Trần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.…
Chương 7: Nguy kịch
Em Là Vị Hôn Thê Của TôiTác giả: Tư DiễmTrần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.… Tiếng máy móc kêu lên "píp,píp"- Không được rồi máu của bệnh nhân đang chảy ra quá nhiều--------------------------Đường phân cách thời gian------------------------Đôi mắt mờ dần cho đến khi chỉ nghe được những âm thanh "ù,ù" xung quanh. Bỗng một tên con trai nào đó chạy vào hai tay ôm chặt lấy nó hỏi:- Na, cậu không sao chứ?Nó khóc, nước mắt giàn giụa lắc tay người bên cạnh:- Hàn tớ không sao mau gọi xe cấp cứu. Nhanh lên!Cậu bạn bên cạnh rút ra một chiếc điện thoại giống y hệt chiếc của hắn:- Alo mau đưa một chiếc xe qua đây- Thưa cậu chủ vị trí.........- Một lũ ngu sử dụng GPS ấy.- cậu ta sập máy- Chết tiệt- Hàn nhìn Na-nó vẫn đang khóc. Cái quá khứ ấy vẫn không thể khiến nó quên đi. Mọi chuyện diễn ra trong quá khứ vẫn khiến nó ám ảnh tới bây giờ."pí po pí po" tiếng chiếc xe cứu thương vanh lên- Mau đưa bệnh nhân lên xeThế đấy mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp nhoáng cái sự thật ấy nó có nên nói cho hắn biết không đây?------------------------------quay trở về hiện tại----------------------------------Đã vài tiếng trôi qua Hàn ngồi cạnh nó. Còn nó đã thiếp đi có lẽ là do quá mệt vì khóc nhiều. Nó vẫn luôn như vậy giả vờ là một người vô tư nhưng cái quá khứ ấy của nó cậu là người hiểu rõ nhất chắc chắn đó chính là ngày khiến nó thay đổi nhiều đến như vậy. Cậu v**t v* mái tóc của nó đã bao lâu rồi cậu mong muốn như vậy nhưng nó đã chẳng còn là cô gái ngây thơ như trước kia nữa rồi. Tuy rất bình thản nhưng nó luôn rất cảnh giác chẳng còn cho ai lại gần."Xoạch" cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Nó choàng tỉnh lại lao đến hỏi vị bác sĩ- Bác sĩ mọi việc sao rồi- Tình hình bây giờ rất nguy cấp e là...- Sao lại nguy cấp chẳng phải chỉ bị thương ở vai thôi sao?- Đúng là vậy nhưng...- Nhưng?- Cậu ta bị bệnh máu không đông- Bị bệnh máu không đông?Nó thầm nghĩ căn bệnh này vô cùng khó chữa nha lần nầy- Lấy đồ ra đây tôi sẽ phẫu thuật cho hắn- Na cậu định làm gì vậy - Hàn hỏi- Báo ân- nó trả lờiNói rồi nó bước vào phòng cấp cứu. Đã vài tiếng trôi qua nó vẫn chưa ra khỏi căn phòng ấy. Cánh cửa phòng mở ra. Ca phẫu thuật thành công hắn được đưa vào phòng dương sức.- Tốt quá rồi- Nó thều thào rồi trao đảo ngã vào lòng của HànĐiều duy nhất nó thấy được là trần nhà mày trắng và tiếng gọi của Hàn
Tiếng máy móc kêu lên "píp,píp"
- Không được rồi máu của bệnh nhân đang chảy ra quá nhiều
--------------------------Đường phân cách thời gian------------------------
Đôi mắt mờ dần cho đến khi chỉ nghe được những âm thanh "ù,ù" xung quanh. Bỗng một tên con trai nào đó chạy vào hai tay ôm chặt lấy nó hỏi:
- Na, cậu không sao chứ?
Nó khóc, nước mắt giàn giụa lắc tay người bên cạnh:
- Hàn tớ không sao mau gọi xe cấp cứu. Nhanh lên!
Cậu bạn bên cạnh rút ra một chiếc điện thoại giống y hệt chiếc của hắn:
- Alo mau đưa một chiếc xe qua đây
- Thưa cậu chủ vị trí.........
- Một lũ ngu sử dụng GPS ấy.- cậu ta sập máy
- Chết tiệt- Hàn nhìn Na-nó vẫn đang khóc. Cái quá khứ ấy vẫn không thể khiến nó quên đi. Mọi chuyện diễn ra trong quá khứ vẫn khiến nó ám ảnh tới bây giờ.
"pí po pí po" tiếng chiếc xe cứu thương vanh lên
- Mau đưa bệnh nhân lên xe
Thế đấy mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp nhoáng cái sự thật ấy nó có nên nói cho hắn biết không đây?
------------------------------quay trở về hiện tại----------------------------------
Đã vài tiếng trôi qua Hàn ngồi cạnh nó. Còn nó đã thiếp đi có lẽ là do quá mệt vì khóc nhiều. Nó vẫn luôn như vậy giả vờ là một người vô tư nhưng cái quá khứ ấy của nó cậu là người hiểu rõ nhất chắc chắn đó chính là ngày khiến nó thay đổi nhiều đến như vậy. Cậu v**t v* mái tóc của nó đã bao lâu rồi cậu mong muốn như vậy nhưng nó đã chẳng còn là cô gái ngây thơ như trước kia nữa rồi. Tuy rất bình thản nhưng nó luôn rất cảnh giác chẳng còn cho ai lại gần.
"Xoạch" cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Nó choàng tỉnh lại lao đến hỏi vị bác sĩ
- Bác sĩ mọi việc sao rồi
- Tình hình bây giờ rất nguy cấp e là...
- Sao lại nguy cấp chẳng phải chỉ bị thương ở vai thôi sao?
- Đúng là vậy nhưng...
- Nhưng?
- Cậu ta bị bệnh máu không đông
- Bị bệnh máu không đông?
Nó thầm nghĩ căn bệnh này vô cùng khó chữa nha lần nầy
- Lấy đồ ra đây tôi sẽ phẫu thuật cho hắn
- Na cậu định làm gì vậy - Hàn hỏi
- Báo ân- nó trả lời
Nói rồi nó bước vào phòng cấp cứu. Đã vài tiếng trôi qua nó vẫn chưa ra khỏi căn phòng ấy. Cánh cửa phòng mở ra. Ca phẫu thuật thành công hắn được đưa vào phòng dương sức.
- Tốt quá rồi- Nó thều thào rồi trao đảo ngã vào lòng của Hàn
Điều duy nhất nó thấy được là trần nhà mày trắng và tiếng gọi của Hàn
Em Là Vị Hôn Thê Của TôiTác giả: Tư DiễmTrần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.… Tiếng máy móc kêu lên "píp,píp"- Không được rồi máu của bệnh nhân đang chảy ra quá nhiều--------------------------Đường phân cách thời gian------------------------Đôi mắt mờ dần cho đến khi chỉ nghe được những âm thanh "ù,ù" xung quanh. Bỗng một tên con trai nào đó chạy vào hai tay ôm chặt lấy nó hỏi:- Na, cậu không sao chứ?Nó khóc, nước mắt giàn giụa lắc tay người bên cạnh:- Hàn tớ không sao mau gọi xe cấp cứu. Nhanh lên!Cậu bạn bên cạnh rút ra một chiếc điện thoại giống y hệt chiếc của hắn:- Alo mau đưa một chiếc xe qua đây- Thưa cậu chủ vị trí.........- Một lũ ngu sử dụng GPS ấy.- cậu ta sập máy- Chết tiệt- Hàn nhìn Na-nó vẫn đang khóc. Cái quá khứ ấy vẫn không thể khiến nó quên đi. Mọi chuyện diễn ra trong quá khứ vẫn khiến nó ám ảnh tới bây giờ."pí po pí po" tiếng chiếc xe cứu thương vanh lên- Mau đưa bệnh nhân lên xeThế đấy mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp nhoáng cái sự thật ấy nó có nên nói cho hắn biết không đây?------------------------------quay trở về hiện tại----------------------------------Đã vài tiếng trôi qua Hàn ngồi cạnh nó. Còn nó đã thiếp đi có lẽ là do quá mệt vì khóc nhiều. Nó vẫn luôn như vậy giả vờ là một người vô tư nhưng cái quá khứ ấy của nó cậu là người hiểu rõ nhất chắc chắn đó chính là ngày khiến nó thay đổi nhiều đến như vậy. Cậu v**t v* mái tóc của nó đã bao lâu rồi cậu mong muốn như vậy nhưng nó đã chẳng còn là cô gái ngây thơ như trước kia nữa rồi. Tuy rất bình thản nhưng nó luôn rất cảnh giác chẳng còn cho ai lại gần."Xoạch" cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Nó choàng tỉnh lại lao đến hỏi vị bác sĩ- Bác sĩ mọi việc sao rồi- Tình hình bây giờ rất nguy cấp e là...- Sao lại nguy cấp chẳng phải chỉ bị thương ở vai thôi sao?- Đúng là vậy nhưng...- Nhưng?- Cậu ta bị bệnh máu không đông- Bị bệnh máu không đông?Nó thầm nghĩ căn bệnh này vô cùng khó chữa nha lần nầy- Lấy đồ ra đây tôi sẽ phẫu thuật cho hắn- Na cậu định làm gì vậy - Hàn hỏi- Báo ân- nó trả lờiNói rồi nó bước vào phòng cấp cứu. Đã vài tiếng trôi qua nó vẫn chưa ra khỏi căn phòng ấy. Cánh cửa phòng mở ra. Ca phẫu thuật thành công hắn được đưa vào phòng dương sức.- Tốt quá rồi- Nó thều thào rồi trao đảo ngã vào lòng của HànĐiều duy nhất nó thấy được là trần nhà mày trắng và tiếng gọi của Hàn