Tác giả:

Vào một ngày giữa tháng bảy, bầu trời xanh không có những đám mây lơ lửng và ánh mặt trời chói lọi và rực rỡ chiếu thẳng xuống cây cối, cảnh vật khiến bầu không khí trở nên tràn ngập một màu sắc đỏ rực. Đích Bạch là một cô bé nhỏ nhắn lém lỉnh vừa tròn ba tuổi, cô ở nhà được mọi người gọi với cái tên khá dễ thương là thỏ trắng. Cô vừa chập chững sải những bước chân đầu tiên trong đời, vừa nắm lấy tay mẹ vừa chập chững đi thăm hàng xóm cùng mẹ. Nói về mối quan hệ giữa mẹ của Đích Bạch và người hàng xóm mới thì hai người khá thân thiết với nhau bởi vì họ đã quen nhau trước đó. Mẹ của Đích Bạch là Đích Mụ Mụ chơi thân từ lâu với Chu Linh là dì của hàng xóm mới đến Chu A Di. Hai người học và chơi thân với nhau từ khi còn thời trung học, bên cạnh đó thì họ có mối quan hệ họ hàng với nhau nên mọi người đều nói như hai chị em. Khi vừa mới đến nhà hàng xóm thì Đích Bạch thấy Đích Mụ Mụ và dì Chu A Di đang trò chuyện với nhau sôi nổi, cô không biết làm gì ngoài việc gặm dấm nỗi buồn trên ghế…

Chương 239: Anh phải ngủ cùng em (4)

Vẫn Luôn Thích EmTác giả: Mèo Không ThởVào một ngày giữa tháng bảy, bầu trời xanh không có những đám mây lơ lửng và ánh mặt trời chói lọi và rực rỡ chiếu thẳng xuống cây cối, cảnh vật khiến bầu không khí trở nên tràn ngập một màu sắc đỏ rực. Đích Bạch là một cô bé nhỏ nhắn lém lỉnh vừa tròn ba tuổi, cô ở nhà được mọi người gọi với cái tên khá dễ thương là thỏ trắng. Cô vừa chập chững sải những bước chân đầu tiên trong đời, vừa nắm lấy tay mẹ vừa chập chững đi thăm hàng xóm cùng mẹ. Nói về mối quan hệ giữa mẹ của Đích Bạch và người hàng xóm mới thì hai người khá thân thiết với nhau bởi vì họ đã quen nhau trước đó. Mẹ của Đích Bạch là Đích Mụ Mụ chơi thân từ lâu với Chu Linh là dì của hàng xóm mới đến Chu A Di. Hai người học và chơi thân với nhau từ khi còn thời trung học, bên cạnh đó thì họ có mối quan hệ họ hàng với nhau nên mọi người đều nói như hai chị em. Khi vừa mới đến nhà hàng xóm thì Đích Bạch thấy Đích Mụ Mụ và dì Chu A Di đang trò chuyện với nhau sôi nổi, cô không biết làm gì ngoài việc gặm dấm nỗi buồn trên ghế… Editor: Waveliterature VietnamThỏ trắng lúc đầu có chút giật mình, xấu hổ, từ từ hai má cô bắt đầu nóng lên.Thỏ trắng nháy mắt mấy cái, khuôn mặt tuấn tú của Thành Tử đang ở rất gần cô, đôi mắt khép lại mơ màng, hai hàng mi cong vút khẽ run run, môi của anh đang nhẹ nhàng lướt trên môi thỏ trắng, chậm rãi, từng chút một, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt của cô.Thỏ trắng chỉ cảm thấy trong lòng mình đang dâng lên một thứ cảm xúc khó tả, loại cảm xúc này như những dòng điện cứ lan dần và đi khắp cơ thể cô.Cơ thể của Thỏ trắng đang bị đông cứng lại như có một thế lực nào đó mê hoặc cô, không thể nào cử động được.Trịnh Thành Tử vẫn đang nhẹ nhàng hôn lên bờ môi của thỏ trắng ——anh cũng đang đắm chìm trong kh*** c*m.Thỏ trắng chần chừ một lúc, rồi cũng bắt chước theo Trịnh Thành Tử, thả lỏng đầu lưỡi, bắt đầu l**m nhẹ lên bờ môi của anh.Thành Tử vẫn còn lưu luyến vị ngọt đôi môi ấy, anh đưa lưỡi l**m nhẹ một lần nữa thì bắt gặp đầu lưỡi của thỏ trắng.Trịnh Thành Tử giật mình mở to mắt ra, trước mắt anh là đôi hắn trong veo của thỏ trắng, nó như một vũng nước sâu mà anh không thể nhìn thấy đáy.Thỏ trắng nháy máy mấy cái, không hiểu vì sao lại dừng đột ngột.Trịnh Thành Tử nhìn chằm chằm vào đôi mắt long lanh của thỏ trắng một hồi lâu, rồi chậm rãi đưa tay lên che lấy đôi mắt đó, giọng trầm ấm nói: "Em nhắm mắt lại đi.""Dạ… …" Thỏ trắng nghe theo lời Thành Tử, nhắm chặt mắt lại.Tính ra thì kể cả thỏ trắng không chịu nhắm mắt lại, tay của Thành Tử che ngay trước mặt như thế kia cũng đã làm cho cô không thể nhìn thấy được gì rồi.Chỉ là… …Một người khi không có thị giác, chắc chắn những giác quan khác sẽ nhạy cảm hơn.Thỏ trắng cảm thấy lưỡi của Thành Tử trơn nhẵn, mềm mại chạm vào lưỡi cô rồi nhẹ nhàng kéo nó ra.Đó chẳng qua chỉ là một chuyển động cực kỳ nhỏ, vậy mà trong lòng cô như dâng trào một cơn bão, trái tim bắt đầu đập nhanh hơn, cảm giác ngay lúc này thật khó diễn tả, nó bắt đầu lan ra khắp các giác quan khác trên cơ thể.Trong vô thức, thỏ trắng rụt lưỡi lại.Thấy vậy, Trịnh Thành Tử cũng dừng lại đột ngột, anh không quấn lấy đôi môi của thỏ trắng nữa mà nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa lên môi rồi cúi đầu hôn nhẹ lên chiếc cổ dài trắng của cô.Trong căn phòng tối tĩnh mịch, ngay lúc này thỏ trắng chỉ có thể nghe thấy được hơi thở chầm chậm hổn hển bên tai mình.Những sợi tóc mềm mại của anh chà nhẹ vào cổ thỏ trắng, mang lại cho cô cảm giác nhồn nhột, đôi môi ấm áp đó chuyển từ miệng xuống đến cổ của cô, động tác cực kì chậm rãi và cẩn trọng.Lần này cảm giác kì lạ lại ập đến nhưng nó mạnh mẽ hơn, từ từ lan dần ra khắp cơ thể, thỏ trắng khẽ cựa mình.Thỏ trắng cảm thấy cơ thể mình như mềm nhũn ra, không còn sức lực để làm gì nữa, cô cứ nằm yên không nhúc nhích.Trịnh Thành Tử đưa tay quấn lấy thỏ trắng, kéo cô lên phía trên."nước cam… …ca ca nước cam… …" thỏ trắng bối rối, nhỏ giọng gọi Trịnh Thành Tử.Lúc này thỏ trắng mới cảm thấy giọng nói của mình thật yếu ớt, cơ thể của cô thì đang nhũn mềm ra… …thật không giống cô thường ngày… …"Hmm… …" Trịnh Thành Tử khẽ ngẩng đầu, nhìn đôi mắt sáng trong của thỏ trắng, trầm ngâm một lát, đột nhiên anh nhăn mặt cúi đầu vào sát xương quai xanh mỏng manh của mình, bờ môi mím chặt, sau đó trở người, từ từ ngồi dậy."Ca ca nước cam?" thỏ trắng nhìn Thành Tử với ánh mắt khó hiểu.Trong bóng tối, Thành Tử quay lưng về phía thỏ trắng, giọng anh trầm ấm và có chút khàn khàn nói với thỏ trắng: "Em đi ngủ trước đi."Nói xong câu đó, Trịnh Thành Tử chậm rãi đứng dậy, đi về hướng phòng tắm."Ca ca nước cam, anh đi đâu đấy?" Thỏ trắng nhìn anh và hỏi."Anh phải đi tắm."

Editor: Waveliterature Vietnam

Thỏ trắng lúc đầu có chút giật mình, xấu hổ, từ từ hai má cô bắt đầu nóng lên.

Thỏ trắng nháy mắt mấy cái, khuôn mặt tuấn tú của Thành Tử đang ở rất gần cô, đôi mắt khép lại mơ màng, hai hàng mi cong vút khẽ run run, môi của anh đang nhẹ nhàng lướt trên môi thỏ trắng, chậm rãi, từng chút một, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt của cô.

Thỏ trắng chỉ cảm thấy trong lòng mình đang dâng lên một thứ cảm xúc khó tả, loại cảm xúc này như những dòng điện cứ lan dần và đi khắp cơ thể cô.

Cơ thể của Thỏ trắng đang bị đông cứng lại như có một thế lực nào đó mê hoặc cô, không thể nào cử động được.

Trịnh Thành Tử vẫn đang nhẹ nhàng hôn lên bờ môi của thỏ trắng ——anh cũng đang đắm chìm trong kh*** c*m.

Thỏ trắng chần chừ một lúc, rồi cũng bắt chước theo Trịnh Thành Tử, thả lỏng đầu lưỡi, bắt đầu l**m nhẹ lên bờ môi của anh.

Thành Tử vẫn còn lưu luyến vị ngọt đôi môi ấy, anh đưa lưỡi l**m nhẹ một lần nữa thì bắt gặp đầu lưỡi của thỏ trắng.

Trịnh Thành Tử giật mình mở to mắt ra, trước mắt anh là đôi hắn trong veo của thỏ trắng, nó như một vũng nước sâu mà anh không thể nhìn thấy đáy.

Thỏ trắng nháy máy mấy cái, không hiểu vì sao lại dừng đột ngột.

Trịnh Thành Tử nhìn chằm chằm vào đôi mắt long lanh của thỏ trắng một hồi lâu, rồi chậm rãi đưa tay lên che lấy đôi mắt đó, giọng trầm ấm nói: "Em nhắm mắt lại đi."

"Dạ… …" Thỏ trắng nghe theo lời Thành Tử, nhắm chặt mắt lại.

Tính ra thì kể cả thỏ trắng không chịu nhắm mắt lại, tay của Thành Tử che ngay trước mặt như thế kia cũng đã làm cho cô không thể nhìn thấy được gì rồi.

Chỉ là… …

Một người khi không có thị giác, chắc chắn những giác quan khác sẽ nhạy cảm hơn.

Thỏ trắng cảm thấy lưỡi của Thành Tử trơn nhẵn, mềm mại chạm vào lưỡi cô rồi nhẹ nhàng kéo nó ra.

Đó chẳng qua chỉ là một chuyển động cực kỳ nhỏ, vậy mà trong lòng cô như dâng trào một cơn bão, trái tim bắt đầu đập nhanh hơn, cảm giác ngay lúc này thật khó diễn tả, nó bắt đầu lan ra khắp các giác quan khác trên cơ thể.

Trong vô thức, thỏ trắng rụt lưỡi lại.

Thấy vậy, Trịnh Thành Tử cũng dừng lại đột ngột, anh không quấn lấy đôi môi của thỏ trắng nữa mà nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa lên môi rồi cúi đầu hôn nhẹ lên chiếc cổ dài trắng của cô.

Trong căn phòng tối tĩnh mịch, ngay lúc này thỏ trắng chỉ có thể nghe thấy được hơi thở chầm chậm hổn hển bên tai mình.

Những sợi tóc mềm mại của anh chà nhẹ vào cổ thỏ trắng, mang lại cho cô cảm giác nhồn nhột, đôi môi ấm áp đó chuyển từ miệng xuống đến cổ của cô, động tác cực kì chậm rãi và cẩn trọng.

Lần này cảm giác kì lạ lại ập đến nhưng nó mạnh mẽ hơn, từ từ lan dần ra khắp cơ thể, thỏ trắng khẽ cựa mình.

Thỏ trắng cảm thấy cơ thể mình như mềm nhũn ra, không còn sức lực để làm gì nữa, cô cứ nằm yên không nhúc nhích.

Trịnh Thành Tử đưa tay quấn lấy thỏ trắng, kéo cô lên phía trên.

"nước cam… …ca ca nước cam… …" thỏ trắng bối rối, nhỏ giọng gọi Trịnh Thành Tử.

Lúc này thỏ trắng mới cảm thấy giọng nói của mình thật yếu ớt, cơ thể của cô thì đang nhũn mềm ra… …thật không giống cô thường ngày… …

"Hmm… …" Trịnh Thành Tử khẽ ngẩng đầu, nhìn đôi mắt sáng trong của thỏ trắng, trầm ngâm một lát, đột nhiên anh nhăn mặt cúi đầu vào sát xương quai xanh mỏng manh của mình, bờ môi mím chặt, sau đó trở người, từ từ ngồi dậy.

"Ca ca nước cam?" thỏ trắng nhìn Thành Tử với ánh mắt khó hiểu.

Trong bóng tối, Thành Tử quay lưng về phía thỏ trắng, giọng anh trầm ấm và có chút khàn khàn nói với thỏ trắng: "Em đi ngủ trước đi."

Nói xong câu đó, Trịnh Thành Tử chậm rãi đứng dậy, đi về hướng phòng tắm.

"Ca ca nước cam, anh đi đâu đấy?" Thỏ trắng nhìn anh và hỏi.

"Anh phải đi tắm."

Vẫn Luôn Thích EmTác giả: Mèo Không ThởVào một ngày giữa tháng bảy, bầu trời xanh không có những đám mây lơ lửng và ánh mặt trời chói lọi và rực rỡ chiếu thẳng xuống cây cối, cảnh vật khiến bầu không khí trở nên tràn ngập một màu sắc đỏ rực. Đích Bạch là một cô bé nhỏ nhắn lém lỉnh vừa tròn ba tuổi, cô ở nhà được mọi người gọi với cái tên khá dễ thương là thỏ trắng. Cô vừa chập chững sải những bước chân đầu tiên trong đời, vừa nắm lấy tay mẹ vừa chập chững đi thăm hàng xóm cùng mẹ. Nói về mối quan hệ giữa mẹ của Đích Bạch và người hàng xóm mới thì hai người khá thân thiết với nhau bởi vì họ đã quen nhau trước đó. Mẹ của Đích Bạch là Đích Mụ Mụ chơi thân từ lâu với Chu Linh là dì của hàng xóm mới đến Chu A Di. Hai người học và chơi thân với nhau từ khi còn thời trung học, bên cạnh đó thì họ có mối quan hệ họ hàng với nhau nên mọi người đều nói như hai chị em. Khi vừa mới đến nhà hàng xóm thì Đích Bạch thấy Đích Mụ Mụ và dì Chu A Di đang trò chuyện với nhau sôi nổi, cô không biết làm gì ngoài việc gặm dấm nỗi buồn trên ghế… Editor: Waveliterature VietnamThỏ trắng lúc đầu có chút giật mình, xấu hổ, từ từ hai má cô bắt đầu nóng lên.Thỏ trắng nháy mắt mấy cái, khuôn mặt tuấn tú của Thành Tử đang ở rất gần cô, đôi mắt khép lại mơ màng, hai hàng mi cong vút khẽ run run, môi của anh đang nhẹ nhàng lướt trên môi thỏ trắng, chậm rãi, từng chút một, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt của cô.Thỏ trắng chỉ cảm thấy trong lòng mình đang dâng lên một thứ cảm xúc khó tả, loại cảm xúc này như những dòng điện cứ lan dần và đi khắp cơ thể cô.Cơ thể của Thỏ trắng đang bị đông cứng lại như có một thế lực nào đó mê hoặc cô, không thể nào cử động được.Trịnh Thành Tử vẫn đang nhẹ nhàng hôn lên bờ môi của thỏ trắng ——anh cũng đang đắm chìm trong kh*** c*m.Thỏ trắng chần chừ một lúc, rồi cũng bắt chước theo Trịnh Thành Tử, thả lỏng đầu lưỡi, bắt đầu l**m nhẹ lên bờ môi của anh.Thành Tử vẫn còn lưu luyến vị ngọt đôi môi ấy, anh đưa lưỡi l**m nhẹ một lần nữa thì bắt gặp đầu lưỡi của thỏ trắng.Trịnh Thành Tử giật mình mở to mắt ra, trước mắt anh là đôi hắn trong veo của thỏ trắng, nó như một vũng nước sâu mà anh không thể nhìn thấy đáy.Thỏ trắng nháy máy mấy cái, không hiểu vì sao lại dừng đột ngột.Trịnh Thành Tử nhìn chằm chằm vào đôi mắt long lanh của thỏ trắng một hồi lâu, rồi chậm rãi đưa tay lên che lấy đôi mắt đó, giọng trầm ấm nói: "Em nhắm mắt lại đi.""Dạ… …" Thỏ trắng nghe theo lời Thành Tử, nhắm chặt mắt lại.Tính ra thì kể cả thỏ trắng không chịu nhắm mắt lại, tay của Thành Tử che ngay trước mặt như thế kia cũng đã làm cho cô không thể nhìn thấy được gì rồi.Chỉ là… …Một người khi không có thị giác, chắc chắn những giác quan khác sẽ nhạy cảm hơn.Thỏ trắng cảm thấy lưỡi của Thành Tử trơn nhẵn, mềm mại chạm vào lưỡi cô rồi nhẹ nhàng kéo nó ra.Đó chẳng qua chỉ là một chuyển động cực kỳ nhỏ, vậy mà trong lòng cô như dâng trào một cơn bão, trái tim bắt đầu đập nhanh hơn, cảm giác ngay lúc này thật khó diễn tả, nó bắt đầu lan ra khắp các giác quan khác trên cơ thể.Trong vô thức, thỏ trắng rụt lưỡi lại.Thấy vậy, Trịnh Thành Tử cũng dừng lại đột ngột, anh không quấn lấy đôi môi của thỏ trắng nữa mà nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa lên môi rồi cúi đầu hôn nhẹ lên chiếc cổ dài trắng của cô.Trong căn phòng tối tĩnh mịch, ngay lúc này thỏ trắng chỉ có thể nghe thấy được hơi thở chầm chậm hổn hển bên tai mình.Những sợi tóc mềm mại của anh chà nhẹ vào cổ thỏ trắng, mang lại cho cô cảm giác nhồn nhột, đôi môi ấm áp đó chuyển từ miệng xuống đến cổ của cô, động tác cực kì chậm rãi và cẩn trọng.Lần này cảm giác kì lạ lại ập đến nhưng nó mạnh mẽ hơn, từ từ lan dần ra khắp cơ thể, thỏ trắng khẽ cựa mình.Thỏ trắng cảm thấy cơ thể mình như mềm nhũn ra, không còn sức lực để làm gì nữa, cô cứ nằm yên không nhúc nhích.Trịnh Thành Tử đưa tay quấn lấy thỏ trắng, kéo cô lên phía trên."nước cam… …ca ca nước cam… …" thỏ trắng bối rối, nhỏ giọng gọi Trịnh Thành Tử.Lúc này thỏ trắng mới cảm thấy giọng nói của mình thật yếu ớt, cơ thể của cô thì đang nhũn mềm ra… …thật không giống cô thường ngày… …"Hmm… …" Trịnh Thành Tử khẽ ngẩng đầu, nhìn đôi mắt sáng trong của thỏ trắng, trầm ngâm một lát, đột nhiên anh nhăn mặt cúi đầu vào sát xương quai xanh mỏng manh của mình, bờ môi mím chặt, sau đó trở người, từ từ ngồi dậy."Ca ca nước cam?" thỏ trắng nhìn Thành Tử với ánh mắt khó hiểu.Trong bóng tối, Thành Tử quay lưng về phía thỏ trắng, giọng anh trầm ấm và có chút khàn khàn nói với thỏ trắng: "Em đi ngủ trước đi."Nói xong câu đó, Trịnh Thành Tử chậm rãi đứng dậy, đi về hướng phòng tắm."Ca ca nước cam, anh đi đâu đấy?" Thỏ trắng nhìn anh và hỏi."Anh phải đi tắm."

Chương 239: Anh phải ngủ cùng em (4)