Ble ble, chuyện trên đông dưới hè. Chuyện trên Tây ngang Nam tôi đây đếch quan tâm. Chỉ nhớ mỗi cậu thôi à!!!! Nhớ lắm luôn ý. Vẫn như mọi khi, tôi lại xách ba lô đến trường. Vậy thôi - thật sự rất quen thuộc nhưng lại không đầy vì cậu có ở đây đâu. Tầng 3, lớp tôi học là một cái tầng đông về lạnh nhất, hè sang nóng cực độ. Đây đã vào mùa đông, chiếc cửa của lớp được mở toang ra để cho lọc sạch cái không khí. Gió Đông tạt vào lớp học, lướt qua tóc tôi. Tiếng cô vẫn còn đang giảng bài thánh thót. Chim chóc vẫn cứ hót đấy thôi. Nhưng Hàn Bảo Dương của tôi đi rồi, từ 2 năm trước. Kệ, tôi vẫn yêu cậu đấy! 2 năm tốt nghiệp cuối kì lại không được cùng cậu như những năm trước đó làm tôi nhớ nhung cỡ nào. Tiếng trống vang lên. Hồi 1, hồi 2, hồi 3. Tất cả các cậu nam sinh hâm mộ tôi nườm nượp chạy đến. Nhưng tôi nào quan tâm. Bước chân tôi đi qua bọn họ, rải trên con đường. Nhà tôi rất gần trường nên chỉ cần đi bộ một loáng là cũng đến nơi. Muốn vượt qua đó thì phải đi ngang qua một con hẻm…
Chương 5: Hôn thê bí ẩn là ai ?????????
Chàng Trai Năm Ấy Tôi YêuTác giả: Yết Cỏn ConBle ble, chuyện trên đông dưới hè. Chuyện trên Tây ngang Nam tôi đây đếch quan tâm. Chỉ nhớ mỗi cậu thôi à!!!! Nhớ lắm luôn ý. Vẫn như mọi khi, tôi lại xách ba lô đến trường. Vậy thôi - thật sự rất quen thuộc nhưng lại không đầy vì cậu có ở đây đâu. Tầng 3, lớp tôi học là một cái tầng đông về lạnh nhất, hè sang nóng cực độ. Đây đã vào mùa đông, chiếc cửa của lớp được mở toang ra để cho lọc sạch cái không khí. Gió Đông tạt vào lớp học, lướt qua tóc tôi. Tiếng cô vẫn còn đang giảng bài thánh thót. Chim chóc vẫn cứ hót đấy thôi. Nhưng Hàn Bảo Dương của tôi đi rồi, từ 2 năm trước. Kệ, tôi vẫn yêu cậu đấy! 2 năm tốt nghiệp cuối kì lại không được cùng cậu như những năm trước đó làm tôi nhớ nhung cỡ nào. Tiếng trống vang lên. Hồi 1, hồi 2, hồi 3. Tất cả các cậu nam sinh hâm mộ tôi nườm nượp chạy đến. Nhưng tôi nào quan tâm. Bước chân tôi đi qua bọn họ, rải trên con đường. Nhà tôi rất gần trường nên chỉ cần đi bộ một loáng là cũng đến nơi. Muốn vượt qua đó thì phải đi ngang qua một con hẻm… Mẹ iu ơi ~~~~ Tiểu Linh về rồi nek!!!!! Vừa về đến nhà, tôi đã chạy ngay vào phòng bếp. Ôm chầm lấy cổ mẹ mà kêu lên. - ẶC, Ặc. Thả mẹ mày ra đi! Mày muốn mẹ mày chết ak? Ặc, Ặc. Mẹ tôi bị tôi ôm lấy cổ nên cứ la làng lên. Vừa la vừa ho sặc sụa. Tôi kịp nhận ra, buông lỏng cánh tay của mình. Nhưng tôi vẫn không thể không ngừng cười toe toét. Và điều đó khiến mẹ tôi hơi hơi hoảng. Mẹ nhanh chóng liền chạy ùa vào phòng. Lôi cái hộp y tế của mẹ ra.Lục lọi một hồi, tôi thấy trên tay mẹ là một cái nhiệt kế. Đang đứng chôn chân ngay tại chỗ, chợt mẹ tôi phát ngôn khiến tôi hơi bị đau tim:- Con bé này. Đứng yên làm gì nữa. Giơ tay lên, mẹ kẹp cái nhiệt kế vào để đo nhiệt độ cho mày.Tôi nhìn mẹ với vẻ mặt khó hiểu. Tôi có bị gì đâu mà mẹ nói vậy.- Mẹ à! Tiểu Linh của mẹ đây đề kháng tốt lắm. Chưa bị cảm đâu mà mẹ lôi cái nhiệt kế ra làm gì vậy?- Ấy ấy. Mày đừng có coi thường bệnh cảm sốt nha. Bây giờ đang là dịch sốt đấy! Mẹ thấy mày cứ tăng động như vậy thật khiến mẹ lo lắm đó!- MẸ!!!! Sao mẹ lại nói vậy? Xí, đang vui mà mẹ làm mất hứng rồi còn đâu nữa.Mẹ tôi phì cười. Bà đưa tay xoa đầu tôi. Cười cười nói:- Cho mẹ xin lỗi. Đùa tí xíu thôi mà! Thế nói mẹ nghe coi, chuyện gì khiến con vui như vậy? Chẳng lẽ là có liên quan đến Bảo Dương hay sao?Tôi la lên, kèm theo một nụ cười:- Chuẩn rồi đó mẹ, hôm nay Bảo Dương chở con đi học đó!Mẹ tôi lẩm bẩm trong miệng " Hèn gì?" khiến tôi hơi khó hiểu. Tôi đưa mắt nhìn mẹ. Mẹ khác với lúc nãy rất nhiều, mẹ trầm mặc hơn. Đưa tay lên cằm, mẹ như đang suy nghĩ.Một lát sau, khi tôi đang ngồi chễm chệ để đánh sạch nốt cái giày thì mẹ tôi tiến lại gần. Mẹ nói với vẻ tiếc nuối:- Linh à. Đừng qua lại với Dương nữa. Nó tốt mẹ biết. Con yêu nó mẹ biết. Nhưng con biết không? Con càng yêu nó thì con sẽ chìm trong biển khó đó con à! Nó có vị hôn thê rồi. Rời xa nó đi! Kiếm đứa khác tốt hơn có được hay không?Lời nói của mẹ như sét đánh ngang tai tôi. Tôi thật không thể nào ngờ tới được. Cậu lại có vị hôn thê hay sao? Sao lại không nói với tôi. Khó xử lắm à?Tôi đứng phắt dậy. Một mạch đi lên lầu. Để mẹ tôi đứng dưới mà trông theo.
Mẹ iu ơi ~~~~ Tiểu Linh về rồi nek!!!!!
Vừa về đến nhà, tôi đã chạy ngay vào phòng bếp. Ôm chầm lấy cổ mẹ mà kêu lên.
- ẶC, Ặc. Thả mẹ mày ra đi! Mày muốn mẹ mày chết ak? Ặc, Ặc.
Mẹ tôi bị tôi ôm lấy cổ nên cứ la làng lên. Vừa la vừa ho sặc sụa. Tôi kịp nhận ra, buông lỏng cánh tay của mình. Nhưng tôi vẫn không thể không ngừng cười toe toét. Và điều đó khiến mẹ tôi hơi hơi hoảng. Mẹ nhanh chóng liền chạy ùa vào phòng. Lôi cái hộp y tế của mẹ ra.
Lục lọi một hồi, tôi thấy trên tay mẹ là một cái nhiệt kế. Đang đứng chôn chân ngay tại chỗ, chợt mẹ tôi phát ngôn khiến tôi hơi bị đau tim:
- Con bé này. Đứng yên làm gì nữa. Giơ tay lên, mẹ kẹp cái nhiệt kế vào để đo nhiệt độ cho mày.
Tôi nhìn mẹ với vẻ mặt khó hiểu. Tôi có bị gì đâu mà mẹ nói vậy.
- Mẹ à! Tiểu Linh của mẹ đây đề kháng tốt lắm. Chưa bị cảm đâu mà mẹ lôi cái nhiệt kế ra làm gì vậy?
- Ấy ấy. Mày đừng có coi thường bệnh cảm sốt nha. Bây giờ đang là dịch sốt đấy! Mẹ thấy mày cứ tăng động như vậy thật khiến mẹ lo lắm đó!
- MẸ!!!! Sao mẹ lại nói vậy? Xí, đang vui mà mẹ làm mất hứng rồi còn đâu nữa.
Mẹ tôi phì cười. Bà đưa tay xoa đầu tôi. Cười cười nói:
- Cho mẹ xin lỗi. Đùa tí xíu thôi mà! Thế nói mẹ nghe coi, chuyện gì khiến con vui như vậy? Chẳng lẽ là có liên quan đến Bảo Dương hay sao?
Tôi la lên, kèm theo một nụ cười:
- Chuẩn rồi đó mẹ, hôm nay Bảo Dương chở con đi học đó!
Mẹ tôi lẩm bẩm trong miệng " Hèn gì?" khiến tôi hơi khó hiểu. Tôi đưa mắt nhìn mẹ. Mẹ khác với lúc nãy rất nhiều, mẹ trầm mặc hơn. Đưa tay lên cằm, mẹ như đang suy nghĩ.
Một lát sau, khi tôi đang ngồi chễm chệ để đánh sạch nốt cái giày thì mẹ tôi tiến lại gần. Mẹ nói với vẻ tiếc nuối:
- Linh à. Đừng qua lại với Dương nữa. Nó tốt mẹ biết. Con yêu nó mẹ biết. Nhưng con biết không? Con càng yêu nó thì con sẽ chìm trong biển khó đó con à! Nó có vị hôn thê rồi. Rời xa nó đi! Kiếm đứa khác tốt hơn có được hay không?
Lời nói của mẹ như sét đánh ngang tai tôi. Tôi thật không thể nào ngờ tới được. Cậu lại có vị hôn thê hay sao? Sao lại không nói với tôi. Khó xử lắm à?
Tôi đứng phắt dậy. Một mạch đi lên lầu. Để mẹ tôi đứng dưới mà trông theo.
Chàng Trai Năm Ấy Tôi YêuTác giả: Yết Cỏn ConBle ble, chuyện trên đông dưới hè. Chuyện trên Tây ngang Nam tôi đây đếch quan tâm. Chỉ nhớ mỗi cậu thôi à!!!! Nhớ lắm luôn ý. Vẫn như mọi khi, tôi lại xách ba lô đến trường. Vậy thôi - thật sự rất quen thuộc nhưng lại không đầy vì cậu có ở đây đâu. Tầng 3, lớp tôi học là một cái tầng đông về lạnh nhất, hè sang nóng cực độ. Đây đã vào mùa đông, chiếc cửa của lớp được mở toang ra để cho lọc sạch cái không khí. Gió Đông tạt vào lớp học, lướt qua tóc tôi. Tiếng cô vẫn còn đang giảng bài thánh thót. Chim chóc vẫn cứ hót đấy thôi. Nhưng Hàn Bảo Dương của tôi đi rồi, từ 2 năm trước. Kệ, tôi vẫn yêu cậu đấy! 2 năm tốt nghiệp cuối kì lại không được cùng cậu như những năm trước đó làm tôi nhớ nhung cỡ nào. Tiếng trống vang lên. Hồi 1, hồi 2, hồi 3. Tất cả các cậu nam sinh hâm mộ tôi nườm nượp chạy đến. Nhưng tôi nào quan tâm. Bước chân tôi đi qua bọn họ, rải trên con đường. Nhà tôi rất gần trường nên chỉ cần đi bộ một loáng là cũng đến nơi. Muốn vượt qua đó thì phải đi ngang qua một con hẻm… Mẹ iu ơi ~~~~ Tiểu Linh về rồi nek!!!!! Vừa về đến nhà, tôi đã chạy ngay vào phòng bếp. Ôm chầm lấy cổ mẹ mà kêu lên. - ẶC, Ặc. Thả mẹ mày ra đi! Mày muốn mẹ mày chết ak? Ặc, Ặc. Mẹ tôi bị tôi ôm lấy cổ nên cứ la làng lên. Vừa la vừa ho sặc sụa. Tôi kịp nhận ra, buông lỏng cánh tay của mình. Nhưng tôi vẫn không thể không ngừng cười toe toét. Và điều đó khiến mẹ tôi hơi hơi hoảng. Mẹ nhanh chóng liền chạy ùa vào phòng. Lôi cái hộp y tế của mẹ ra.Lục lọi một hồi, tôi thấy trên tay mẹ là một cái nhiệt kế. Đang đứng chôn chân ngay tại chỗ, chợt mẹ tôi phát ngôn khiến tôi hơi bị đau tim:- Con bé này. Đứng yên làm gì nữa. Giơ tay lên, mẹ kẹp cái nhiệt kế vào để đo nhiệt độ cho mày.Tôi nhìn mẹ với vẻ mặt khó hiểu. Tôi có bị gì đâu mà mẹ nói vậy.- Mẹ à! Tiểu Linh của mẹ đây đề kháng tốt lắm. Chưa bị cảm đâu mà mẹ lôi cái nhiệt kế ra làm gì vậy?- Ấy ấy. Mày đừng có coi thường bệnh cảm sốt nha. Bây giờ đang là dịch sốt đấy! Mẹ thấy mày cứ tăng động như vậy thật khiến mẹ lo lắm đó!- MẸ!!!! Sao mẹ lại nói vậy? Xí, đang vui mà mẹ làm mất hứng rồi còn đâu nữa.Mẹ tôi phì cười. Bà đưa tay xoa đầu tôi. Cười cười nói:- Cho mẹ xin lỗi. Đùa tí xíu thôi mà! Thế nói mẹ nghe coi, chuyện gì khiến con vui như vậy? Chẳng lẽ là có liên quan đến Bảo Dương hay sao?Tôi la lên, kèm theo một nụ cười:- Chuẩn rồi đó mẹ, hôm nay Bảo Dương chở con đi học đó!Mẹ tôi lẩm bẩm trong miệng " Hèn gì?" khiến tôi hơi khó hiểu. Tôi đưa mắt nhìn mẹ. Mẹ khác với lúc nãy rất nhiều, mẹ trầm mặc hơn. Đưa tay lên cằm, mẹ như đang suy nghĩ.Một lát sau, khi tôi đang ngồi chễm chệ để đánh sạch nốt cái giày thì mẹ tôi tiến lại gần. Mẹ nói với vẻ tiếc nuối:- Linh à. Đừng qua lại với Dương nữa. Nó tốt mẹ biết. Con yêu nó mẹ biết. Nhưng con biết không? Con càng yêu nó thì con sẽ chìm trong biển khó đó con à! Nó có vị hôn thê rồi. Rời xa nó đi! Kiếm đứa khác tốt hơn có được hay không?Lời nói của mẹ như sét đánh ngang tai tôi. Tôi thật không thể nào ngờ tới được. Cậu lại có vị hôn thê hay sao? Sao lại không nói với tôi. Khó xử lắm à?Tôi đứng phắt dậy. Một mạch đi lên lầu. Để mẹ tôi đứng dưới mà trông theo.