Tác giả:

Trần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.…

Chương 19: Trò chơi búa, kéo, bao

Em Là Vị Hôn Thê Của TôiTác giả: Tư DiễmTrần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.… Na nằm ườn xuống bàn- Sao vậy?- Một giọng nói dịu dàng vang lên- Mình mỏi- Na uể oải đáp- Vậy sao?- Giọng nói ấy lại vang lên- Thư, cậu có cái gì để chơi không?- Na hỏi- Ừm...nếu cậu muốn chúng ta cùng chơi búa kéo bao- Thư cười nói- Chơi- Na đứng ngay dậy nóiNói rồi Thư và Na tiến đến chỗ Ngọc và Hân- Búa kéo bao- Tớ thua rồi- Na thất vọng nói- Được rồi cậu mau ra ôm Phong Hàn đi- Hân cười nói - Được thôi- Na nói rồi chạy ra chỗ HànTưởng gì Hàn thì đơn giản- Hàn ôm a~- Na nũng nịu dang hai tay ra nóiHàn đứng dậy rồi ôm Na thật chặt- Vậy được chưa?- Hàn hỏi- Ừm- Na gật đầu nóiNghe vậy Hàn thả Na raTiếp thao là đến Lâm. Na chưa kịp nói thì Lâm đã ôm Na thật chặt - Ok rồi chứ?- Lâm hỏi- ỪaCuối cùng là Thần- Thần a~- Na nói- Được được- Thần không đành từ chối liền gật đầuNa tiến tới định ôm Thần nhưng...cái chân phản chủ a?! Tự nhiên mất sức"rầm" Na ngã lên Thần và lúc ấy Na cảm thấy cái gì mềm mềm ấm ấm. Và chắc tình cảnh hiện giờ ai cũng biết và nói gói gọn trong ba chữ "môi chạm môi". Na xấu hổ nhìn Thần lí nhí nói- Xin...lỗi- Không sao- nói rồi Thần ho khan vài tiếng. Na đứng dậy quay đi còn Thần thì cũng đứng dậyVà trong thời khắc đó tim đã rung động

Na nằm ườn xuống bàn

- Sao vậy?- Một giọng nói dịu dàng vang lên

- Mình mỏi- Na uể oải đáp

- Vậy sao?- Giọng nói ấy lại vang lên

- Thư, cậu có cái gì để chơi không?- Na hỏi

- Ừm...nếu cậu muốn chúng ta cùng chơi búa kéo bao- Thư cười nói

- Chơi- Na đứng ngay dậy nói

Nói rồi Thư và Na tiến đến chỗ Ngọc và Hân

- Búa kéo bao

- Tớ thua rồi- Na thất vọng nói

- Được rồi cậu mau ra ôm Phong Hàn đi- Hân cười nói 

- Được thôi- Na nói rồi chạy ra chỗ Hàn

Tưởng gì Hàn thì đơn giản

- Hàn ôm a~- Na nũng nịu dang hai tay ra nói

Hàn đứng dậy rồi ôm Na thật chặt

- Vậy được chưa?- Hàn hỏi

- Ừm- Na gật đầu nói

Nghe vậy Hàn thả Na ra

Tiếp thao là đến Lâm. Na chưa kịp nói thì Lâm đã ôm Na thật chặt 

- Ok rồi chứ?- Lâm hỏi

- Ừa

Cuối cùng là Thần

- Thần a~- Na nói

- Được được- Thần không đành từ chối liền gật đầu

Na tiến tới định ôm Thần nhưng...cái chân phản chủ a?! Tự nhiên mất sức

"rầm" Na ngã lên Thần và lúc ấy Na cảm thấy cái gì mềm mềm ấm ấm. Và chắc tình cảnh hiện giờ ai cũng biết và nói gói gọn trong ba chữ "môi chạm môi". Na xấu hổ nhìn Thần lí nhí nói

- Xin...lỗi

- Không sao- nói rồi Thần ho khan vài tiếng. 

Na đứng dậy quay đi còn Thần thì cũng đứng dậy

Và trong thời khắc đó tim đã rung động

Em Là Vị Hôn Thê Của TôiTác giả: Tư DiễmTrần Lê Na:(nó) Thiên kim tiểu thư của tập đoàn thứ 2 thế giới. Tuy nhìn bên ngoài trông nó mà một đứa con gái vô tư và ngốc nghếch nhưng thật ra nó rất thông minh và sắc xảo. Bình thường nó là một đứa con gái ồn ào, nghịch ngợm. Nó luôn chú ý trong giờ học và lại rất cố gắng đứng nhất toàn trường. Với IQ: 300/300 nó đã nhận được mấy cái bằng đại học bên Anh, Mỹ, Pháp,... Nó rất đẹp bình thường lại rất thân thiện nên rất nhiều tên con trai theo đuổi nó. Nó cao 1m74, tóc dài đến mông nhưng nó không thích buộc tóc. Vì là con lai nên tóc nó màu vàng còn mắt nó màu xanh da trời. Da trắng, lông mi dài, sống mũi cao, đôi lông mày thanh tú và đôi môi màu hồng cherrry. Người nó luôn có mùi hoa Chocolate Cosmos. Nó có sở thích dị thường nhất trong đám con gái: tìm hiểu khoa học, thí nghiệm hóa học... Nhưng ai ngờ được nó cũng ham truyện ngôn tình. Ân Mạc Thần:(hắn) Quý tử của tập đoàn lớn thứ nhất thế giới. Là một người trầm tính tùy IQ chỉ bằng 299/300 nhưng hắn cũng được gọi là thiên tài.… Na nằm ườn xuống bàn- Sao vậy?- Một giọng nói dịu dàng vang lên- Mình mỏi- Na uể oải đáp- Vậy sao?- Giọng nói ấy lại vang lên- Thư, cậu có cái gì để chơi không?- Na hỏi- Ừm...nếu cậu muốn chúng ta cùng chơi búa kéo bao- Thư cười nói- Chơi- Na đứng ngay dậy nóiNói rồi Thư và Na tiến đến chỗ Ngọc và Hân- Búa kéo bao- Tớ thua rồi- Na thất vọng nói- Được rồi cậu mau ra ôm Phong Hàn đi- Hân cười nói - Được thôi- Na nói rồi chạy ra chỗ HànTưởng gì Hàn thì đơn giản- Hàn ôm a~- Na nũng nịu dang hai tay ra nóiHàn đứng dậy rồi ôm Na thật chặt- Vậy được chưa?- Hàn hỏi- Ừm- Na gật đầu nóiNghe vậy Hàn thả Na raTiếp thao là đến Lâm. Na chưa kịp nói thì Lâm đã ôm Na thật chặt - Ok rồi chứ?- Lâm hỏi- ỪaCuối cùng là Thần- Thần a~- Na nói- Được được- Thần không đành từ chối liền gật đầuNa tiến tới định ôm Thần nhưng...cái chân phản chủ a?! Tự nhiên mất sức"rầm" Na ngã lên Thần và lúc ấy Na cảm thấy cái gì mềm mềm ấm ấm. Và chắc tình cảnh hiện giờ ai cũng biết và nói gói gọn trong ba chữ "môi chạm môi". Na xấu hổ nhìn Thần lí nhí nói- Xin...lỗi- Không sao- nói rồi Thần ho khan vài tiếng. Na đứng dậy quay đi còn Thần thì cũng đứng dậyVà trong thời khắc đó tim đã rung động

Chương 19: Trò chơi búa, kéo, bao