Tác giả:

Bản thân Đường Chi Ngọc vốn dĩ là người rất xinh đẹp nhưng lúc nào cũng như một con robot, chỉ biết học.Cô cho rằng cái vẻ đẹp bên ngoài của mình rất rắc rối nên thường ăn mặc rất giản dị và cũng không hay nói chuyện với người khác... Một người như thế chưa bao giờ niếm trải dư vị ngọt ngào của tình yêu bao giờ, cho dù cô cũng muốn tìm bạch mã hoàng tử của mình thế nhưng có lẽ do hoàn cảnh gia đình. Đường Chi Ngọc là đứa con gái mà nhà họ Đường nhận nuôi, cha mẹ cô vì không thể có con nên mới cưu mang Chi Ngọc, họ hết mực yêu thương cô. Nhưng bà nội lại cực kì ghét cô, việc cô đi học đại học cũng một mực phản đối. Mẹ cô thì bất chấp cho cô ăn học đàng hoàng nên luôn bị mẹ chồng ghanh ghét Năm cô lên9 tuổi, cha mất, bà nội luôn muốn đuổi mẹ con cô ra đường. Sống cực khổ suốt bao năm qua cô chưa bao giờ kêu ca, chỉ mong sao sớm tìm được mong công việc ổn định để đưa mẹ ra khỏi nhà họ Đường càng sớm càng tốt

Chương 7

Vợ Hợp Đồng Của Tên Biến TháiTác giả: Miêu nhi 24Bản thân Đường Chi Ngọc vốn dĩ là người rất xinh đẹp nhưng lúc nào cũng như một con robot, chỉ biết học.Cô cho rằng cái vẻ đẹp bên ngoài của mình rất rắc rối nên thường ăn mặc rất giản dị và cũng không hay nói chuyện với người khác... Một người như thế chưa bao giờ niếm trải dư vị ngọt ngào của tình yêu bao giờ, cho dù cô cũng muốn tìm bạch mã hoàng tử của mình thế nhưng có lẽ do hoàn cảnh gia đình. Đường Chi Ngọc là đứa con gái mà nhà họ Đường nhận nuôi, cha mẹ cô vì không thể có con nên mới cưu mang Chi Ngọc, họ hết mực yêu thương cô. Nhưng bà nội lại cực kì ghét cô, việc cô đi học đại học cũng một mực phản đối. Mẹ cô thì bất chấp cho cô ăn học đàng hoàng nên luôn bị mẹ chồng ghanh ghét Năm cô lên9 tuổi, cha mất, bà nội luôn muốn đuổi mẹ con cô ra đường. Sống cực khổ suốt bao năm qua cô chưa bao giờ kêu ca, chỉ mong sao sớm tìm được mong công việc ổn định để đưa mẹ ra khỏi nhà họ Đường càng sớm càng tốt Sáng hôm sau, Đường Chi Ngọc dậy sớm hơn Đường Minh. Nhìn anh ngủ, cô không dám gọi anh dậy, lặng yên hồi lâu cô chợt nhớ đến chuyện tối qua chỉ tự an ủi bản thân rằng đó không phải là thật.Đường Chi Ngọc trở về trước, bước vào nhà với cái tâm trạng u ám. Cô cũng không buồn tâm sự với ai, đặt mình xuống giường.Đường Chi Ngọc mở mắt nhìn trần nhà hồi lâu mà không nghĩ ngợi gì. Bỗng điện thoại reo lên, hình như có ai đó gọi đến. Lười biếng, cô không muốn nghe. Nhưng cuộc gọi cứ xối xả buộc cô phải ngồi dậy bắt máy."Alo! Cho hỏi ai đấy? "Bên kia đầu dây cũng chẳng có động tĩnh, một lát mới thấy có giọng người"Alo, cô Đường còn đó không vậy?"Sững người, cô mới áp sát điện thoại vô tai"Ai vậy, sao lại biết tôi!? "."Cảm ơn cô về chiếc ô, vậy cô nhớ ra tôi chưa?"."Anh đó hả, không sao việc nên làm mà"."Để cảm ơn, tôi mời cô ăn một bữa nhé, tầm khoảng 10h cô đến nhà hàng Châu Niên nhé! ".Nói xong câu đó anh ta cũng vội cúp máy.Đường Chi Ngọc nghĩ chắc là người tốt nên chuẩn bị sửa soạn. Ngồi trên giường suy nghĩ không biết nên mặc như thế nào cho phải phép thì lại một cú điện thoại gọi đến. Lần này là Đường Minh,cô không biết có nên bắt máy hay không nữaChi Ngọc cầm điện thoại "Alo có việc gì không anh? "."Không có gì anh chỉ hỏi em về trước à? "."Vâng, nhà em có chút chuyện, thôi để em cúp máy, em có việc rồi!"Nghe thấy giọng anh, cô bật khóc nức nở, anh có lẽ cảm thấy chán ghét cô rồi, có lẽ do bề ngoài xấu xí quê mùa nên anh cũng chỉ hứng thú một thời gian. Cô biết rõ là như thế nhưng vẫn cố chấp giữ anh bên mình, cũng định đợi khi có một lý do hoàn chỉnh cô sẽ chia tay. Không nghĩ ngợi nhiều nữa,cô lấy lại tinh thần rồi đi thay đồ.

Sáng hôm sau, Đường Chi Ngọc dậy sớm hơn Đường Minh. Nhìn anh ngủ, cô không dám gọi anh dậy, lặng yên hồi lâu cô chợt nhớ đến chuyện tối qua chỉ tự an ủi bản thân rằng đó không phải là thật.

Đường Chi Ngọc trở về trước, bước vào nhà với cái tâm trạng u ám. Cô cũng không buồn tâm sự với ai, đặt mình xuống giường.Đường Chi Ngọc mở mắt nhìn trần nhà hồi lâu mà không nghĩ ngợi gì. Bỗng điện thoại reo lên, hình như có ai đó gọi đến. Lười biếng, cô không muốn nghe. Nhưng cuộc gọi cứ xối xả buộc cô phải ngồi dậy bắt máy."Alo! Cho hỏi ai đấy? "

Bên kia đầu dây cũng chẳng có động tĩnh, một lát mới thấy có giọng người"Alo, cô Đường còn đó không vậy?"

Sững người, cô mới áp sát điện thoại vô tai"Ai vậy, sao lại biết tôi!? "."Cảm ơn cô về chiếc ô, vậy cô nhớ ra tôi chưa?"."Anh đó hả, không sao việc nên làm mà"."Để cảm ơn, tôi mời cô ăn một bữa nhé, tầm khoảng 10h cô đến nhà hàng Châu Niên nhé! ".Nói xong câu đó anh ta cũng vội cúp máy.

Đường Chi Ngọc nghĩ chắc là người tốt nên chuẩn bị sửa soạn. Ngồi trên giường suy nghĩ không biết nên mặc như thế nào cho phải phép thì lại một cú điện thoại gọi đến. Lần này là Đường Minh,cô không biết có nên bắt máy hay không nữa

Chi Ngọc cầm điện thoại "Alo có việc gì không anh? "."Không có gì anh chỉ hỏi em về trước à? "."Vâng, nhà em có chút chuyện, thôi để em cúp máy, em có việc rồi!"

Nghe thấy giọng anh, cô bật khóc nức nở, anh có lẽ cảm thấy chán ghét cô rồi, có lẽ do bề ngoài xấu xí quê mùa nên anh cũng chỉ hứng thú một thời gian. Cô biết rõ là như thế nhưng vẫn cố chấp giữ anh bên mình, cũng định đợi khi có một lý do hoàn chỉnh cô sẽ chia tay. Không nghĩ ngợi nhiều nữa,cô lấy lại tinh thần rồi đi thay đồ.

Vợ Hợp Đồng Của Tên Biến TháiTác giả: Miêu nhi 24Bản thân Đường Chi Ngọc vốn dĩ là người rất xinh đẹp nhưng lúc nào cũng như một con robot, chỉ biết học.Cô cho rằng cái vẻ đẹp bên ngoài của mình rất rắc rối nên thường ăn mặc rất giản dị và cũng không hay nói chuyện với người khác... Một người như thế chưa bao giờ niếm trải dư vị ngọt ngào của tình yêu bao giờ, cho dù cô cũng muốn tìm bạch mã hoàng tử của mình thế nhưng có lẽ do hoàn cảnh gia đình. Đường Chi Ngọc là đứa con gái mà nhà họ Đường nhận nuôi, cha mẹ cô vì không thể có con nên mới cưu mang Chi Ngọc, họ hết mực yêu thương cô. Nhưng bà nội lại cực kì ghét cô, việc cô đi học đại học cũng một mực phản đối. Mẹ cô thì bất chấp cho cô ăn học đàng hoàng nên luôn bị mẹ chồng ghanh ghét Năm cô lên9 tuổi, cha mất, bà nội luôn muốn đuổi mẹ con cô ra đường. Sống cực khổ suốt bao năm qua cô chưa bao giờ kêu ca, chỉ mong sao sớm tìm được mong công việc ổn định để đưa mẹ ra khỏi nhà họ Đường càng sớm càng tốt Sáng hôm sau, Đường Chi Ngọc dậy sớm hơn Đường Minh. Nhìn anh ngủ, cô không dám gọi anh dậy, lặng yên hồi lâu cô chợt nhớ đến chuyện tối qua chỉ tự an ủi bản thân rằng đó không phải là thật.Đường Chi Ngọc trở về trước, bước vào nhà với cái tâm trạng u ám. Cô cũng không buồn tâm sự với ai, đặt mình xuống giường.Đường Chi Ngọc mở mắt nhìn trần nhà hồi lâu mà không nghĩ ngợi gì. Bỗng điện thoại reo lên, hình như có ai đó gọi đến. Lười biếng, cô không muốn nghe. Nhưng cuộc gọi cứ xối xả buộc cô phải ngồi dậy bắt máy."Alo! Cho hỏi ai đấy? "Bên kia đầu dây cũng chẳng có động tĩnh, một lát mới thấy có giọng người"Alo, cô Đường còn đó không vậy?"Sững người, cô mới áp sát điện thoại vô tai"Ai vậy, sao lại biết tôi!? "."Cảm ơn cô về chiếc ô, vậy cô nhớ ra tôi chưa?"."Anh đó hả, không sao việc nên làm mà"."Để cảm ơn, tôi mời cô ăn một bữa nhé, tầm khoảng 10h cô đến nhà hàng Châu Niên nhé! ".Nói xong câu đó anh ta cũng vội cúp máy.Đường Chi Ngọc nghĩ chắc là người tốt nên chuẩn bị sửa soạn. Ngồi trên giường suy nghĩ không biết nên mặc như thế nào cho phải phép thì lại một cú điện thoại gọi đến. Lần này là Đường Minh,cô không biết có nên bắt máy hay không nữaChi Ngọc cầm điện thoại "Alo có việc gì không anh? "."Không có gì anh chỉ hỏi em về trước à? "."Vâng, nhà em có chút chuyện, thôi để em cúp máy, em có việc rồi!"Nghe thấy giọng anh, cô bật khóc nức nở, anh có lẽ cảm thấy chán ghét cô rồi, có lẽ do bề ngoài xấu xí quê mùa nên anh cũng chỉ hứng thú một thời gian. Cô biết rõ là như thế nhưng vẫn cố chấp giữ anh bên mình, cũng định đợi khi có một lý do hoàn chỉnh cô sẽ chia tay. Không nghĩ ngợi nhiều nữa,cô lấy lại tinh thần rồi đi thay đồ.

Chương 7