- Á!!!! Chuột kìa!!!!!!!! - Ái Lạp! Thôi ngay!! - Ôi!! Sao nồi canh cháu đang nấu lại có chiếc tất thế này!!?? - Ái Lạp! Cháu có thôi ngay không thì bảo!? - Mọi người cứ dọn tự nhiên, không cần khách sáo đâu - Nó ngây ngô trả lời - Ái Lạp, đứng lại ngay!!!!! Nó - Tên Trịnh Gia Ái Lạp. Nghỉ hè, ngày nào nó cũng chăm chỉ luyện tập cho mấy vụ phá phách của mình. Hôm nào mà không tạo dựng nên đống đổ nát vĩ đại thì nó không "yên lòng hả dạ" được. Chỉ khổ cho mấy đầu bếp riêng ở nhà nó, luôn luôn là những nạn nhân của bao chiến trường hùng vĩ do nó là nhà thiết kế. Lần này, nó bắt chuột để dọa mấy chị đầu bếp, thả tất vào nồi canh, đập vỡ hết chén đĩa chỉ để trả đũa ba nó với cái tội danh vô cùng kh*ng b* và đáng chém là: "Nhốt nó ở nhà, không cho đi chơi". Nó tức quá nên đành trút giận lên đầu mấy "em" dụng cụ bếp núc xấu số. Sau khi hoàn thành tác phẩm nghệ thuật để đời của thế kỉ, nó liền lẻn ra ngoài chơi mặc cho mọi người dọn thoải mái. Qua kì nghỉ hè này nó sẽ nhập học tại trường…
Chương 27: Mày không thể nói thật cho tao sao?
Lũ Học Sinh Cá BiệtTác giả: AQ - Siêu Quậy- Á!!!! Chuột kìa!!!!!!!! - Ái Lạp! Thôi ngay!! - Ôi!! Sao nồi canh cháu đang nấu lại có chiếc tất thế này!!?? - Ái Lạp! Cháu có thôi ngay không thì bảo!? - Mọi người cứ dọn tự nhiên, không cần khách sáo đâu - Nó ngây ngô trả lời - Ái Lạp, đứng lại ngay!!!!! Nó - Tên Trịnh Gia Ái Lạp. Nghỉ hè, ngày nào nó cũng chăm chỉ luyện tập cho mấy vụ phá phách của mình. Hôm nào mà không tạo dựng nên đống đổ nát vĩ đại thì nó không "yên lòng hả dạ" được. Chỉ khổ cho mấy đầu bếp riêng ở nhà nó, luôn luôn là những nạn nhân của bao chiến trường hùng vĩ do nó là nhà thiết kế. Lần này, nó bắt chuột để dọa mấy chị đầu bếp, thả tất vào nồi canh, đập vỡ hết chén đĩa chỉ để trả đũa ba nó với cái tội danh vô cùng kh*ng b* và đáng chém là: "Nhốt nó ở nhà, không cho đi chơi". Nó tức quá nên đành trút giận lên đầu mấy "em" dụng cụ bếp núc xấu số. Sau khi hoàn thành tác phẩm nghệ thuật để đời của thế kỉ, nó liền lẻn ra ngoài chơi mặc cho mọi người dọn thoải mái. Qua kì nghỉ hè này nó sẽ nhập học tại trường… Nhóc cố gắng phóng xe đến chỗ nó thiệt nhanh, không là chết chắc. Nhỏ này mà nổi điên lên chắc chết quá!!Còn nó thì đang tức sôi máu lên kia kìa. Gọi nó lúc 5h chiều, giờ đã 6h rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Nó mà phát hiện con nhóc này mải chơi bời chắc nhóc ốm đònNó rút điên thoại ra, gọi cho nhóc, nhóc biết nó đang rất tức giận, do dự không muốn nhấc máy. Nhưng thôi, vì tương lai con em chúng ta, nhóc vẫn nhấc máy và để ra xa tai nhất có thể- CON CHẾT TIỆT KIAAAA!!! CÒN KHÔNG MAU ĐẾN CHỖ TAO!!!???Nhóc kinh ngạc. Đùa chứ, sau bao lâu mà nó vẫn chẳng thay đổi gì cả à?? Nhóc trả lời:- Tao đang đi đây. Kêu gì to thí??- Tao đợi mày 1 tiếng rồi đấy!- Xin nhỗi xin nhỗi, tao gặp chút vấn đề lúc đi- Có vụ gì à?? Tao nhớ mày không còn là sát thủ nữa mà?- …Ờ… nhưng vẫn còn rắc rối- Tao tha cho lần này, nhanh dùm cái- Ok Ok“…Tít… Tít…”“ Mày không thể nói thật cho tao sao? Đừng nghĩ qua mặt tao dễ vậy…”Nó buồn bã nghĩ. Con nhóc này không có năng khiếu nói dối chút nàoNhóc phóng xe thật nhanh. Mở định vị ra, nó đang ở gần một tiệm quần áo của tập đoàn The sun, có Vân thị và Hàn thị nắm cổ phần cao ngang ngửa nhau.Nhóc đi theo đường tắt để đến cửa hàng. May mà có mang theo thẻ, xíu bắt con kia mặc quần áo nữ cho biết thế nào là… quần áo nữ (!?). Nhóc đến nơi thì phát hiện ra con này đang ngồi chễm chệ trong cửa hàng quần áo rồi. Cũng biết điều đấy, nhưng đã quá muộn rồi, a hi hiNhóc ngang nhiên bước vào, nhìn thấy nó đang… ch** n**c ở bàn uống nước. Bàn này làm ra để mọi người chờ đợi người khác thử đồNhóc vừa bước vào, mọi người đã được một phen… sang mắt ra. Ai kêu nhóc đập zai quá làm chi? Đẹp trai cũng là một cái tội. Nhóc rón rén đi từ đằng sau nó, vỗ vai nó thiệt thiệt là mạnh, cười cười nói:- Êy mày, đợi tao lâu không?- 1 tiếng thôi chứ mấyNó liếc xéo nhóc, nói đểu- Mày nói tha cho tao lần này rồi mà! Cũng tại mày nữa chứ, ai kêu đi lung tung chi?- Mày nghĩ tao có thể ngồi giữa đường như một con ăn mày để đợi 1 tiếng được à?- Hì hì- Không vòng vo nữa, mày tính tiền đi còn về!- Ok, tao tính tiền nhưng chưa về được!- ???Nhóc không trả lời, chạy vào tính tiền rồi kéo nó lên tầng 2Mà tầng hai… Là tầng bán đồ nữ. Nó có chút chút hiểu ra vấn đề:- Này này, mày tính mua đồ nữ để đổi phong cách á hả? >.
Nhóc cố gắng phóng xe đến chỗ nó thiệt nhanh, không là chết chắc. Nhỏ này mà nổi điên lên chắc chết quá!!
Còn nó thì đang tức sôi máu lên kia kìa. Gọi nó lúc 5h chiều, giờ đã 6h rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Nó mà phát hiện con nhóc này mải chơi bời chắc nhóc ốm đòn
Nó rút điên thoại ra, gọi cho nhóc, nhóc biết nó đang rất tức giận, do dự không muốn nhấc máy. Nhưng thôi, vì tương lai con em chúng ta, nhóc vẫn nhấc máy và để ra xa tai nhất có thể
- CON CHẾT TIỆT KIAAAA!!! CÒN KHÔNG MAU ĐẾN CHỖ TAO!!!???
Nhóc kinh ngạc. Đùa chứ, sau bao lâu mà nó vẫn chẳng thay đổi gì cả à?? Nhóc trả lời:
- Tao đang đi đây. Kêu gì to thí??
- Tao đợi mày 1 tiếng rồi đấy!
- Xin nhỗi xin nhỗi, tao gặp chút vấn đề lúc đi
- Có vụ gì à?? Tao nhớ mày không còn là sát thủ nữa mà?
- …Ờ… nhưng vẫn còn rắc rối
- Tao tha cho lần này, nhanh dùm cái
- Ok Ok
“…Tít… Tít…”
“ Mày không thể nói thật cho tao sao? Đừng nghĩ qua mặt tao dễ vậy…”
Nó buồn bã nghĩ. Con nhóc này không có năng khiếu nói dối chút nào
Nhóc phóng xe thật nhanh. Mở định vị ra, nó đang ở gần một tiệm quần áo của tập đoàn The sun, có Vân thị và Hàn thị nắm cổ phần cao ngang ngửa nhau.
Nhóc đi theo đường tắt để đến cửa hàng. May mà có mang theo thẻ, xíu bắt con kia mặc quần áo nữ cho biết thế nào là… quần áo nữ (!?). Nhóc đến nơi thì phát hiện ra con này đang ngồi chễm chệ trong cửa hàng quần áo rồi. Cũng biết điều đấy, nhưng đã quá muộn rồi, a hi hi
Nhóc ngang nhiên bước vào, nhìn thấy nó đang… ch** n**c ở bàn uống nước. Bàn này làm ra để mọi người chờ đợi người khác thử đồ
Nhóc vừa bước vào, mọi người đã được một phen… sang mắt ra. Ai kêu nhóc đập zai quá làm chi? Đẹp trai cũng là một cái tội. Nhóc rón rén đi từ đằng sau nó, vỗ vai nó thiệt thiệt là mạnh, cười cười nói:
- Êy mày, đợi tao lâu không?
- 1 tiếng thôi chứ mấy
Nó liếc xéo nhóc, nói đểu
- Mày nói tha cho tao lần này rồi mà! Cũng tại mày nữa chứ, ai kêu đi lung tung chi?
- Mày nghĩ tao có thể ngồi giữa đường như một con ăn mày để đợi 1 tiếng được à?
- Hì hì
- Không vòng vo nữa, mày tính tiền đi còn về!
- Ok, tao tính tiền nhưng chưa về được!
- ???
Nhóc không trả lời, chạy vào tính tiền rồi kéo nó lên tầng 2
Mà tầng hai… Là tầng bán đồ nữ. Nó có chút chút hiểu ra vấn đề:
- Này này, mày tính mua đồ nữ để đổi phong cách á hả? >.
Lũ Học Sinh Cá BiệtTác giả: AQ - Siêu Quậy- Á!!!! Chuột kìa!!!!!!!! - Ái Lạp! Thôi ngay!! - Ôi!! Sao nồi canh cháu đang nấu lại có chiếc tất thế này!!?? - Ái Lạp! Cháu có thôi ngay không thì bảo!? - Mọi người cứ dọn tự nhiên, không cần khách sáo đâu - Nó ngây ngô trả lời - Ái Lạp, đứng lại ngay!!!!! Nó - Tên Trịnh Gia Ái Lạp. Nghỉ hè, ngày nào nó cũng chăm chỉ luyện tập cho mấy vụ phá phách của mình. Hôm nào mà không tạo dựng nên đống đổ nát vĩ đại thì nó không "yên lòng hả dạ" được. Chỉ khổ cho mấy đầu bếp riêng ở nhà nó, luôn luôn là những nạn nhân của bao chiến trường hùng vĩ do nó là nhà thiết kế. Lần này, nó bắt chuột để dọa mấy chị đầu bếp, thả tất vào nồi canh, đập vỡ hết chén đĩa chỉ để trả đũa ba nó với cái tội danh vô cùng kh*ng b* và đáng chém là: "Nhốt nó ở nhà, không cho đi chơi". Nó tức quá nên đành trút giận lên đầu mấy "em" dụng cụ bếp núc xấu số. Sau khi hoàn thành tác phẩm nghệ thuật để đời của thế kỉ, nó liền lẻn ra ngoài chơi mặc cho mọi người dọn thoải mái. Qua kì nghỉ hè này nó sẽ nhập học tại trường… Nhóc cố gắng phóng xe đến chỗ nó thiệt nhanh, không là chết chắc. Nhỏ này mà nổi điên lên chắc chết quá!!Còn nó thì đang tức sôi máu lên kia kìa. Gọi nó lúc 5h chiều, giờ đã 6h rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Nó mà phát hiện con nhóc này mải chơi bời chắc nhóc ốm đònNó rút điên thoại ra, gọi cho nhóc, nhóc biết nó đang rất tức giận, do dự không muốn nhấc máy. Nhưng thôi, vì tương lai con em chúng ta, nhóc vẫn nhấc máy và để ra xa tai nhất có thể- CON CHẾT TIỆT KIAAAA!!! CÒN KHÔNG MAU ĐẾN CHỖ TAO!!!???Nhóc kinh ngạc. Đùa chứ, sau bao lâu mà nó vẫn chẳng thay đổi gì cả à?? Nhóc trả lời:- Tao đang đi đây. Kêu gì to thí??- Tao đợi mày 1 tiếng rồi đấy!- Xin nhỗi xin nhỗi, tao gặp chút vấn đề lúc đi- Có vụ gì à?? Tao nhớ mày không còn là sát thủ nữa mà?- …Ờ… nhưng vẫn còn rắc rối- Tao tha cho lần này, nhanh dùm cái- Ok Ok“…Tít… Tít…”“ Mày không thể nói thật cho tao sao? Đừng nghĩ qua mặt tao dễ vậy…”Nó buồn bã nghĩ. Con nhóc này không có năng khiếu nói dối chút nàoNhóc phóng xe thật nhanh. Mở định vị ra, nó đang ở gần một tiệm quần áo của tập đoàn The sun, có Vân thị và Hàn thị nắm cổ phần cao ngang ngửa nhau.Nhóc đi theo đường tắt để đến cửa hàng. May mà có mang theo thẻ, xíu bắt con kia mặc quần áo nữ cho biết thế nào là… quần áo nữ (!?). Nhóc đến nơi thì phát hiện ra con này đang ngồi chễm chệ trong cửa hàng quần áo rồi. Cũng biết điều đấy, nhưng đã quá muộn rồi, a hi hiNhóc ngang nhiên bước vào, nhìn thấy nó đang… ch** n**c ở bàn uống nước. Bàn này làm ra để mọi người chờ đợi người khác thử đồNhóc vừa bước vào, mọi người đã được một phen… sang mắt ra. Ai kêu nhóc đập zai quá làm chi? Đẹp trai cũng là một cái tội. Nhóc rón rén đi từ đằng sau nó, vỗ vai nó thiệt thiệt là mạnh, cười cười nói:- Êy mày, đợi tao lâu không?- 1 tiếng thôi chứ mấyNó liếc xéo nhóc, nói đểu- Mày nói tha cho tao lần này rồi mà! Cũng tại mày nữa chứ, ai kêu đi lung tung chi?- Mày nghĩ tao có thể ngồi giữa đường như một con ăn mày để đợi 1 tiếng được à?- Hì hì- Không vòng vo nữa, mày tính tiền đi còn về!- Ok, tao tính tiền nhưng chưa về được!- ???Nhóc không trả lời, chạy vào tính tiền rồi kéo nó lên tầng 2Mà tầng hai… Là tầng bán đồ nữ. Nó có chút chút hiểu ra vấn đề:- Này này, mày tính mua đồ nữ để đổi phong cách á hả? >.