ra nói. - Bà nhìn ở đồng hồ nhà mình à???-Nó nhíu mày hỏi - Ừk - Đồng hồ nhà mình chạy chậm 30' đấy - Tao không biết- Nhỏ ngây thơ đáp. - CÁI GÌ- Nó hét - Muộn học rồi-nhỏ kéo vội nó đi chạy một mạch đến trường. - Cô vào lớp rồi-Nó lè lưỡi đứng lấp lố ngoài cửa. - Hai chị kia vào đây đứng đấy làm gì-Cô giáo liếc ra cửa nói, hai đứa nó cúi đầu đi vào lớp lòng lơm lớp lo sợ. - Em chào cô- Hai đứa cười trừ. - Hai em sao cứ vào buổi học đầu tiên là đi… - Linh.- Nó đang đi dạo bỗng có người gọi nó từ phía sau.- Anh là.....- Nó quay lại theo phản xạ thì một chàng trai ăn mặt khá tao nhã đang nhìn nó cười cười.- Em quên anh rồi sao?- Tên đấy tỏ vẻ thất vọng. Còn nó thì đang cố lục lại cái trí nhớ về cái người con trai này nhìn quen quen mà nó vẫn chưa thể nào nhớ được đã gặp ở đâu.- Anh là người hôm trước đi cùng ba em đển để gặp em đây.- Còn tên kia thì đang cố gắng gợi ý cho nó để nó nhớ lại.- À!! Anh tên gì ta?? Cái gì Nam đúng không? Anh là người mà ba mẹ tôi bắt đính hôn đây.- Nó chợt nhớ ra ' à' nhẹ một tiếng.- Em có vẻ cũng không để ý gì đến anh nhỉ? Ngay cả tên cũng còn không nhớ rõ.- Nam thở dài lắc đầu, rồi lại nói tiếp- Hôm nay nói chuyện với em thấy em khác hẳn hôm đó.- Đành vậy thôi chứ sao chuyện của anh với tôi là ép buộc lên tôi phải như thế.- Nó nhún vai tỏ vẻ là mình cũng không muốn như thế do hoàn cảnh thôi.- Em không muốn đính hôn với anh sao?- Nam cũng khác là ngạc nhiên về nó lần đầu tiên có người con gái lại không thèm để ý đến Nam.- Tất nhiên là không rồi... Tôi biết chắc anh cũng không muốn đâu.- Nó thẳng thắn nói. " Anh thì làm sao so sánh được với cậu ấy mà đính hôn với tôi"- Nó nghĩ rồi cười thầm tronh bụng bên ngoài vẫn giữ nét dửng dưng.- Nói chuyện ở đây có vẻ không tiện chúng ta có thể vào quán kia ngồi được chứ?- Nam nhìn xung quanh tỏ vẻ bất tiện r chỉ nó vào quán cafe gần đó.- Được thôi.- Nó gật đầu rồi cả 2 cùng tiến vào quán cafe.- Anh có vẻ như không phản đối cái cuộc hôn nhân không có ý nghĩa này...- Nó nhìn ly sinh tố trước mặt ngón tay men theo viền cốc rồi cất giọng nhẹ nhàng hỏi Nam.- Phản đối thì có ích gì? Anh làm được như em, anh thật sự rất ngưỡng mộ em.... em thật mạnh mẽ.- Nam im lặng một lúc rồi nói miệng còn cười nhạt.- Nếu anh cũng phản đối thì có thể cuộc hôn nhân này sẽ được huỷ bỏ.- Đây là niềm hi vòng duy nhất của nó hiện giờ.- Không được rồi trước kho gặp em thì anh có suy nghĩ như thế còn bây giờ anh lại thích em rồi.

- Linh.- Nó đang đi dạo bỗng có người gọi nó từ phía sau.

- Anh là.....- Nó quay lại theo phản xạ thì một chàng trai ăn mặt khá tao nhã đang nhìn nó cười cười.

- Em quên anh rồi sao?- Tên đấy tỏ vẻ thất vọng. Còn nó thì đang cố lục lại cái trí nhớ về cái người con trai này nhìn quen quen mà nó vẫn chưa thể nào nhớ được đã gặp ở đâu.

- Anh là người hôm trước đi cùng ba em đển để gặp em đây.- Còn tên kia thì đang cố gắng gợi ý cho nó để nó nhớ lại.

- À!! Anh tên gì ta?? Cái gì Nam đúng không? Anh là người mà ba mẹ tôi bắt đính hôn đây.- Nó chợt nhớ ra ' à' nhẹ một tiếng.

- Em có vẻ cũng không để ý gì đến anh nhỉ? Ngay cả tên cũng còn không nhớ rõ.- Nam thở dài lắc đầu, rồi lại nói tiếp- Hôm nay nói chuyện với em thấy em khác hẳn hôm đó.

- Đành vậy thôi chứ sao chuyện của anh với tôi là ép buộc lên tôi phải như thế.- Nó nhún vai tỏ vẻ là mình cũng không muốn như thế do hoàn cảnh thôi.

- Em không muốn đính hôn với anh sao?- Nam cũng khác là ngạc nhiên về nó lần đầu tiên có người con gái lại không thèm để ý đến Nam.

- Tất nhiên là không rồi... Tôi biết chắc anh cũng không muốn đâu.- Nó thẳng thắn nói. " Anh thì làm sao so sánh được với cậu ấy mà đính hôn với tôi"- Nó nghĩ rồi cười thầm tronh bụng bên ngoài vẫn giữ nét dửng dưng.

- Nói chuyện ở đây có vẻ không tiện chúng ta có thể vào quán kia ngồi được chứ?- Nam nhìn xung quanh tỏ vẻ bất tiện r chỉ nó vào quán cafe gần đó.

- Được thôi.- Nó gật đầu rồi cả 2 cùng tiến vào quán cafe.

- Anh có vẻ như không phản đối cái cuộc hôn nhân không có ý nghĩa này...- Nó nhìn ly sinh tố trước mặt ngón tay men theo viền cốc rồi cất giọng nhẹ nhàng hỏi Nam.

- Phản đối thì có ích gì? Anh làm được như em, anh thật sự rất ngưỡng mộ em.... em thật mạnh mẽ.- Nam im lặng một lúc rồi nói miệng còn cười nhạt.

- Nếu anh cũng phản đối thì có thể cuộc hôn nhân này sẽ được huỷ bỏ.- Đây là niềm hi vòng duy nhất của nó hiện giờ.

- Không được rồi trước kho gặp em thì anh có suy nghĩ như thế còn bây giờ anh lại thích em rồi.

Soái Tỷ Học ĐườngTác giả: Zan Nguyễn- Dậy, dậy đi Zane ơi, dậy còn đi học nữa.- Nhỏ lay lay người con heo đang ngủ ngon lành trên giường. - Su học gì, vẫn hè mà- Nó giọng ngái ngủ. - TRƯƠNG NGUYỆT MĨ LINH hè gì mà hè hôm qua bà mới khai giảng xong đấy.-Nhỏ dùng chất giọng ngọt ngào hét vào tai nó. - Hơ chết tui quên.- Sau khi tiêu hóa hết lời nói của nhỏ nó ba chân bốn cẳng chạy vèo vào nha tắm làm vscn. Trong vòng 1 nốt nhạc nó đã có mặt tại dưới nhà với bộ đồng phục chỉnh tề. - Ây, mấy giờ vào lớp-Nó vừa gặp cái bánh mì vừa nói. - Lúc mới đi là 7h25',8h mới vào lớp- Nhỏ quay ra nói. - Bà nhìn ở đồng hồ nhà mình à???-Nó nhíu mày hỏi - Ừk - Đồng hồ nhà mình chạy chậm 30' đấy - Tao không biết- Nhỏ ngây thơ đáp. - CÁI GÌ- Nó hét - Muộn học rồi-nhỏ kéo vội nó đi chạy một mạch đến trường. - Cô vào lớp rồi-Nó lè lưỡi đứng lấp lố ngoài cửa. - Hai chị kia vào đây đứng đấy làm gì-Cô giáo liếc ra cửa nói, hai đứa nó cúi đầu đi vào lớp lòng lơm lớp lo sợ. - Em chào cô- Hai đứa cười trừ. - Hai em sao cứ vào buổi học đầu tiên là đi… - Linh.- Nó đang đi dạo bỗng có người gọi nó từ phía sau.- Anh là.....- Nó quay lại theo phản xạ thì một chàng trai ăn mặt khá tao nhã đang nhìn nó cười cười.- Em quên anh rồi sao?- Tên đấy tỏ vẻ thất vọng. Còn nó thì đang cố lục lại cái trí nhớ về cái người con trai này nhìn quen quen mà nó vẫn chưa thể nào nhớ được đã gặp ở đâu.- Anh là người hôm trước đi cùng ba em đển để gặp em đây.- Còn tên kia thì đang cố gắng gợi ý cho nó để nó nhớ lại.- À!! Anh tên gì ta?? Cái gì Nam đúng không? Anh là người mà ba mẹ tôi bắt đính hôn đây.- Nó chợt nhớ ra ' à' nhẹ một tiếng.- Em có vẻ cũng không để ý gì đến anh nhỉ? Ngay cả tên cũng còn không nhớ rõ.- Nam thở dài lắc đầu, rồi lại nói tiếp- Hôm nay nói chuyện với em thấy em khác hẳn hôm đó.- Đành vậy thôi chứ sao chuyện của anh với tôi là ép buộc lên tôi phải như thế.- Nó nhún vai tỏ vẻ là mình cũng không muốn như thế do hoàn cảnh thôi.- Em không muốn đính hôn với anh sao?- Nam cũng khác là ngạc nhiên về nó lần đầu tiên có người con gái lại không thèm để ý đến Nam.- Tất nhiên là không rồi... Tôi biết chắc anh cũng không muốn đâu.- Nó thẳng thắn nói. " Anh thì làm sao so sánh được với cậu ấy mà đính hôn với tôi"- Nó nghĩ rồi cười thầm tronh bụng bên ngoài vẫn giữ nét dửng dưng.- Nói chuyện ở đây có vẻ không tiện chúng ta có thể vào quán kia ngồi được chứ?- Nam nhìn xung quanh tỏ vẻ bất tiện r chỉ nó vào quán cafe gần đó.- Được thôi.- Nó gật đầu rồi cả 2 cùng tiến vào quán cafe.- Anh có vẻ như không phản đối cái cuộc hôn nhân không có ý nghĩa này...- Nó nhìn ly sinh tố trước mặt ngón tay men theo viền cốc rồi cất giọng nhẹ nhàng hỏi Nam.- Phản đối thì có ích gì? Anh làm được như em, anh thật sự rất ngưỡng mộ em.... em thật mạnh mẽ.- Nam im lặng một lúc rồi nói miệng còn cười nhạt.- Nếu anh cũng phản đối thì có thể cuộc hôn nhân này sẽ được huỷ bỏ.- Đây là niềm hi vòng duy nhất của nó hiện giờ.- Không được rồi trước kho gặp em thì anh có suy nghĩ như thế còn bây giờ anh lại thích em rồi.

Chương 19