Tác giả:

Dương Vũ Phong bị bọn cướp giết, lúc này cảm giác rơi vào Huyền Nhai hắc ám cũng không khiến hắn sợ hãi, dù sao trên thế giới này, từ trước đến nay, hắn vẫn luôn cô độc, mặc dù có cha mẹ, xung quanh  cũng có rất nhiều người, nhưng bởi vì hắn là Dương Vũ Phong – con trai của tổng tài tập đoàn Dương Vũ lớn nhất Đài Loan. Hắn cũng đã sớm trưởng thành, hiện tại hắn mười tuổi, chính là càng giống người ba mươi tuổi, hoàn toàn không có tính cách của một hài tử. Hắn biết nhiều, hiểu nhiều, hắn biết cha mẹ vĩnh viễn không quan tâm hắn, đã biết lòng người dễ thay đổi, nhân tình ấm lạnh  Cho nên lúc hắn rơi vào tăm tối, điều duy nhất hắn muốn là tìm được một người yêu thương hắn, để hắn có thể làm nũng, có thể dựa vào lòng. “Dùng sức, dùng sức.” bà mụ khẩn trương hô to, trên trán mô hôi đã thi nhau rơi xuống. Trên giường, nữ nhân dung sức rặn, răng nanh cắn chặt môi dưới, khuôn mặt tái nhợt nhưng không làm giảm đi vẻ đẹp của nàng. “Đã ra rồi, ra rồi, là một tiểu thiếu gia”. Bà mụ mừng rỡ hô “…

Chương 64

Như Nguyệt Như ThuTác giả: Tịch MạcTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngDương Vũ Phong bị bọn cướp giết, lúc này cảm giác rơi vào Huyền Nhai hắc ám cũng không khiến hắn sợ hãi, dù sao trên thế giới này, từ trước đến nay, hắn vẫn luôn cô độc, mặc dù có cha mẹ, xung quanh  cũng có rất nhiều người, nhưng bởi vì hắn là Dương Vũ Phong – con trai của tổng tài tập đoàn Dương Vũ lớn nhất Đài Loan. Hắn cũng đã sớm trưởng thành, hiện tại hắn mười tuổi, chính là càng giống người ba mươi tuổi, hoàn toàn không có tính cách của một hài tử. Hắn biết nhiều, hiểu nhiều, hắn biết cha mẹ vĩnh viễn không quan tâm hắn, đã biết lòng người dễ thay đổi, nhân tình ấm lạnh  Cho nên lúc hắn rơi vào tăm tối, điều duy nhất hắn muốn là tìm được một người yêu thương hắn, để hắn có thể làm nũng, có thể dựa vào lòng. “Dùng sức, dùng sức.” bà mụ khẩn trương hô to, trên trán mô hôi đã thi nhau rơi xuống. Trên giường, nữ nhân dung sức rặn, răng nanh cắn chặt môi dưới, khuôn mặt tái nhợt nhưng không làm giảm đi vẻ đẹp của nàng. “Đã ra rồi, ra rồi, là một tiểu thiếu gia”. Bà mụ mừng rỡ hô “… Một thiếu niên, diện mạo thanh tú, ngũ quan được cho là đoan chính, nhất là ánh mắt xinh đẹp kia, tuy rằng giờ phút này tựa hồ nhìn qua có chút mờ mịt mất đi ánh sáng thường thấy, nhưng vẫn xinh đẹp đến mức khiến người khác khắc ghi; Chính là, thiếu niên này đang đứng lặng trên đường rộng lớn náo nhiệt của thành Cổ Ngàn, y phục bạch sắc vương không ít tro bụi , nhưng không mất đi những đường nét cao quý, tinh xảo cùng hoa lệ.Bất quá phần lớn người đi đường cũng chỉ ngẫu nhiên liếc mắt nhìn người thiếu niên đó một cái, cũng không có quá nhiều lực chú ý, dù sao thiếu niên này cũng không phải bộ dạng quá tuấn tú, chỉ được cho là thanh tú mà thôi, người như thế trên đường cũng không ít.Nhưng, trên thế giới này cũng có người là ngoại lệ.“Uy, tiểu tử, ngươi không có nơi nào để đi phải không?” Nam tử đứng ở ven đường so với thiếu niên thanh tú nhìn qua có vẻ lớn tuổi hơn một chút đánh giá thiếu niên này một chút, rồi chậm rãi đến trước mặt thiếu niên, nhíu mày nhìn nhìn.Nguyệt Thu Triệt, cũng là thiếu niên thanh tú kia, rốt cục thoát khỏi trạng thái trầm tư, tầm mắt chuyển hướng thanh âm phát ra, lọt vào trong tầm mắt chính là thanh niên tuấn mỹ vận y phục lam sắc, đôi mắt phượng đầy mị lực, khuôn mặt hòa hợp, làm cho người khác có một loại cảm giác đặc biệt.Người này hình như đang nói với mình? Nhưng mình không biết người này a, hơn nữa ánh mắt đánh giá kia… … Nguyệt Thu Triệt còn đang nghi hoặc, nam tử kia lại thở dài một tiếng,“Trẻ con không thể dạy a! Nhưng, nhìn ngươi không có nhà để về, ta là tốt tâm một chút thu nhận và giúp đỡ ngươi. Hơn nữa, vừa lúc ta thiếu một gã sai vặt, về sau ngươi chính là gã sai vặt của ta .” Giống như bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu Nguyệt Thu Triệt,“A, thiếu chút nữa đã quên giới thiệu, ta gọi là Cẩm Lam, còn ngươi?”.Sau khi nghe người kia nói một chút, Nguyệt Thu Triệt mới hoàn toàn hồi phục tinh thần, nhìn kĩ nam tử trước mặt, trong lòng đắn đo, bắt đầu suy nghĩ về lời đề nghị của hắn. Người này đem mình trở thành người không có người thân a, trong lòng lại cảm thấy chua xót. Ân, dù sao bây giờ cũng không biết đi đâu, làm một gã sai vặt cũng không khó, dù sao cũng nên trải nghiệm, về chuyện tình thương tâm đó, tạm thời để một bên đi.Một lúc sau, Nguyệt Thu Triệt hướng Cẩm Lam mỉm cười,“Ta là Cách Tuyết.”

Một thiếu niên, diện mạo thanh tú, ngũ quan được cho là đoan chính, nhất là ánh mắt xinh đẹp kia, tuy rằng giờ phút này tựa hồ nhìn qua có chút mờ mịt mất đi ánh sáng thường thấy, nhưng vẫn xinh đẹp đến mức khiến người khác khắc ghi; Chính là, thiếu niên này đang đứng lặng trên đường rộng lớn náo nhiệt của thành Cổ Ngàn, y phục bạch sắc vương không ít tro bụi , nhưng không mất đi những đường nét cao quý, tinh xảo cùng hoa lệ.

Bất quá phần lớn người đi đường cũng chỉ ngẫu nhiên liếc mắt nhìn người thiếu niên đó một cái, cũng không có quá nhiều lực chú ý, dù sao thiếu niên này cũng không phải bộ dạng quá tuấn tú, chỉ được cho là thanh tú mà thôi, người như thế trên đường cũng không ít.

Nhưng, trên thế giới này cũng có người là ngoại lệ.

“Uy, tiểu tử, ngươi không có nơi nào để đi phải không?” Nam tử đứng ở ven đường so với thiếu niên thanh tú nhìn qua có vẻ lớn tuổi hơn một chút đánh giá thiếu niên này một chút, rồi chậm rãi đến trước mặt thiếu niên, nhíu mày nhìn nhìn.

Nguyệt Thu Triệt, cũng là thiếu niên thanh tú kia, rốt cục thoát khỏi trạng thái trầm tư, tầm mắt chuyển hướng thanh âm phát ra, lọt vào trong tầm mắt chính là thanh niên tuấn mỹ vận y phục lam sắc, đôi mắt phượng đầy mị lực, khuôn mặt hòa hợp, làm cho người khác có một loại cảm giác đặc biệt.

Người này hình như đang nói với mình? Nhưng mình không biết người này a, hơn nữa ánh mắt đánh giá kia… … Nguyệt Thu Triệt còn đang nghi hoặc, nam tử kia lại thở dài một tiếng,“Trẻ con không thể dạy a! Nhưng, nhìn ngươi không có nhà để về, ta là tốt tâm một chút thu nhận và giúp đỡ ngươi. Hơn nữa, vừa lúc ta thiếu một gã sai vặt, về sau ngươi chính là gã sai vặt của ta .” Giống như bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu Nguyệt Thu Triệt,“A, thiếu chút nữa đã quên giới thiệu, ta gọi là Cẩm Lam, còn ngươi?”.

Sau khi nghe người kia nói một chút, Nguyệt Thu Triệt mới hoàn toàn hồi phục tinh thần, nhìn kĩ nam tử trước mặt, trong lòng đắn đo, bắt đầu suy nghĩ về lời đề nghị của hắn. Người này đem mình trở thành người không có người thân a, trong lòng lại cảm thấy chua xót. Ân, dù sao bây giờ cũng không biết đi đâu, làm một gã sai vặt cũng không khó, dù sao cũng nên trải nghiệm, về chuyện tình thương tâm đó, tạm thời để một bên đi.

Một lúc sau, Nguyệt Thu Triệt hướng Cẩm Lam mỉm cười,“Ta là Cách Tuyết.”

Như Nguyệt Như ThuTác giả: Tịch MạcTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngDương Vũ Phong bị bọn cướp giết, lúc này cảm giác rơi vào Huyền Nhai hắc ám cũng không khiến hắn sợ hãi, dù sao trên thế giới này, từ trước đến nay, hắn vẫn luôn cô độc, mặc dù có cha mẹ, xung quanh  cũng có rất nhiều người, nhưng bởi vì hắn là Dương Vũ Phong – con trai của tổng tài tập đoàn Dương Vũ lớn nhất Đài Loan. Hắn cũng đã sớm trưởng thành, hiện tại hắn mười tuổi, chính là càng giống người ba mươi tuổi, hoàn toàn không có tính cách của một hài tử. Hắn biết nhiều, hiểu nhiều, hắn biết cha mẹ vĩnh viễn không quan tâm hắn, đã biết lòng người dễ thay đổi, nhân tình ấm lạnh  Cho nên lúc hắn rơi vào tăm tối, điều duy nhất hắn muốn là tìm được một người yêu thương hắn, để hắn có thể làm nũng, có thể dựa vào lòng. “Dùng sức, dùng sức.” bà mụ khẩn trương hô to, trên trán mô hôi đã thi nhau rơi xuống. Trên giường, nữ nhân dung sức rặn, răng nanh cắn chặt môi dưới, khuôn mặt tái nhợt nhưng không làm giảm đi vẻ đẹp của nàng. “Đã ra rồi, ra rồi, là một tiểu thiếu gia”. Bà mụ mừng rỡ hô “… Một thiếu niên, diện mạo thanh tú, ngũ quan được cho là đoan chính, nhất là ánh mắt xinh đẹp kia, tuy rằng giờ phút này tựa hồ nhìn qua có chút mờ mịt mất đi ánh sáng thường thấy, nhưng vẫn xinh đẹp đến mức khiến người khác khắc ghi; Chính là, thiếu niên này đang đứng lặng trên đường rộng lớn náo nhiệt của thành Cổ Ngàn, y phục bạch sắc vương không ít tro bụi , nhưng không mất đi những đường nét cao quý, tinh xảo cùng hoa lệ.Bất quá phần lớn người đi đường cũng chỉ ngẫu nhiên liếc mắt nhìn người thiếu niên đó một cái, cũng không có quá nhiều lực chú ý, dù sao thiếu niên này cũng không phải bộ dạng quá tuấn tú, chỉ được cho là thanh tú mà thôi, người như thế trên đường cũng không ít.Nhưng, trên thế giới này cũng có người là ngoại lệ.“Uy, tiểu tử, ngươi không có nơi nào để đi phải không?” Nam tử đứng ở ven đường so với thiếu niên thanh tú nhìn qua có vẻ lớn tuổi hơn một chút đánh giá thiếu niên này một chút, rồi chậm rãi đến trước mặt thiếu niên, nhíu mày nhìn nhìn.Nguyệt Thu Triệt, cũng là thiếu niên thanh tú kia, rốt cục thoát khỏi trạng thái trầm tư, tầm mắt chuyển hướng thanh âm phát ra, lọt vào trong tầm mắt chính là thanh niên tuấn mỹ vận y phục lam sắc, đôi mắt phượng đầy mị lực, khuôn mặt hòa hợp, làm cho người khác có một loại cảm giác đặc biệt.Người này hình như đang nói với mình? Nhưng mình không biết người này a, hơn nữa ánh mắt đánh giá kia… … Nguyệt Thu Triệt còn đang nghi hoặc, nam tử kia lại thở dài một tiếng,“Trẻ con không thể dạy a! Nhưng, nhìn ngươi không có nhà để về, ta là tốt tâm một chút thu nhận và giúp đỡ ngươi. Hơn nữa, vừa lúc ta thiếu một gã sai vặt, về sau ngươi chính là gã sai vặt của ta .” Giống như bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu Nguyệt Thu Triệt,“A, thiếu chút nữa đã quên giới thiệu, ta gọi là Cẩm Lam, còn ngươi?”.Sau khi nghe người kia nói một chút, Nguyệt Thu Triệt mới hoàn toàn hồi phục tinh thần, nhìn kĩ nam tử trước mặt, trong lòng đắn đo, bắt đầu suy nghĩ về lời đề nghị của hắn. Người này đem mình trở thành người không có người thân a, trong lòng lại cảm thấy chua xót. Ân, dù sao bây giờ cũng không biết đi đâu, làm một gã sai vặt cũng không khó, dù sao cũng nên trải nghiệm, về chuyện tình thương tâm đó, tạm thời để một bên đi.Một lúc sau, Nguyệt Thu Triệt hướng Cẩm Lam mỉm cười,“Ta là Cách Tuyết.”

Chương 64