Tác giả:

Trần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.…

Chương 9: Sự thật(1)

Em Là Vị Hôn Thê Của TôiTác giả: Tư DiễmTrần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.… Hắn mở dần đôi mắt một cách nặng nề mùi clo và thuốc sát trùng hắn đang ở trong bệnh viện? Hắn chưa thể nhớ ra nổi điều gì đã xảy ra đầu óc quay cuồng. Đây là lần đầu tiên hắn vào bệnh viện sau ngần ấy năm không ngờ lại có một ngày trở lại và nằm trong bệnh viện.- Sao rồi?- Một giọng nói của một người đàn ông vang lênHắn quay người lại một cách nặng nhọc cơ thể ê ẩm, vết thương trên vai nhói lên.- Cẩn thẩn vết thương có thể rách miệng đấy- Lần này thì chắc chắn là giọng của nó- Ai? - Hắn như không thèm đếm xỉa đến lời nói của nó đôi mắt nhìn thẳng đến người bên cạnh nó- Đây là Hàn cậu ấy là bạn tôi từ lúc nhỏ- Nó giới thiệu cậu cho hắn- Hân hạnh- Hắn vời cậu còn chẳng thèm nhìn nhau mà chỉ nói cho có lệ- Cậu sẽ phải ở bệnh viện trong một thời gian dài đấy- Nó nói- Hàn cậu có thể ra ngoài được không?- Được- cậu hiểu nó nghĩ gì nên nhẹ nhàng đi ra ngoài- Có chuyện gì sao?- Hắn hỏi nó- Phải- Giọng nó trầm lặng đến khác thường làm hắn có chút để ý- Chuyện gì? - Lấy lại phong thái ung dung tự tại của bản thân hắn hỏi nó- Tôi là đang giả vờ- Vì cái gì? - Hắn chau mày hỏi- Dáng vẻ yếu đuối này - Nó nói- Tôi biết - Hắn trả lời- Cậu muốn nghe không? - Nó ra vẻ bí mật- Về cái gì? - Hắn nhíu mày hỏi- Sự thật về tôi- Âm thanh vang vọng khắp phòng

Hắn mở dần đôi mắt một cách nặng nề mùi clo và thuốc sát trùng hắn đang ở trong bệnh viện? Hắn chưa thể nhớ ra nổi điều gì đã xảy ra đầu óc quay cuồng. Đây là lần đầu tiên hắn vào bệnh viện sau ngần ấy năm không ngờ lại có một ngày trở lại và nằm trong bệnh viện.

- Sao rồi?- Một giọng nói của một người đàn ông vang lên

Hắn quay người lại một cách nặng nhọc cơ thể ê ẩm, vết thương trên vai nhói lên.

- Cẩn thẩn vết thương có thể rách miệng đấy- Lần này thì chắc chắn là giọng của nó

- Ai? - Hắn như không thèm đếm xỉa đến lời nói của nó đôi mắt nhìn thẳng đến người bên cạnh nó

- Đây là Hàn cậu ấy là bạn tôi từ lúc nhỏ- Nó giới thiệu cậu cho hắn

- Hân hạnh- Hắn vời cậu còn chẳng thèm nhìn nhau mà chỉ nói cho có lệ

- Cậu sẽ phải ở bệnh viện trong một thời gian dài đấy- Nó nói- Hàn cậu có thể ra ngoài được không?

- Được- cậu hiểu nó nghĩ gì nên nhẹ nhàng đi ra ngoài

- Có chuyện gì sao?- Hắn hỏi nó

- Phải- Giọng nó trầm lặng đến khác thường làm hắn có chút để ý

- Chuyện gì? - Lấy lại phong thái ung dung tự tại của bản thân hắn hỏi nó

- Tôi là đang giả vờ

- Vì cái gì? - Hắn chau mày hỏi

- Dáng vẻ yếu đuối này - Nó nói

- Tôi biết - Hắn trả lời

- Cậu muốn nghe không? - Nó ra vẻ bí mật

- Về cái gì? - Hắn nhíu mày hỏi

- Sự thật về tôi- Âm thanh vang vọng khắp phòng

Em Là Vị Hôn Thê Của TôiTác giả: Tư DiễmTrần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.… Hắn mở dần đôi mắt một cách nặng nề mùi clo và thuốc sát trùng hắn đang ở trong bệnh viện? Hắn chưa thể nhớ ra nổi điều gì đã xảy ra đầu óc quay cuồng. Đây là lần đầu tiên hắn vào bệnh viện sau ngần ấy năm không ngờ lại có một ngày trở lại và nằm trong bệnh viện.- Sao rồi?- Một giọng nói của một người đàn ông vang lênHắn quay người lại một cách nặng nhọc cơ thể ê ẩm, vết thương trên vai nhói lên.- Cẩn thẩn vết thương có thể rách miệng đấy- Lần này thì chắc chắn là giọng của nó- Ai? - Hắn như không thèm đếm xỉa đến lời nói của nó đôi mắt nhìn thẳng đến người bên cạnh nó- Đây là Hàn cậu ấy là bạn tôi từ lúc nhỏ- Nó giới thiệu cậu cho hắn- Hân hạnh- Hắn vời cậu còn chẳng thèm nhìn nhau mà chỉ nói cho có lệ- Cậu sẽ phải ở bệnh viện trong một thời gian dài đấy- Nó nói- Hàn cậu có thể ra ngoài được không?- Được- cậu hiểu nó nghĩ gì nên nhẹ nhàng đi ra ngoài- Có chuyện gì sao?- Hắn hỏi nó- Phải- Giọng nó trầm lặng đến khác thường làm hắn có chút để ý- Chuyện gì? - Lấy lại phong thái ung dung tự tại của bản thân hắn hỏi nó- Tôi là đang giả vờ- Vì cái gì? - Hắn chau mày hỏi- Dáng vẻ yếu đuối này - Nó nói- Tôi biết - Hắn trả lời- Cậu muốn nghe không? - Nó ra vẻ bí mật- Về cái gì? - Hắn nhíu mày hỏi- Sự thật về tôi- Âm thanh vang vọng khắp phòng

Chương 9: Sự thật(1)