Trước chiến tranh London thật là sầm uất, người ta theo nhau lui tới rạp hát và quán bar, giá rượu Brandy lẫn rượu nho chưa bao giờ đắt đỏ đến như những năm 1940. Mà Cambridge, cách London chỉ chín mươi dặm ấy, trong trí nhớ của tôi vẫn là một thiên đường trong mơ. Ngày tôi trúng tuyển vào King’s College Cambridge chú ruột tôi bảo rõ là trò đùa. Ổng nổi giận đùng đùng, thiếu chút nữa thì liệng luôn lá thư còn nguyên dấu xi Cambridge vào lò lửa. Nhưng hai tháng sau đó, tôi vẫn đáp xe lửa từ quận Bedford lên London, ôm rương hành lý ra khỏi nhà ga, nhảy xe ca đường dài, và xuống giữa đường ở Cambridge. Khoảnh khắc xuống xe, hoàng hôn ngợp mắt, đỉnh tháp cao tít đằng xa và tòa hội trường được rải đẫm màu cam thần diệu, chói lóa đến nỗi tôi phải giơ tay chắn bớt mắt mình. Dưới mây chiều, thế giới sao mà bình yên tươi đẹp. Cầm thư giới thiệu, tôi trầy trật tìm được nhà số 72 đường Bồ Câu Xám. Chủ nhà là người quen của cô tôi, một quý bà London độc thân hiền hậu. Nhà gạch đỏ hai tầng, trước…

Chương 41: Pn1

Diary In Grey TowerTác giả: Không Đăng Lưu ViễnTruyện Đam MỹTrước chiến tranh London thật là sầm uất, người ta theo nhau lui tới rạp hát và quán bar, giá rượu Brandy lẫn rượu nho chưa bao giờ đắt đỏ đến như những năm 1940. Mà Cambridge, cách London chỉ chín mươi dặm ấy, trong trí nhớ của tôi vẫn là một thiên đường trong mơ. Ngày tôi trúng tuyển vào King’s College Cambridge chú ruột tôi bảo rõ là trò đùa. Ổng nổi giận đùng đùng, thiếu chút nữa thì liệng luôn lá thư còn nguyên dấu xi Cambridge vào lò lửa. Nhưng hai tháng sau đó, tôi vẫn đáp xe lửa từ quận Bedford lên London, ôm rương hành lý ra khỏi nhà ga, nhảy xe ca đường dài, và xuống giữa đường ở Cambridge. Khoảnh khắc xuống xe, hoàng hôn ngợp mắt, đỉnh tháp cao tít đằng xa và tòa hội trường được rải đẫm màu cam thần diệu, chói lóa đến nỗi tôi phải giơ tay chắn bớt mắt mình. Dưới mây chiều, thế giới sao mà bình yên tươi đẹp. Cầm thư giới thiệu, tôi trầy trật tìm được nhà số 72 đường Bồ Câu Xám. Chủ nhà là người quen của cô tôi, một quý bà London độc thân hiền hậu. Nhà gạch đỏ hai tầng, trước… (nhân ngày cá tháng tư :”> ~)Ngày 11 tháng 11 năm 1945, Poppy day đầu tiên kể từ khi cuộc chiến khốc liệt kết thúc, tôi lẫn mình vào đoàn người diễu hành lặng lẽ trong phục trang thật long trọng.Hàng trăm cây thánh giá trắng dựng đứng trước mặt, mỗi cây gắn một đóa hoa hồng anh, bên trên là tên, quân hàm, tuổi và một tấm hình màu tươi tắn.Biển thánh giá không được xếp thẳng hàng lối khiến người ta cảm thấy càng xót xa hơn, như thể nỗi than thở về sinh mệnh con người thật là mong manh, có lẽ chỉ mới năm qua thôi họ còn đang ngồi uống bia tươi trong quán, huýt sáo chòng ghẹo những cô nàng đi ngang qua, “Nhảy cùng anh một điệu không bé ơi?”Vị phu nhân mặc lễ phục đứng trước tôi đột nhiên khuỵu xuống mà vẫn không thôi dõi mắt về phía trước. Bà ấy đeo mạng che mặt màu đen, bà khóc để nước mắt lăn dài làm hoen nhòe cả son phấn, tôi đưa khăn tay của mình cho bà ấy, bà ấy nghẹn ngào cảm ơn tôi.Tất cả đều đang cố kiềm lòng mình.Không một ai nói, chúng tôi cùng cúi đầu, lòng thầm mặc niệm “Vì nước Anh”.Tiếp tục bước theo đoàn người, bỗng dưng tôi bị hấp dẫn bởi một bức hình trên thánh giá.Đó là một người trẻ tuổi với nụ cười thật ấm áp.Nước da anh ta tái hơn người thường, gò má hơi cao, hàng mi dài mảnh rợp trên cặp mắt màu xanh sẫm xinh đẹp như những viên đá mắt mèo trong tiệm đồ cổ. Nụ cười khiến đôi môi anh ta vẽ thành một đường cong thật hoàn hảo, ôn hòa mà ấm áp.Tôi có cảm giác rất quen thuộc, nhưng chỉ là trong một thoáng.Thật là kỳ diệu, sự êm ái phút chốc ùa đến ngập tràn tâm hồn tôi, như thể tôi đã luôn cảm thấy như thế. Tôi thầm đoán rằng người này hẳn phải biết chơi đàn dương cầm, bởi vì khi nhìn thấy anh ta bên tai tôi bắt đầu vang lên tiếng đàn du dương kỳ ảo…Có lẽ tôi đã rung động, một người đàn ông ưu tú và dịu dàng thế này, lại ở đúng độ tuổi nhiệt huyết hào hoa nhất, cha mẹ và người yêu anh ta hẳn phải rất đau lòng.Trước khi bước qua, tôi dừng thêm một giây để nhìn tên anh ta.Andemund Wilson, 32 tuổi.Quen quá.Thật sự quen thuộc quá.Nhưng tôi không nhớ nổi, tôi đã gặp anh ta ở đâu đây?Tôi cài bông hồng anh trên tay lên cây thánh giá của anh ta.Ngủ ngon nhé, Andemund Wilson.– Hoàn ngoại truyện –

(nhân ngày cá tháng tư :”> ~)

Ngày 11 tháng 11 năm 1945, Poppy day đầu tiên kể từ khi cuộc chiến khốc liệt kết thúc, tôi lẫn mình vào đoàn người diễu hành lặng lẽ trong phục trang thật long trọng.

Hàng trăm cây thánh giá trắng dựng đứng trước mặt, mỗi cây gắn một đóa hoa hồng anh, bên trên là tên, quân hàm, tuổi và một tấm hình màu tươi tắn.

Biển thánh giá không được xếp thẳng hàng lối khiến người ta cảm thấy càng xót xa hơn, như thể nỗi than thở về sinh mệnh con người thật là mong manh, có lẽ chỉ mới năm qua thôi họ còn đang ngồi uống bia tươi trong quán, huýt sáo chòng ghẹo những cô nàng đi ngang qua, “Nhảy cùng anh một điệu không bé ơi?”

Vị phu nhân mặc lễ phục đứng trước tôi đột nhiên khuỵu xuống mà vẫn không thôi dõi mắt về phía trước. Bà ấy đeo mạng che mặt màu đen, bà khóc để nước mắt lăn dài làm hoen nhòe cả son phấn, tôi đưa khăn tay của mình cho bà ấy, bà ấy nghẹn ngào cảm ơn tôi.

Tất cả đều đang cố kiềm lòng mình.

Không một ai nói, chúng tôi cùng cúi đầu, lòng thầm mặc niệm “Vì nước Anh”.

Tiếp tục bước theo đoàn người, bỗng dưng tôi bị hấp dẫn bởi một bức hình trên thánh giá.

Đó là một người trẻ tuổi với nụ cười thật ấm áp.

Nước da anh ta tái hơn người thường, gò má hơi cao, hàng mi dài mảnh rợp trên cặp mắt màu xanh sẫm xinh đẹp như những viên đá mắt mèo trong tiệm đồ cổ. Nụ cười khiến đôi môi anh ta vẽ thành một đường cong thật hoàn hảo, ôn hòa mà ấm áp.

Tôi có cảm giác rất quen thuộc, nhưng chỉ là trong một thoáng.

Thật là kỳ diệu, sự êm ái phút chốc ùa đến ngập tràn tâm hồn tôi, như thể tôi đã luôn cảm thấy như thế. Tôi thầm đoán rằng người này hẳn phải biết chơi đàn dương cầm, bởi vì khi nhìn thấy anh ta bên tai tôi bắt đầu vang lên tiếng đàn du dương kỳ ảo…

Có lẽ tôi đã rung động, một người đàn ông ưu tú và dịu dàng thế này, lại ở đúng độ tuổi nhiệt huyết hào hoa nhất, cha mẹ và người yêu anh ta hẳn phải rất đau lòng.

Trước khi bước qua, tôi dừng thêm một giây để nhìn tên anh ta.

Andemund Wilson, 32 tuổi.

Quen quá.

Thật sự quen thuộc quá.

Nhưng tôi không nhớ nổi, tôi đã gặp anh ta ở đâu đây?

Tôi cài bông hồng anh trên tay lên cây thánh giá của anh ta.

Ngủ ngon nhé, Andemund Wilson.

– Hoàn ngoại truyện –

Diary In Grey TowerTác giả: Không Đăng Lưu ViễnTruyện Đam MỹTrước chiến tranh London thật là sầm uất, người ta theo nhau lui tới rạp hát và quán bar, giá rượu Brandy lẫn rượu nho chưa bao giờ đắt đỏ đến như những năm 1940. Mà Cambridge, cách London chỉ chín mươi dặm ấy, trong trí nhớ của tôi vẫn là một thiên đường trong mơ. Ngày tôi trúng tuyển vào King’s College Cambridge chú ruột tôi bảo rõ là trò đùa. Ổng nổi giận đùng đùng, thiếu chút nữa thì liệng luôn lá thư còn nguyên dấu xi Cambridge vào lò lửa. Nhưng hai tháng sau đó, tôi vẫn đáp xe lửa từ quận Bedford lên London, ôm rương hành lý ra khỏi nhà ga, nhảy xe ca đường dài, và xuống giữa đường ở Cambridge. Khoảnh khắc xuống xe, hoàng hôn ngợp mắt, đỉnh tháp cao tít đằng xa và tòa hội trường được rải đẫm màu cam thần diệu, chói lóa đến nỗi tôi phải giơ tay chắn bớt mắt mình. Dưới mây chiều, thế giới sao mà bình yên tươi đẹp. Cầm thư giới thiệu, tôi trầy trật tìm được nhà số 72 đường Bồ Câu Xám. Chủ nhà là người quen của cô tôi, một quý bà London độc thân hiền hậu. Nhà gạch đỏ hai tầng, trước… (nhân ngày cá tháng tư :”> ~)Ngày 11 tháng 11 năm 1945, Poppy day đầu tiên kể từ khi cuộc chiến khốc liệt kết thúc, tôi lẫn mình vào đoàn người diễu hành lặng lẽ trong phục trang thật long trọng.Hàng trăm cây thánh giá trắng dựng đứng trước mặt, mỗi cây gắn một đóa hoa hồng anh, bên trên là tên, quân hàm, tuổi và một tấm hình màu tươi tắn.Biển thánh giá không được xếp thẳng hàng lối khiến người ta cảm thấy càng xót xa hơn, như thể nỗi than thở về sinh mệnh con người thật là mong manh, có lẽ chỉ mới năm qua thôi họ còn đang ngồi uống bia tươi trong quán, huýt sáo chòng ghẹo những cô nàng đi ngang qua, “Nhảy cùng anh một điệu không bé ơi?”Vị phu nhân mặc lễ phục đứng trước tôi đột nhiên khuỵu xuống mà vẫn không thôi dõi mắt về phía trước. Bà ấy đeo mạng che mặt màu đen, bà khóc để nước mắt lăn dài làm hoen nhòe cả son phấn, tôi đưa khăn tay của mình cho bà ấy, bà ấy nghẹn ngào cảm ơn tôi.Tất cả đều đang cố kiềm lòng mình.Không một ai nói, chúng tôi cùng cúi đầu, lòng thầm mặc niệm “Vì nước Anh”.Tiếp tục bước theo đoàn người, bỗng dưng tôi bị hấp dẫn bởi một bức hình trên thánh giá.Đó là một người trẻ tuổi với nụ cười thật ấm áp.Nước da anh ta tái hơn người thường, gò má hơi cao, hàng mi dài mảnh rợp trên cặp mắt màu xanh sẫm xinh đẹp như những viên đá mắt mèo trong tiệm đồ cổ. Nụ cười khiến đôi môi anh ta vẽ thành một đường cong thật hoàn hảo, ôn hòa mà ấm áp.Tôi có cảm giác rất quen thuộc, nhưng chỉ là trong một thoáng.Thật là kỳ diệu, sự êm ái phút chốc ùa đến ngập tràn tâm hồn tôi, như thể tôi đã luôn cảm thấy như thế. Tôi thầm đoán rằng người này hẳn phải biết chơi đàn dương cầm, bởi vì khi nhìn thấy anh ta bên tai tôi bắt đầu vang lên tiếng đàn du dương kỳ ảo…Có lẽ tôi đã rung động, một người đàn ông ưu tú và dịu dàng thế này, lại ở đúng độ tuổi nhiệt huyết hào hoa nhất, cha mẹ và người yêu anh ta hẳn phải rất đau lòng.Trước khi bước qua, tôi dừng thêm một giây để nhìn tên anh ta.Andemund Wilson, 32 tuổi.Quen quá.Thật sự quen thuộc quá.Nhưng tôi không nhớ nổi, tôi đã gặp anh ta ở đâu đây?Tôi cài bông hồng anh trên tay lên cây thánh giá của anh ta.Ngủ ngon nhé, Andemund Wilson.– Hoàn ngoại truyện –

Chương 41: Pn1