Tác giả:

Trần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.…

Chương 4: Bất ngờ

Em Là Vị Hôn Thê Của TôiTác giả: Tư DiễmTrần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.… Mạc Thần thật sự bất ngờ bế nó lâu như thế mà hắn không có cảm giác gì cả. Nó nhẹ tựa như lông hồng vậy. Thế nhưng hắn vẫn mặt dày không thả nó xuống mà bế nó ra sau trường- Chết tiệt thả tôi ra tên khốn sắp đến tiết 3 rồiNó không khỏi tức giận mà chửi thề. Trên thế giới này phụ nữ theo anh nhiều vô kể vậy mà nó lại từ chối( Tg: Anh nhà ta có phải là bị bệnh tự luyến không vậy)- Quả nhiên là thú vịHắn nói thầm nở ra một nụ cười ranh mãnh. Nó chau mày nói:- Anh là đang nói xấu tôi?- Cái tai nào của cô nghe tôi nói vậy?- Kể cả không nghe thấy nhưng anh chỉ nói được cái đó thôi.- Vậy tôi nói gì nào?- Hắn không khỏi muốn chêu đùa nó nó quả thật vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu nha- Không biết- Nó trả lời cụt ngủn- Vậy mà cô còn nói- Hắn cười- Không biết nhưng tôi chắc chắn trong 10 từ thì anh nói xấu tôi 8 từ- Vậy chỉ cần 2 từ cô không nói xấu cô là được rồi chứ gì- Phải hai từ đó anh không nói xấu tôi mà là gọi tên tôi để nói xấuHắn ngạc nhiên trước câu trả lời của nó. Tưởng là ngốc nghếch ai dè lại sắc xảo như vậy quả thật là không nên nhìn người mà bắt hình dong.- Được, cứ coi là vậy đi.Nó gật gù cười nhưng bỗng.....- A....a....a hức...hứcHắn ngạc nhiên lúng túng hỏi:- Cô khóc cái gì thế?- Tiết 3 là tiết thực hành hóa học. Từ nãy đến giờ cũng phải 20 phút rồiLàm hắn lo thừa nhưng hắn không muốn nó khóc liền dịu dàng nói:- Tôi bảo hiệu trưởng hôm nay cho ra chơi muộn hôm nay được chứ- Thật sự?Nó ngẩng mặt lên nhìn hắn. Thấy nó như vậy tim hắn lỡ một nhịp. Nhìn từ góc này nó thực sự vô cùng đáng yêu, cứ như là một thiên thần nhỏ bé vậy thực sự vô cùng đáng yêu. Nhìn nó như vậy tim hắn như tan chảy liền dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc nó nói:- Thật. Không tin tôi?Nó liền gật đầu nở một nụ cười thiên sứ nhìn hắn:- TinTim hắn lại một lần lỡ nhịp tuy không biết cảm giác này là gì nhưng hắn muốn nó chỉ có thể thuộc về hắn. Đừng hòng kẻ nào có quyền động vào.

Mạc Thần thật sự bất ngờ bế nó lâu như thế mà hắn không có cảm giác gì cả. Nó nhẹ tựa như lông hồng vậy. Thế nhưng hắn vẫn mặt dày không thả nó xuống mà bế nó ra sau trường

- Chết tiệt thả tôi ra tên khốn sắp đến tiết 3 rồi

Nó không khỏi tức giận mà chửi thề. Trên thế giới này phụ nữ theo anh nhiều vô kể vậy mà nó lại từ chối( Tg: Anh nhà ta có phải là bị bệnh tự luyến không vậy)

- Quả nhiên là thú vị

Hắn nói thầm nở ra một nụ cười ranh mãnh. Nó chau mày nói:

- Anh là đang nói xấu tôi?

- Cái tai nào của cô nghe tôi nói vậy?

- Kể cả không nghe thấy nhưng anh chỉ nói được cái đó thôi.

- Vậy tôi nói gì nào?- Hắn không khỏi muốn chêu đùa nó nó quả thật vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu nha

- Không biết- Nó trả lời cụt ngủn

- Vậy mà cô còn nói- Hắn cười

- Không biết nhưng tôi chắc chắn trong 10 từ thì anh nói xấu tôi 8 từ

- Vậy chỉ cần 2 từ cô không nói xấu cô là được rồi chứ gì

- Phải hai từ đó anh không nói xấu tôi mà là gọi tên tôi để nói xấu

Hắn ngạc nhiên trước câu trả lời của nó. Tưởng là ngốc nghếch ai dè lại sắc xảo như vậy quả thật là không nên nhìn người mà bắt hình dong.

- Được, cứ coi là vậy đi.

Nó gật gù cười nhưng bỗng.....

- A....a....a hức...hức

Hắn ngạc nhiên lúng túng hỏi:

- Cô khóc cái gì thế?

- Tiết 3 là tiết thực hành hóa học. Từ nãy đến giờ cũng phải 20 phút rồi

Làm hắn lo thừa nhưng hắn không muốn nó khóc liền dịu dàng nói:

- Tôi bảo hiệu trưởng hôm nay cho ra chơi muộn hôm nay được chứ

- Thật sự?

Nó ngẩng mặt lên nhìn hắn. Thấy nó như vậy tim hắn lỡ một nhịp. Nhìn từ góc này nó thực sự vô cùng đáng yêu, cứ như là một thiên thần nhỏ bé vậy thực sự vô cùng đáng yêu. Nhìn nó như vậy tim hắn như tan chảy liền dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc nó nói:

- Thật. Không tin tôi?

Nó liền gật đầu nở một nụ cười thiên sứ nhìn hắn:

- Tin

Tim hắn lại một lần lỡ nhịp tuy không biết cảm giác này là gì nhưng hắn muốn nó chỉ có thể thuộc về hắn. Đừng hòng kẻ nào có quyền động vào.

Em Là Vị Hôn Thê Của TôiTác giả: Tư DiễmTrần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.… Mạc Thần thật sự bất ngờ bế nó lâu như thế mà hắn không có cảm giác gì cả. Nó nhẹ tựa như lông hồng vậy. Thế nhưng hắn vẫn mặt dày không thả nó xuống mà bế nó ra sau trường- Chết tiệt thả tôi ra tên khốn sắp đến tiết 3 rồiNó không khỏi tức giận mà chửi thề. Trên thế giới này phụ nữ theo anh nhiều vô kể vậy mà nó lại từ chối( Tg: Anh nhà ta có phải là bị bệnh tự luyến không vậy)- Quả nhiên là thú vịHắn nói thầm nở ra một nụ cười ranh mãnh. Nó chau mày nói:- Anh là đang nói xấu tôi?- Cái tai nào của cô nghe tôi nói vậy?- Kể cả không nghe thấy nhưng anh chỉ nói được cái đó thôi.- Vậy tôi nói gì nào?- Hắn không khỏi muốn chêu đùa nó nó quả thật vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu nha- Không biết- Nó trả lời cụt ngủn- Vậy mà cô còn nói- Hắn cười- Không biết nhưng tôi chắc chắn trong 10 từ thì anh nói xấu tôi 8 từ- Vậy chỉ cần 2 từ cô không nói xấu cô là được rồi chứ gì- Phải hai từ đó anh không nói xấu tôi mà là gọi tên tôi để nói xấuHắn ngạc nhiên trước câu trả lời của nó. Tưởng là ngốc nghếch ai dè lại sắc xảo như vậy quả thật là không nên nhìn người mà bắt hình dong.- Được, cứ coi là vậy đi.Nó gật gù cười nhưng bỗng.....- A....a....a hức...hứcHắn ngạc nhiên lúng túng hỏi:- Cô khóc cái gì thế?- Tiết 3 là tiết thực hành hóa học. Từ nãy đến giờ cũng phải 20 phút rồiLàm hắn lo thừa nhưng hắn không muốn nó khóc liền dịu dàng nói:- Tôi bảo hiệu trưởng hôm nay cho ra chơi muộn hôm nay được chứ- Thật sự?Nó ngẩng mặt lên nhìn hắn. Thấy nó như vậy tim hắn lỡ một nhịp. Nhìn từ góc này nó thực sự vô cùng đáng yêu, cứ như là một thiên thần nhỏ bé vậy thực sự vô cùng đáng yêu. Nhìn nó như vậy tim hắn như tan chảy liền dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc nó nói:- Thật. Không tin tôi?Nó liền gật đầu nở một nụ cười thiên sứ nhìn hắn:- TinTim hắn lại một lần lỡ nhịp tuy không biết cảm giác này là gì nhưng hắn muốn nó chỉ có thể thuộc về hắn. Đừng hòng kẻ nào có quyền động vào.

Chương 4: Bất ngờ