Tác giả:

Ble ble, chuyện trên đông dưới hè. Chuyện trên Tây ngang Nam tôi đây đếch quan tâm. Chỉ nhớ mỗi cậu thôi à!!!! Nhớ lắm luôn ý. Vẫn như mọi khi, tôi lại xách ba lô đến trường. Vậy thôi - thật sự rất quen thuộc nhưng lại không đầy vì cậu có ở đây đâu. Tầng 3, lớp tôi học là một cái tầng đông về lạnh nhất, hè sang nóng cực độ. Đây đã vào mùa đông, chiếc cửa của lớp được mở toang ra để cho lọc sạch cái không khí. Gió Đông tạt vào lớp học, lướt qua tóc tôi. Tiếng cô vẫn còn đang giảng bài thánh thót. Chim chóc vẫn cứ hót đấy thôi. Nhưng Hàn Bảo Dương của tôi đi rồi, từ 2 năm trước. Kệ, tôi vẫn yêu cậu đấy! 2 năm tốt nghiệp cuối kì lại không được cùng cậu như những năm trước đó làm tôi nhớ nhung cỡ nào. Tiếng trống vang lên. Hồi 1, hồi 2, hồi 3. Tất cả các cậu nam sinh hâm mộ tôi nườm nượp chạy đến. Nhưng tôi nào quan tâm. Bước chân tôi đi qua bọn họ, rải trên con đường. Nhà tôi rất gần trường nên chỉ cần đi bộ một loáng là cũng đến nơi. Muốn vượt qua đó thì phải đi ngang qua một con hẻm…

Chương 11: Lí do

Chàng Trai Năm Ấy Tôi YêuTác giả: Yết Cỏn ConBle ble, chuyện trên đông dưới hè. Chuyện trên Tây ngang Nam tôi đây đếch quan tâm. Chỉ nhớ mỗi cậu thôi à!!!! Nhớ lắm luôn ý. Vẫn như mọi khi, tôi lại xách ba lô đến trường. Vậy thôi - thật sự rất quen thuộc nhưng lại không đầy vì cậu có ở đây đâu. Tầng 3, lớp tôi học là một cái tầng đông về lạnh nhất, hè sang nóng cực độ. Đây đã vào mùa đông, chiếc cửa của lớp được mở toang ra để cho lọc sạch cái không khí. Gió Đông tạt vào lớp học, lướt qua tóc tôi. Tiếng cô vẫn còn đang giảng bài thánh thót. Chim chóc vẫn cứ hót đấy thôi. Nhưng Hàn Bảo Dương của tôi đi rồi, từ 2 năm trước. Kệ, tôi vẫn yêu cậu đấy! 2 năm tốt nghiệp cuối kì lại không được cùng cậu như những năm trước đó làm tôi nhớ nhung cỡ nào. Tiếng trống vang lên. Hồi 1, hồi 2, hồi 3. Tất cả các cậu nam sinh hâm mộ tôi nườm nượp chạy đến. Nhưng tôi nào quan tâm. Bước chân tôi đi qua bọn họ, rải trên con đường. Nhà tôi rất gần trường nên chỉ cần đi bộ một loáng là cũng đến nơi. Muốn vượt qua đó thì phải đi ngang qua một con hẻm… OMG! Cái khỉ gì đây? Mắt tôi có nhìn lầm ko vậy? Tôi nghiến răng ken két. Cố hạ cơn tức đang sôi sùng sục trong người mình nhưng nó vẫn ko sao mà hạ hỏa. Chỉ là vô tình thôi! Tôi đã lỡ rống lên:-BẢO DƯƠNGGGGGG!!! Cậu đang làm quái gì thế hả?Đúng là khi Hàn Linh ghen thì tốt nhất cậu nên tránh xa ra đi. Nghe được, cậu quay đầu lại thì đập vào mắt là sát khí đằng đằng quanh quanh. Bọn fan hâm mộ cũng tức giận chả kém nhưng sau khi nghe được thì lòng lại bất chợt có phần run run. Đứa tự nhận hôn thê, đứa như mẹ của cậu thì chúng nào có cơ hội được đâu!Cậu như chồng bị vợ bắt gặp khi ngoại tình với bồ, nuốt nước bọt nhưng cái mặt thì tái mét rồi! Gạt tay nhỏ ra khỏi mình. Cậu nhìn cô đang hùng hổ bay như tên lửa phóng xuống đây. Ghê thật ~~~~ Cậu hạ giọng:-Linh à! Chuyện gì mà cậu hét lên ghê vậy?-Đừng tưởng mắt tôi đui. Hóa ra đây là lí do mà cậu không cho tôi đến._Cô cười trừ -Đúng đây là lí do nhưng sự tình không phải như vậy!-Vậy là thế nào??-Thì... con này tôi ko biết thật mà!-Tạm chấp nhận. Nhưng tôi vẫn chưa tha cho cậu đâu.Cậu thở phào nhẹ nhõm. Còn cô thì liếc mắt y như cô hồn cách đảng sang bên cạnh nhỏ. Cô gái ấy thật sự rất xinh...xinh sau đống phấn trắng. Son tô đậm đến nỗi môi nó bị biến dạng mà phồng ra. Mắt híp, miệng hô. Ôi trời ơi, mọi thứ xấu nhất trên đời bị nhỏ này cướp rồi còn gì! Thế mà cứ tự nhận khăng khăng là hôn thê của cậu. Thử hỏi, cô có nên đánh cho một trận hay ko đây??

OMG! Cái khỉ gì đây? Mắt tôi có nhìn lầm ko vậy? Tôi nghiến răng ken két. Cố hạ cơn tức đang sôi sùng sục trong người mình nhưng nó vẫn ko sao mà hạ hỏa. Chỉ là vô tình thôi! Tôi đã lỡ rống lên:

-BẢO DƯƠNGGGGGG!!! Cậu đang làm quái gì thế hả?

Đúng là khi Hàn Linh ghen thì tốt nhất cậu nên tránh xa ra đi. Nghe được, cậu quay đầu lại thì đập vào mắt là sát khí đằng đằng quanh quanh. Bọn fan hâm mộ cũng tức giận chả kém nhưng sau khi nghe được thì lòng lại bất chợt có phần run run. Đứa tự nhận hôn thê, đứa như mẹ của cậu thì chúng nào có cơ hội được đâu!

Cậu như chồng bị vợ bắt gặp khi ngoại tình với bồ, nuốt nước bọt nhưng cái mặt thì tái mét rồi! Gạt tay nhỏ ra khỏi mình. Cậu nhìn cô đang hùng hổ bay như tên lửa phóng xuống đây. Ghê thật ~~~~ Cậu hạ giọng:

-Linh à! Chuyện gì mà cậu hét lên ghê vậy?

-Đừng tưởng mắt tôi đui. Hóa ra đây là lí do mà cậu không cho tôi đến._Cô cười trừ 

-Đúng đây là lí do nhưng sự tình không phải như vậy!

-Vậy là thế nào??

-Thì... con này tôi ko biết thật mà!

-Tạm chấp nhận. Nhưng tôi vẫn chưa tha cho cậu đâu.

Cậu thở phào nhẹ nhõm. Còn cô thì liếc mắt y như cô hồn cách đảng sang bên cạnh nhỏ. Cô gái ấy thật sự rất xinh...xinh sau đống phấn trắng. Son tô đậm đến nỗi môi nó bị biến dạng mà phồng ra. Mắt híp, miệng hô. Ôi trời ơi, mọi thứ xấu nhất trên đời bị nhỏ này cướp rồi còn gì! Thế mà cứ tự nhận khăng khăng là hôn thê của cậu. Thử hỏi, cô có nên đánh cho một trận hay ko đây??

Chàng Trai Năm Ấy Tôi YêuTác giả: Yết Cỏn ConBle ble, chuyện trên đông dưới hè. Chuyện trên Tây ngang Nam tôi đây đếch quan tâm. Chỉ nhớ mỗi cậu thôi à!!!! Nhớ lắm luôn ý. Vẫn như mọi khi, tôi lại xách ba lô đến trường. Vậy thôi - thật sự rất quen thuộc nhưng lại không đầy vì cậu có ở đây đâu. Tầng 3, lớp tôi học là một cái tầng đông về lạnh nhất, hè sang nóng cực độ. Đây đã vào mùa đông, chiếc cửa của lớp được mở toang ra để cho lọc sạch cái không khí. Gió Đông tạt vào lớp học, lướt qua tóc tôi. Tiếng cô vẫn còn đang giảng bài thánh thót. Chim chóc vẫn cứ hót đấy thôi. Nhưng Hàn Bảo Dương của tôi đi rồi, từ 2 năm trước. Kệ, tôi vẫn yêu cậu đấy! 2 năm tốt nghiệp cuối kì lại không được cùng cậu như những năm trước đó làm tôi nhớ nhung cỡ nào. Tiếng trống vang lên. Hồi 1, hồi 2, hồi 3. Tất cả các cậu nam sinh hâm mộ tôi nườm nượp chạy đến. Nhưng tôi nào quan tâm. Bước chân tôi đi qua bọn họ, rải trên con đường. Nhà tôi rất gần trường nên chỉ cần đi bộ một loáng là cũng đến nơi. Muốn vượt qua đó thì phải đi ngang qua một con hẻm… OMG! Cái khỉ gì đây? Mắt tôi có nhìn lầm ko vậy? Tôi nghiến răng ken két. Cố hạ cơn tức đang sôi sùng sục trong người mình nhưng nó vẫn ko sao mà hạ hỏa. Chỉ là vô tình thôi! Tôi đã lỡ rống lên:-BẢO DƯƠNGGGGGG!!! Cậu đang làm quái gì thế hả?Đúng là khi Hàn Linh ghen thì tốt nhất cậu nên tránh xa ra đi. Nghe được, cậu quay đầu lại thì đập vào mắt là sát khí đằng đằng quanh quanh. Bọn fan hâm mộ cũng tức giận chả kém nhưng sau khi nghe được thì lòng lại bất chợt có phần run run. Đứa tự nhận hôn thê, đứa như mẹ của cậu thì chúng nào có cơ hội được đâu!Cậu như chồng bị vợ bắt gặp khi ngoại tình với bồ, nuốt nước bọt nhưng cái mặt thì tái mét rồi! Gạt tay nhỏ ra khỏi mình. Cậu nhìn cô đang hùng hổ bay như tên lửa phóng xuống đây. Ghê thật ~~~~ Cậu hạ giọng:-Linh à! Chuyện gì mà cậu hét lên ghê vậy?-Đừng tưởng mắt tôi đui. Hóa ra đây là lí do mà cậu không cho tôi đến._Cô cười trừ -Đúng đây là lí do nhưng sự tình không phải như vậy!-Vậy là thế nào??-Thì... con này tôi ko biết thật mà!-Tạm chấp nhận. Nhưng tôi vẫn chưa tha cho cậu đâu.Cậu thở phào nhẹ nhõm. Còn cô thì liếc mắt y như cô hồn cách đảng sang bên cạnh nhỏ. Cô gái ấy thật sự rất xinh...xinh sau đống phấn trắng. Son tô đậm đến nỗi môi nó bị biến dạng mà phồng ra. Mắt híp, miệng hô. Ôi trời ơi, mọi thứ xấu nhất trên đời bị nhỏ này cướp rồi còn gì! Thế mà cứ tự nhận khăng khăng là hôn thê của cậu. Thử hỏi, cô có nên đánh cho một trận hay ko đây??

Chương 11: Lí do