Tác giả:

Tôi còn nhớ như in ngày đầu tiên tôi và Ly gặp nhau, khi ấy tôi cùng các thành viên trong câu lạc bộ Khám Phá tới nhà H tầng 401 để gặp tân sinh viên đồng thời tuyển thành viên mới. Tôi bước vào lớp với thái độ vô cùng tự tin, hùng dũng. Cầm lấy mic, " alo " các kiểu rồi lướt một lượt xuống dưới lớp. Tôi khá bất ngờ vì hầu như khoa LT các năm của trường có truyền thống " ko có con trai " học. Vậy mà đếm sơ qua năm nay phải trên chục bạn rồi. " Xin chào tất cả các em, anh tên là Hiếu là chủ tịch câu lạc bộ Khám Phá của trường "  Trai xinh gái đẹp phía dưới dường như ko chú ý đến tôi lắm, các em chỉ cắm đầu vào đt, lướt qua lướt lại. Chứng kiến thái độ dửng dưng của các em, tôi ko khỏi thất vọng nhưng ko muốn bỏ cuộc, tôi lôi ra một tờ 10k, dõng dạc nói: " Các em có muốn chơi trò chơi cùng anh ko? "  Có vài ba em đã chú ý, tôi như có thêm động lực, tiếp tục: " Một bạn hãy chơi cùng anh trò đếm từ 1 đến 30. Nếu bạn đó đếm được tới số 30 thì chiến thắng và phần thưởng là tờ 10k này "  "…

Chương 13

Sẽ Có Người Tốt Hơn Thay Anh Yêu EmTác giả: Mai BambooTruyện NgượcTôi còn nhớ như in ngày đầu tiên tôi và Ly gặp nhau, khi ấy tôi cùng các thành viên trong câu lạc bộ Khám Phá tới nhà H tầng 401 để gặp tân sinh viên đồng thời tuyển thành viên mới. Tôi bước vào lớp với thái độ vô cùng tự tin, hùng dũng. Cầm lấy mic, " alo " các kiểu rồi lướt một lượt xuống dưới lớp. Tôi khá bất ngờ vì hầu như khoa LT các năm của trường có truyền thống " ko có con trai " học. Vậy mà đếm sơ qua năm nay phải trên chục bạn rồi. " Xin chào tất cả các em, anh tên là Hiếu là chủ tịch câu lạc bộ Khám Phá của trường "  Trai xinh gái đẹp phía dưới dường như ko chú ý đến tôi lắm, các em chỉ cắm đầu vào đt, lướt qua lướt lại. Chứng kiến thái độ dửng dưng của các em, tôi ko khỏi thất vọng nhưng ko muốn bỏ cuộc, tôi lôi ra một tờ 10k, dõng dạc nói: " Các em có muốn chơi trò chơi cùng anh ko? "  Có vài ba em đã chú ý, tôi như có thêm động lực, tiếp tục: " Một bạn hãy chơi cùng anh trò đếm từ 1 đến 30. Nếu bạn đó đếm được tới số 30 thì chiến thắng và phần thưởng là tờ 10k này "  "… Em lôi ra một mảnh thuỷ tinh nhỏ, nhẹ nhàng cứa vào lòng bàn tay. Máu từng giọt nhỏ xuống, ko hiểu sao em lại thấy vui như vậy. Em nhớ lại ngày bác sĩ bảo mẹ có khối u ác tính trong người, cả em và bố đều bỏ việc để chạy tới bệnh viện. Nhìn mẹ qua tấm kính, tim em như bị ai đó bóp nghẹn đi khi phải chứng kiến mẹ chống trọi với bệnh tật. Bố từng nói với em: " Bố nhất định sẽ dồn hết tiền để cứu mẹ " Nhưng rốt cuộc bố em đã kiếm tiền bằng cách ăn chặn thù lao của công nhân, mục đích ông làm đều vì vợ và em hiểu điều đó. Em ko trách ông về những chuyện ông làm và càng ko trách ông bỏ rơi em. Chỉ là em chưa thể chấp nhận được chuyện này mà thôi.Em lên tầng thượng, khoá trái cửa, lặng thinh nhìn xuống phía dưới. Em nhận ra hoá ra từ trên cao nhìn xuống, cảm giác lại phê đến thế này. Khi em đã dành hết tâm trí cho công cuộc giải thoát bản thân thì tôi chạy tới. Nếu ko nhờ tiếng chuông đt báo thức, tôi ko dám nghĩ liệu tôi sẽ còn được gặp lại em nữa ko? " LY ƠI MỞ CỬA CHO ANH " " Ly, đừng làm chuyện dại dột " " Anh cầu xin em đấy " " Em vẫn còn có anh đây mà. Anh hứa sẽ ko bao giờ bỏ rơi em. Vì vậy mở cửa.....cho anh đi " ..........Tôi kiên trì phá cửa đến mức hai tay đã rướm máu nhưng tôi vẫn ko dừng lại. Rốt cuộc một khi có ý chí quyết tâm thì việc gì cũng làm được. Cửa mở, tôi lê lết bước đến chỗ em. Em ko cho tôi tới gần, thê thảm đến nỗi tôi gần ko nhận ra. " Nếu anh tới đây là em nhảy xuống cho anh xem " Tôi ko tiến tới chỗ em nữa, khoảng cách giữa em và tôi cách nhau khá xa. Tôi cảm nhận được em đang thất vọng đến nhường nào, chắc chắn trong đầu em đã nảy ý định muốn tự vẫn bởi chỉ có cách đó mới giúp em hết đau. Nhưng ko đối với tôi, những người chọn cách tự vẫn đều là kẻ hèn nhát. Vì được sinh ra đã là một điều vô cùng may mắn và nếu bạn bình thường thì lại càng may mắn hơn nữa. Do vậy tại sao phải chọn cách hèn nhát để đối trọi với khó khăn. Tại sao ta ko nghĩ tới câu tục ngữ: " thất bại là mẹ thành công " Nếu ngày xưa tôi chọn cách tử tự thì hiện tại tôi chẳng thể là chủ tịch clb Khám Phá, tôi ko thể quen biết em hay thậm chí chẳng thể có Lê Cảnh Hiếu ngày hôm nay.

Em lôi ra một mảnh thuỷ tinh nhỏ, nhẹ nhàng cứa vào lòng bàn tay. Máu từng giọt nhỏ xuống, ko hiểu sao em lại thấy vui như vậy. Em nhớ lại ngày bác sĩ bảo mẹ có khối u ác tính trong người, cả em và bố đều bỏ việc để chạy tới bệnh viện. Nhìn mẹ qua tấm kính, tim em như bị ai đó bóp nghẹn đi khi phải chứng kiến mẹ chống trọi với bệnh tật. 

Bố từng nói với em: " Bố nhất định sẽ dồn hết tiền để cứu mẹ " Nhưng rốt cuộc bố em đã kiếm tiền bằng cách ăn chặn thù lao của công nhân, mục đích ông làm đều vì vợ và em hiểu điều đó. Em ko trách ông về những chuyện ông làm và càng ko trách ông bỏ rơi em. Chỉ là em chưa thể chấp nhận được chuyện này mà thôi.

Em lên tầng thượng, khoá trái cửa, lặng thinh nhìn xuống phía dưới. Em nhận ra hoá ra từ trên cao nhìn xuống, cảm giác lại phê đến thế này. Khi em đã dành hết tâm trí cho công cuộc giải thoát bản thân thì tôi chạy tới. Nếu ko nhờ tiếng chuông đt báo thức, tôi ko dám nghĩ liệu tôi sẽ còn được gặp lại em nữa ko? 

" LY ƠI MỞ CỬA CHO ANH " 

" Ly, đừng làm chuyện dại dột " 

" Anh cầu xin em đấy " 

" Em vẫn còn có anh đây mà. Anh hứa sẽ ko bao giờ bỏ rơi em. Vì vậy mở cửa.....cho anh đi " 

..........

Tôi kiên trì phá cửa đến mức hai tay đã rướm máu nhưng tôi vẫn ko dừng lại. Rốt cuộc một khi có ý chí quyết tâm thì việc gì cũng làm được. Cửa mở, tôi lê lết bước đến chỗ em. Em ko cho tôi tới gần, thê thảm đến nỗi tôi gần ko nhận ra. 

" Nếu anh tới đây là em nhảy xuống cho anh xem " 

Tôi ko tiến tới chỗ em nữa, khoảng cách giữa em và tôi cách nhau khá xa. Tôi cảm nhận được em đang thất vọng đến nhường nào, chắc chắn trong đầu em đã nảy ý định muốn tự vẫn bởi chỉ có cách đó mới giúp em hết đau. Nhưng ko đối với tôi, những người chọn cách tự vẫn đều là kẻ hèn nhát. Vì được sinh ra đã là một điều vô cùng may mắn và nếu bạn bình thường thì lại càng may mắn hơn nữa. Do vậy tại sao phải chọn cách hèn nhát để đối trọi với khó khăn. Tại sao ta ko nghĩ tới câu tục ngữ: " thất bại là mẹ thành công " Nếu ngày xưa tôi chọn cách tử tự thì hiện tại tôi chẳng thể là chủ tịch clb Khám Phá, tôi ko thể quen biết em hay thậm chí chẳng thể có Lê Cảnh Hiếu ngày hôm nay.

Sẽ Có Người Tốt Hơn Thay Anh Yêu EmTác giả: Mai BambooTruyện NgượcTôi còn nhớ như in ngày đầu tiên tôi và Ly gặp nhau, khi ấy tôi cùng các thành viên trong câu lạc bộ Khám Phá tới nhà H tầng 401 để gặp tân sinh viên đồng thời tuyển thành viên mới. Tôi bước vào lớp với thái độ vô cùng tự tin, hùng dũng. Cầm lấy mic, " alo " các kiểu rồi lướt một lượt xuống dưới lớp. Tôi khá bất ngờ vì hầu như khoa LT các năm của trường có truyền thống " ko có con trai " học. Vậy mà đếm sơ qua năm nay phải trên chục bạn rồi. " Xin chào tất cả các em, anh tên là Hiếu là chủ tịch câu lạc bộ Khám Phá của trường "  Trai xinh gái đẹp phía dưới dường như ko chú ý đến tôi lắm, các em chỉ cắm đầu vào đt, lướt qua lướt lại. Chứng kiến thái độ dửng dưng của các em, tôi ko khỏi thất vọng nhưng ko muốn bỏ cuộc, tôi lôi ra một tờ 10k, dõng dạc nói: " Các em có muốn chơi trò chơi cùng anh ko? "  Có vài ba em đã chú ý, tôi như có thêm động lực, tiếp tục: " Một bạn hãy chơi cùng anh trò đếm từ 1 đến 30. Nếu bạn đó đếm được tới số 30 thì chiến thắng và phần thưởng là tờ 10k này "  "… Em lôi ra một mảnh thuỷ tinh nhỏ, nhẹ nhàng cứa vào lòng bàn tay. Máu từng giọt nhỏ xuống, ko hiểu sao em lại thấy vui như vậy. Em nhớ lại ngày bác sĩ bảo mẹ có khối u ác tính trong người, cả em và bố đều bỏ việc để chạy tới bệnh viện. Nhìn mẹ qua tấm kính, tim em như bị ai đó bóp nghẹn đi khi phải chứng kiến mẹ chống trọi với bệnh tật. Bố từng nói với em: " Bố nhất định sẽ dồn hết tiền để cứu mẹ " Nhưng rốt cuộc bố em đã kiếm tiền bằng cách ăn chặn thù lao của công nhân, mục đích ông làm đều vì vợ và em hiểu điều đó. Em ko trách ông về những chuyện ông làm và càng ko trách ông bỏ rơi em. Chỉ là em chưa thể chấp nhận được chuyện này mà thôi.Em lên tầng thượng, khoá trái cửa, lặng thinh nhìn xuống phía dưới. Em nhận ra hoá ra từ trên cao nhìn xuống, cảm giác lại phê đến thế này. Khi em đã dành hết tâm trí cho công cuộc giải thoát bản thân thì tôi chạy tới. Nếu ko nhờ tiếng chuông đt báo thức, tôi ko dám nghĩ liệu tôi sẽ còn được gặp lại em nữa ko? " LY ƠI MỞ CỬA CHO ANH " " Ly, đừng làm chuyện dại dột " " Anh cầu xin em đấy " " Em vẫn còn có anh đây mà. Anh hứa sẽ ko bao giờ bỏ rơi em. Vì vậy mở cửa.....cho anh đi " ..........Tôi kiên trì phá cửa đến mức hai tay đã rướm máu nhưng tôi vẫn ko dừng lại. Rốt cuộc một khi có ý chí quyết tâm thì việc gì cũng làm được. Cửa mở, tôi lê lết bước đến chỗ em. Em ko cho tôi tới gần, thê thảm đến nỗi tôi gần ko nhận ra. " Nếu anh tới đây là em nhảy xuống cho anh xem " Tôi ko tiến tới chỗ em nữa, khoảng cách giữa em và tôi cách nhau khá xa. Tôi cảm nhận được em đang thất vọng đến nhường nào, chắc chắn trong đầu em đã nảy ý định muốn tự vẫn bởi chỉ có cách đó mới giúp em hết đau. Nhưng ko đối với tôi, những người chọn cách tự vẫn đều là kẻ hèn nhát. Vì được sinh ra đã là một điều vô cùng may mắn và nếu bạn bình thường thì lại càng may mắn hơn nữa. Do vậy tại sao phải chọn cách hèn nhát để đối trọi với khó khăn. Tại sao ta ko nghĩ tới câu tục ngữ: " thất bại là mẹ thành công " Nếu ngày xưa tôi chọn cách tử tự thì hiện tại tôi chẳng thể là chủ tịch clb Khám Phá, tôi ko thể quen biết em hay thậm chí chẳng thể có Lê Cảnh Hiếu ngày hôm nay.

Chương 13