- Dậy, dậy đi Zane ơi, dậy còn đi học nữa.- Nhỏ lay lay người con heo đang ngủ ngon lành trên giường. - Su học gì, vẫn hè mà- Nó giọng ngái ngủ. - TRƯƠNG NGUYỆT MĨ LINH hè gì mà hè hôm qua bà mới khai giảng xong đấy.-Nhỏ dùng chất giọng ngọt ngào hét vào tai nó. - Hơ chết tui quên.- Sau khi tiêu hóa hết lời nói của nhỏ nó ba chân bốn cẳng chạy vèo vào nha tắm làm vscn. Trong vòng 1 nốt nhạc nó đã có mặt tại dưới nhà với bộ đồng phục chỉnh tề. - Ây, mấy giờ vào lớp-Nó vừa gặp cái bánh mì vừa nói. - Lúc mới đi là 7h25',8h mới vào lớp- Nhỏ quay ra nói. - Bà nhìn ở đồng hồ nhà mình à???-Nó nhíu mày hỏi - Ừk - Đồng hồ nhà mình chạy chậm 30' đấy - Tao không biết- Nhỏ ngây thơ đáp. - CÁI GÌ- Nó hét - Muộn học rồi-nhỏ kéo vội nó đi chạy một mạch đến trường. - Cô vào lớp rồi-Nó lè lưỡi đứng lấp lố ngoài cửa. - Hai chị kia vào đây đứng đấy làm gì-Cô giáo liếc ra cửa nói, hai đứa nó cúi đầu đi vào lớp lòng lơm lớp lo sợ. - Em chào cô- Hai đứa cười trừ. - Hai em sao cứ vào buổi học đầu tiên là đi…
Chương 49
Soái Tỷ Học ĐườngTác giả: Zan Nguyễn- Dậy, dậy đi Zane ơi, dậy còn đi học nữa.- Nhỏ lay lay người con heo đang ngủ ngon lành trên giường. - Su học gì, vẫn hè mà- Nó giọng ngái ngủ. - TRƯƠNG NGUYỆT MĨ LINH hè gì mà hè hôm qua bà mới khai giảng xong đấy.-Nhỏ dùng chất giọng ngọt ngào hét vào tai nó. - Hơ chết tui quên.- Sau khi tiêu hóa hết lời nói của nhỏ nó ba chân bốn cẳng chạy vèo vào nha tắm làm vscn. Trong vòng 1 nốt nhạc nó đã có mặt tại dưới nhà với bộ đồng phục chỉnh tề. - Ây, mấy giờ vào lớp-Nó vừa gặp cái bánh mì vừa nói. - Lúc mới đi là 7h25',8h mới vào lớp- Nhỏ quay ra nói. - Bà nhìn ở đồng hồ nhà mình à???-Nó nhíu mày hỏi - Ừk - Đồng hồ nhà mình chạy chậm 30' đấy - Tao không biết- Nhỏ ngây thơ đáp. - CÁI GÌ- Nó hét - Muộn học rồi-nhỏ kéo vội nó đi chạy một mạch đến trường. - Cô vào lớp rồi-Nó lè lưỡi đứng lấp lố ngoài cửa. - Hai chị kia vào đây đứng đấy làm gì-Cô giáo liếc ra cửa nói, hai đứa nó cúi đầu đi vào lớp lòng lơm lớp lo sợ. - Em chào cô- Hai đứa cười trừ. - Hai em sao cứ vào buổi học đầu tiên là đi… Khánh... Lyly sao rồi?- Một người phụ nữ trung liên chạy vội tới chỗ của bọn nó đang ngồi.- Bác là...- Nó nhìn người phụ nữ đấy một lúc nhìn rất quen mà vẫn không thể nào nhớ ra được.- Bác là mẹ của Lyly, vừa nghe tin bác liền chạy tới đây. Lyly sao rồi cháu.- Mẹ Lyly dịu dàng lên tiếng nhưng vẫn lộ vẻ lo lắng- Lyly vẫn trong phòng cấp cứu thưa bác. Mà cũng lâu không gặp chắc bác cũng quên cháu rồi, cháu là Mỹ Linh.- Nó nhìn vào phòng cấp cứu ngay đấy lắc đầu. Rồi sau đó lại lễ phép nói chuyện với mẹ Lyly.- Là Mỹ Linh sao cháu quả thực đã lớn thật rồi. Mong các cháu sau này có thể để ý và chăm sóc con bé hộ bác được chứ.- Mẹ Lyly nhìn nó cười buồn đi vội tới chỗ nó cầm tay nó với gương mặt buồn.- Còn chưa biết sống chết ra sao mà bác đã nói trước như vậy rồi sao?.- Nam đột nhiên lên tiếng gương mặt không cảm xúc nhìn mẹ Lyly.- Thì...thì bác đang mong co. bé có thể qua khỏi. Bác không muốn nghĩ đến việc con bé sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào cả. Bác đã không thể chăm sóc con bé bao nhiêu năm rồi, bây giờ bác còn chưa làm tròn bổn phận của người mẹ không muốn con bé xảy ra bất cứ chuyện gì với con bé cả.- Mẹ Lyly vừa nói vừa khóc đến thảm thương.- Nam anh lại nói linh tinh gì vậy.- Nó quay qua lườm Nam rồi tới an ủi mẹ Lyly.- Ai là người nhà bệnh nhân?- Bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu nhìn quanh mọi người một lượt.- Là tôi,là tôi con gái tôi sao rồi?
Khánh... Lyly sao rồi?- Một người phụ nữ trung liên chạy vội tới chỗ của bọn nó đang ngồi.
- Bác là...- Nó nhìn người phụ nữ đấy một lúc nhìn rất quen mà vẫn không thể nào nhớ ra được.
- Bác là mẹ của Lyly, vừa nghe tin bác liền chạy tới đây. Lyly sao rồi cháu.- Mẹ Lyly dịu dàng lên tiếng nhưng vẫn lộ vẻ lo lắng
- Lyly vẫn trong phòng cấp cứu thưa bác. Mà cũng lâu không gặp chắc bác cũng quên cháu rồi, cháu là Mỹ Linh.- Nó nhìn vào phòng cấp cứu ngay đấy lắc đầu. Rồi sau đó lại lễ phép nói chuyện với mẹ Lyly.
- Là Mỹ Linh sao cháu quả thực đã lớn thật rồi. Mong các cháu sau này có thể để ý và chăm sóc con bé hộ bác được chứ.- Mẹ Lyly nhìn nó cười buồn đi vội tới chỗ nó cầm tay nó với gương mặt buồn.
- Còn chưa biết sống chết ra sao mà bác đã nói trước như vậy rồi sao?.- Nam đột nhiên lên tiếng gương mặt không cảm xúc nhìn mẹ Lyly.
- Thì...thì bác đang mong co. bé có thể qua khỏi. Bác không muốn nghĩ đến việc con bé sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào cả. Bác đã không thể chăm sóc con bé bao nhiêu năm rồi, bây giờ bác còn chưa làm tròn bổn phận của người mẹ không muốn con bé xảy ra bất cứ chuyện gì với con bé cả.- Mẹ Lyly vừa nói vừa khóc đến thảm thương.
- Nam anh lại nói linh tinh gì vậy.- Nó quay qua lườm Nam rồi tới an ủi mẹ Lyly.
- Ai là người nhà bệnh nhân?- Bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu nhìn quanh mọi người một lượt.
- Là tôi,là tôi con gái tôi sao rồi?
Soái Tỷ Học ĐườngTác giả: Zan Nguyễn- Dậy, dậy đi Zane ơi, dậy còn đi học nữa.- Nhỏ lay lay người con heo đang ngủ ngon lành trên giường. - Su học gì, vẫn hè mà- Nó giọng ngái ngủ. - TRƯƠNG NGUYỆT MĨ LINH hè gì mà hè hôm qua bà mới khai giảng xong đấy.-Nhỏ dùng chất giọng ngọt ngào hét vào tai nó. - Hơ chết tui quên.- Sau khi tiêu hóa hết lời nói của nhỏ nó ba chân bốn cẳng chạy vèo vào nha tắm làm vscn. Trong vòng 1 nốt nhạc nó đã có mặt tại dưới nhà với bộ đồng phục chỉnh tề. - Ây, mấy giờ vào lớp-Nó vừa gặp cái bánh mì vừa nói. - Lúc mới đi là 7h25',8h mới vào lớp- Nhỏ quay ra nói. - Bà nhìn ở đồng hồ nhà mình à???-Nó nhíu mày hỏi - Ừk - Đồng hồ nhà mình chạy chậm 30' đấy - Tao không biết- Nhỏ ngây thơ đáp. - CÁI GÌ- Nó hét - Muộn học rồi-nhỏ kéo vội nó đi chạy một mạch đến trường. - Cô vào lớp rồi-Nó lè lưỡi đứng lấp lố ngoài cửa. - Hai chị kia vào đây đứng đấy làm gì-Cô giáo liếc ra cửa nói, hai đứa nó cúi đầu đi vào lớp lòng lơm lớp lo sợ. - Em chào cô- Hai đứa cười trừ. - Hai em sao cứ vào buổi học đầu tiên là đi… Khánh... Lyly sao rồi?- Một người phụ nữ trung liên chạy vội tới chỗ của bọn nó đang ngồi.- Bác là...- Nó nhìn người phụ nữ đấy một lúc nhìn rất quen mà vẫn không thể nào nhớ ra được.- Bác là mẹ của Lyly, vừa nghe tin bác liền chạy tới đây. Lyly sao rồi cháu.- Mẹ Lyly dịu dàng lên tiếng nhưng vẫn lộ vẻ lo lắng- Lyly vẫn trong phòng cấp cứu thưa bác. Mà cũng lâu không gặp chắc bác cũng quên cháu rồi, cháu là Mỹ Linh.- Nó nhìn vào phòng cấp cứu ngay đấy lắc đầu. Rồi sau đó lại lễ phép nói chuyện với mẹ Lyly.- Là Mỹ Linh sao cháu quả thực đã lớn thật rồi. Mong các cháu sau này có thể để ý và chăm sóc con bé hộ bác được chứ.- Mẹ Lyly nhìn nó cười buồn đi vội tới chỗ nó cầm tay nó với gương mặt buồn.- Còn chưa biết sống chết ra sao mà bác đã nói trước như vậy rồi sao?.- Nam đột nhiên lên tiếng gương mặt không cảm xúc nhìn mẹ Lyly.- Thì...thì bác đang mong co. bé có thể qua khỏi. Bác không muốn nghĩ đến việc con bé sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào cả. Bác đã không thể chăm sóc con bé bao nhiêu năm rồi, bây giờ bác còn chưa làm tròn bổn phận của người mẹ không muốn con bé xảy ra bất cứ chuyện gì với con bé cả.- Mẹ Lyly vừa nói vừa khóc đến thảm thương.- Nam anh lại nói linh tinh gì vậy.- Nó quay qua lườm Nam rồi tới an ủi mẹ Lyly.- Ai là người nhà bệnh nhân?- Bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu nhìn quanh mọi người một lượt.- Là tôi,là tôi con gái tôi sao rồi?