Tôi bước xuống taxi, cuốc bộ vào con hẻm nhỏ chỗ một tiệm tạp hóa. Người chủ tiệm liếc nhìn tôi đi khuất. Sau lưng ngôi trường tiểu học ở bên kia đường c*̃ng vừa gióng một hồi trống ngắn, tôi nhìn đồng hồ chỉ 1 giờ 45 phút. Một buổi trưa tháng tư trời âm u đến lạ. Con hẻm khá sạch sẽ, nhà dân san sát, kín cổng cao tường, đoạn chỉ lác đác một vài ki rác trống, tôi đứng trước một căn nhà hai tầng còn khá mới, nằm ngay góc chữ L. Tôi lấy điện thoại gọi vào một số, đến lần thứ ba vẫn không có người trả lời. Đồng hồ trên điện thoại lúc này là 13 giờ 55 phút. Tôi nhìn vào cánh cổng rào ngăn cách mình và ngôi nhà, chỉ khép hờ, trong góc khuất giữa một bên cổng và bức tường có một đôi giày da màu đen còn khá mới nhưng lại dính đầy đất dưới đế. Ở phần sân đất, lối duy nhất vào ngôi nhà, có hai hàng dấu giày một vào một ra. Có lẽ đây là dấu giày c*̉a…
Chương 6: Vật nặng vô hình - Chương kết thúc
Thám Tử Sài GònTác giả: Dương AmiTruyện Trinh ThámTôi bước xuống taxi, cuốc bộ vào con hẻm nhỏ chỗ một tiệm tạp hóa. Người chủ tiệm liếc nhìn tôi đi khuất. Sau lưng ngôi trường tiểu học ở bên kia đường c*̃ng vừa gióng một hồi trống ngắn, tôi nhìn đồng hồ chỉ 1 giờ 45 phút. Một buổi trưa tháng tư trời âm u đến lạ. Con hẻm khá sạch sẽ, nhà dân san sát, kín cổng cao tường, đoạn chỉ lác đác một vài ki rác trống, tôi đứng trước một căn nhà hai tầng còn khá mới, nằm ngay góc chữ L. Tôi lấy điện thoại gọi vào một số, đến lần thứ ba vẫn không có người trả lời. Đồng hồ trên điện thoại lúc này là 13 giờ 55 phút. Tôi nhìn vào cánh cổng rào ngăn cách mình và ngôi nhà, chỉ khép hờ, trong góc khuất giữa một bên cổng và bức tường có một đôi giày da màu đen còn khá mới nhưng lại dính đầy đất dưới đế. Ở phần sân đất, lối duy nhất vào ngôi nhà, có hai hàng dấu giày một vào một ra. Có lẽ đây là dấu giày c*̉a… Một tuần sau tôi nhận được thư cảm ơn của công an thành phố. Bức thư sau đó được tôi lồng vào khung và treo ở một góc trang trọng, dễ thấy trong văn phòng.Lúc này trời lất phất chuyển mưa. Cơn mưa lớn dần trong giây lát. Từ cửa sổ văn phòng, tôi nhìn ra con đường trước mặt. Một con đường nhỏ, vào thời tiết thế này nhưng vẫn nườm nượp người qua lại. Người Sài Gòn lúc nào cũng tất bật. Họ chạy đua với mưa, chạy đua với thời gian và chạy đua với nhau.Trong cuộc đua vô tận, những con người lầm lũi kia không bao giờ bỏ cuộc. Dưới chân họ có những con đường làm bạn. Những con đường rẽ khắp muôn nơi, cho dù là dẫn đi xa đến đâu cũng luôn có lối quay về.
Một tuần sau tôi nhận được thư cảm ơn của công an thành phố. Bức thư sau đó được tôi lồng vào khung và treo ở một góc trang trọng, dễ thấy trong văn phòng.
Lúc này trời lất phất chuyển mưa. Cơn mưa lớn dần trong giây lát. Từ cửa sổ văn phòng, tôi nhìn ra con đường trước mặt. Một con đường nhỏ, vào thời tiết thế này nhưng vẫn nườm nượp người qua lại. Người Sài Gòn lúc nào cũng tất bật. Họ chạy đua với mưa, chạy đua với thời gian và chạy đua với nhau.
Trong cuộc đua vô tận, những con người lầm lũi kia không bao giờ bỏ cuộc. Dưới chân họ có những con đường làm bạn. Những con đường rẽ khắp muôn nơi, cho dù là dẫn đi xa đến đâu cũng luôn có lối quay về.
Thám Tử Sài GònTác giả: Dương AmiTruyện Trinh ThámTôi bước xuống taxi, cuốc bộ vào con hẻm nhỏ chỗ một tiệm tạp hóa. Người chủ tiệm liếc nhìn tôi đi khuất. Sau lưng ngôi trường tiểu học ở bên kia đường c*̃ng vừa gióng một hồi trống ngắn, tôi nhìn đồng hồ chỉ 1 giờ 45 phút. Một buổi trưa tháng tư trời âm u đến lạ. Con hẻm khá sạch sẽ, nhà dân san sát, kín cổng cao tường, đoạn chỉ lác đác một vài ki rác trống, tôi đứng trước một căn nhà hai tầng còn khá mới, nằm ngay góc chữ L. Tôi lấy điện thoại gọi vào một số, đến lần thứ ba vẫn không có người trả lời. Đồng hồ trên điện thoại lúc này là 13 giờ 55 phút. Tôi nhìn vào cánh cổng rào ngăn cách mình và ngôi nhà, chỉ khép hờ, trong góc khuất giữa một bên cổng và bức tường có một đôi giày da màu đen còn khá mới nhưng lại dính đầy đất dưới đế. Ở phần sân đất, lối duy nhất vào ngôi nhà, có hai hàng dấu giày một vào một ra. Có lẽ đây là dấu giày c*̉a… Một tuần sau tôi nhận được thư cảm ơn của công an thành phố. Bức thư sau đó được tôi lồng vào khung và treo ở một góc trang trọng, dễ thấy trong văn phòng.Lúc này trời lất phất chuyển mưa. Cơn mưa lớn dần trong giây lát. Từ cửa sổ văn phòng, tôi nhìn ra con đường trước mặt. Một con đường nhỏ, vào thời tiết thế này nhưng vẫn nườm nượp người qua lại. Người Sài Gòn lúc nào cũng tất bật. Họ chạy đua với mưa, chạy đua với thời gian và chạy đua với nhau.Trong cuộc đua vô tận, những con người lầm lũi kia không bao giờ bỏ cuộc. Dưới chân họ có những con đường làm bạn. Những con đường rẽ khắp muôn nơi, cho dù là dẫn đi xa đến đâu cũng luôn có lối quay về.