Cuộc sống là một bức tranh muôn màu, muôn vẻ. Con người, lại là thứ tạo ra linh hồn cho bức tranh đó. Nhưng khi trong một con người lại có những cá tính tách biệt, đấu đá lẫn nhau, liệu bức tranh về cuộc sống, có còn được nguyên vẹn? Chương 1: Qúa khứ đen tối “Tích Nhĩ. Lạc Vân, các con mau chạy đi” Trong phút chốc, ngôi biệt thự chìm trong biển lửa. Người đàn bà xách hai đứa bé chạy ra ngoài phòng khách. Gương mặt cả ba đầy nước mắt. Hai đứa nhỏ mếu máo kêu lên từng đợt: “Ba mẹ ơi... Huhuhu” Người đàn bà đau lòng ôm hai đứa con của mình vào lòng, xoa đầu đứa lớn hơn, nói: “Tích Nhĩ. Con mau đưa em gái con rời khỏi nơi này. Nhớ lời mẹ, tìm đến địa chỉ này” Bà nhanh chóng nhét tờ giấy vào tay Tích Nhĩ. Tích Nhĩ mếu máo: “Mẹ, vậy còn mẹ?” Bà lau nước mắt, mỉm cười với hai cô con gái: “Các con ngoan, ba con đang chờ mẹ. Mẹ đi đón ba con về. Nhớ một điều. Ba mẹ mãi mãi ở bên hai con. Bảo bối, mẹ yêu các con” Bà ôm hai đứa bé vào lòng lần cuối. Sau đó nhanh chóng buông hai đứa ra, hết to…
Chương 21: Dương Uyển không chỉ lương thiện mà còn giảo hoạt
Đa Nhân Cách - Trịnh TrangTác giả: Trịnh TrangCuộc sống là một bức tranh muôn màu, muôn vẻ. Con người, lại là thứ tạo ra linh hồn cho bức tranh đó. Nhưng khi trong một con người lại có những cá tính tách biệt, đấu đá lẫn nhau, liệu bức tranh về cuộc sống, có còn được nguyên vẹn? Chương 1: Qúa khứ đen tối “Tích Nhĩ. Lạc Vân, các con mau chạy đi” Trong phút chốc, ngôi biệt thự chìm trong biển lửa. Người đàn bà xách hai đứa bé chạy ra ngoài phòng khách. Gương mặt cả ba đầy nước mắt. Hai đứa nhỏ mếu máo kêu lên từng đợt: “Ba mẹ ơi... Huhuhu” Người đàn bà đau lòng ôm hai đứa con của mình vào lòng, xoa đầu đứa lớn hơn, nói: “Tích Nhĩ. Con mau đưa em gái con rời khỏi nơi này. Nhớ lời mẹ, tìm đến địa chỉ này” Bà nhanh chóng nhét tờ giấy vào tay Tích Nhĩ. Tích Nhĩ mếu máo: “Mẹ, vậy còn mẹ?” Bà lau nước mắt, mỉm cười với hai cô con gái: “Các con ngoan, ba con đang chờ mẹ. Mẹ đi đón ba con về. Nhớ một điều. Ba mẹ mãi mãi ở bên hai con. Bảo bối, mẹ yêu các con” Bà ôm hai đứa bé vào lòng lần cuối. Sau đó nhanh chóng buông hai đứa ra, hết to… Tích Nhĩ lau dọn xong, liền nhanh chóng về kí túc xá. Dương Uyển vừa tắm xong, trên người mặc một cái áo phông trắng thật rộng rãi cùng quần đùi, tôn lên được vóc dáng đẹp đẽ của cô nàng. Mái tóc đen mượt mà dài đến thắt lưng được sấy khô, sau đó để xõa ra. Tích Nhĩ nhào vào lòng của nàng:“Uyển. Mình mệt quá, có gì cho mình ăn không?”Dương Uyển đang đọc sách, liền dùng quyển sách, đập nhẹ vào đầu cô:“Vì cho cậu ăn mà tớ phá sản mất thôi. Được rồi, tớ nấu cơm rồi. Nhanh đi tắm rồi ra ăn cơm đi”Cô mỉm cười:“Tuân lệnh!”Cô nhanh chóng nghe lời Dương Uyển đi tắm. Qủa nhiên là chị em tốt. Dương Uyển quả thực là một cô gái lương thiện. Ăn cơm xong, hai người lấy sách ra học bài, lúc cô lôi sách từ trong cập ra, một tấm thẻ rơi xuống. Bây giờ Tích Nhĩ mới nhớ đến tấm danh thiếp này của chàng trai trên xe buýt. Cô nhớ lại khoảnh khắc gặp chàng trai lúc đó. Tim đập thật mạnh, trong lòng, lại có một cảm xúc khó tả trào dâng. Liệu đó có phải cái mà người ta gọi là tiếng xét ái tình không nhỉ? Tích Nhĩ nhanh chóng đỏ mặt, người nóng ran, khiến cho Dương Uyển ngồi bên cạnh cũng phát giác được. Cô bạn giảo hoạt, xoay mặt cô lại, chất vấn:“Nói! Ngươi có chuyện gì giấu ta hả?!”Tích Nhĩ cười trừ, gãi gãi đầu, đồng thời cố tình nghiêng người sang một bên, che khuất tầm nhìn của Dương Uyển, dấu chiếc thẻ vào cầm bàn. Cô nhún vai một cái, mỉm cười:“Đâu có gì đâu?”Dương Uyển đương nhiên là không bỏ qua cho cô. Liền kéo ghế sát lại chỗ cô, cái đầu nhỏ ghé sát lại với đầu cô:“Thật không đây? Nói nhanh bổn tiểu thư còn tha mạng, nếu không tối này cậu chết với tớ”Tích Nhĩ mặt đỏ như quả cà chua chín, đẩy Dương Uyển về chỗ của cô ấy:“Đâu có chuyện gì đâu. Mà cậu học bài đi, mai cô giáo kiểm tra bài cũ đó”Dương Uyển lại ngồi sát vào chỗ cô, tươi cười:“Cậu nói cho mình biết là chuyện gì thì mình sẽ học bài”Cô chống tay xuống bàn:“Thật sự là không có chuyện gì mà”Dương Uyển õng ẹo:“Ấy, đừng như vậy, nói cho mình biết đi mà, nói đi mà, nói đi mà”Tích Nhĩ lắc đầu. Cho cô thêm vào câu lúc nãy. Dương Uyển là một cô gái lương thiện, nhưng cũng giảo hoạt nữa. Ây, cô đến chết mất thôi. Cậu ấy định ép cô nói đến bao giờ nữa?
Tích Nhĩ lau dọn xong, liền nhanh chóng về kí túc xá. Dương Uyển vừa tắm xong, trên người mặc một cái áo phông trắng thật rộng rãi cùng quần đùi, tôn lên được vóc dáng đẹp đẽ của cô nàng. Mái tóc đen mượt mà dài đến thắt lưng được sấy khô, sau đó để xõa ra. Tích Nhĩ nhào vào lòng của nàng:
“Uyển. Mình mệt quá, có gì cho mình ăn không?”
Dương Uyển đang đọc sách, liền dùng quyển sách, đập nhẹ vào đầu cô:
“Vì cho cậu ăn mà tớ phá sản mất thôi. Được rồi, tớ nấu cơm rồi. Nhanh đi tắm rồi ra ăn cơm đi”
Cô mỉm cười:
“Tuân lệnh!”
Cô nhanh chóng nghe lời Dương Uyển đi tắm. Qủa nhiên là chị em tốt. Dương Uyển quả thực là một cô gái lương thiện. Ăn cơm xong, hai người lấy sách ra học bài, lúc cô lôi sách từ trong cập ra, một tấm thẻ rơi xuống. Bây giờ Tích Nhĩ mới nhớ đến tấm danh thiếp này của chàng trai trên xe buýt. Cô nhớ lại khoảnh khắc gặp chàng trai lúc đó. Tim đập thật mạnh, trong lòng, lại có một cảm xúc khó tả trào dâng. Liệu đó có phải cái mà người ta gọi là tiếng xét ái tình không nhỉ? Tích Nhĩ nhanh chóng đỏ mặt, người nóng ran, khiến cho Dương Uyển ngồi bên cạnh cũng phát giác được. Cô bạn giảo hoạt, xoay mặt cô lại, chất vấn:
“Nói! Ngươi có chuyện gì giấu ta hả?!”
Tích Nhĩ cười trừ, gãi gãi đầu, đồng thời cố tình nghiêng người sang một bên, che khuất tầm nhìn của Dương Uyển, dấu chiếc thẻ vào cầm bàn. Cô nhún vai một cái, mỉm cười:
“Đâu có gì đâu?”
Dương Uyển đương nhiên là không bỏ qua cho cô. Liền kéo ghế sát lại chỗ cô, cái đầu nhỏ ghé sát lại với đầu cô:
“Thật không đây? Nói nhanh bổn tiểu thư còn tha mạng, nếu không tối này cậu chết với tớ”
Tích Nhĩ mặt đỏ như quả cà chua chín, đẩy Dương Uyển về chỗ của cô ấy:
“Đâu có chuyện gì đâu. Mà cậu học bài đi, mai cô giáo kiểm tra bài cũ đó”
Dương Uyển lại ngồi sát vào chỗ cô, tươi cười:
“Cậu nói cho mình biết là chuyện gì thì mình sẽ học bài”
Cô chống tay xuống bàn:
“Thật sự là không có chuyện gì mà”
Dương Uyển õng ẹo:
“Ấy, đừng như vậy, nói cho mình biết đi mà, nói đi mà, nói đi mà”
Tích Nhĩ lắc đầu. Cho cô thêm vào câu lúc nãy. Dương Uyển là một cô gái lương thiện, nhưng cũng giảo hoạt nữa. Ây, cô đến chết mất thôi. Cậu ấy định ép cô nói đến bao giờ nữa?
Đa Nhân Cách - Trịnh TrangTác giả: Trịnh TrangCuộc sống là một bức tranh muôn màu, muôn vẻ. Con người, lại là thứ tạo ra linh hồn cho bức tranh đó. Nhưng khi trong một con người lại có những cá tính tách biệt, đấu đá lẫn nhau, liệu bức tranh về cuộc sống, có còn được nguyên vẹn? Chương 1: Qúa khứ đen tối “Tích Nhĩ. Lạc Vân, các con mau chạy đi” Trong phút chốc, ngôi biệt thự chìm trong biển lửa. Người đàn bà xách hai đứa bé chạy ra ngoài phòng khách. Gương mặt cả ba đầy nước mắt. Hai đứa nhỏ mếu máo kêu lên từng đợt: “Ba mẹ ơi... Huhuhu” Người đàn bà đau lòng ôm hai đứa con của mình vào lòng, xoa đầu đứa lớn hơn, nói: “Tích Nhĩ. Con mau đưa em gái con rời khỏi nơi này. Nhớ lời mẹ, tìm đến địa chỉ này” Bà nhanh chóng nhét tờ giấy vào tay Tích Nhĩ. Tích Nhĩ mếu máo: “Mẹ, vậy còn mẹ?” Bà lau nước mắt, mỉm cười với hai cô con gái: “Các con ngoan, ba con đang chờ mẹ. Mẹ đi đón ba con về. Nhớ một điều. Ba mẹ mãi mãi ở bên hai con. Bảo bối, mẹ yêu các con” Bà ôm hai đứa bé vào lòng lần cuối. Sau đó nhanh chóng buông hai đứa ra, hết to… Tích Nhĩ lau dọn xong, liền nhanh chóng về kí túc xá. Dương Uyển vừa tắm xong, trên người mặc một cái áo phông trắng thật rộng rãi cùng quần đùi, tôn lên được vóc dáng đẹp đẽ của cô nàng. Mái tóc đen mượt mà dài đến thắt lưng được sấy khô, sau đó để xõa ra. Tích Nhĩ nhào vào lòng của nàng:“Uyển. Mình mệt quá, có gì cho mình ăn không?”Dương Uyển đang đọc sách, liền dùng quyển sách, đập nhẹ vào đầu cô:“Vì cho cậu ăn mà tớ phá sản mất thôi. Được rồi, tớ nấu cơm rồi. Nhanh đi tắm rồi ra ăn cơm đi”Cô mỉm cười:“Tuân lệnh!”Cô nhanh chóng nghe lời Dương Uyển đi tắm. Qủa nhiên là chị em tốt. Dương Uyển quả thực là một cô gái lương thiện. Ăn cơm xong, hai người lấy sách ra học bài, lúc cô lôi sách từ trong cập ra, một tấm thẻ rơi xuống. Bây giờ Tích Nhĩ mới nhớ đến tấm danh thiếp này của chàng trai trên xe buýt. Cô nhớ lại khoảnh khắc gặp chàng trai lúc đó. Tim đập thật mạnh, trong lòng, lại có một cảm xúc khó tả trào dâng. Liệu đó có phải cái mà người ta gọi là tiếng xét ái tình không nhỉ? Tích Nhĩ nhanh chóng đỏ mặt, người nóng ran, khiến cho Dương Uyển ngồi bên cạnh cũng phát giác được. Cô bạn giảo hoạt, xoay mặt cô lại, chất vấn:“Nói! Ngươi có chuyện gì giấu ta hả?!”Tích Nhĩ cười trừ, gãi gãi đầu, đồng thời cố tình nghiêng người sang một bên, che khuất tầm nhìn của Dương Uyển, dấu chiếc thẻ vào cầm bàn. Cô nhún vai một cái, mỉm cười:“Đâu có gì đâu?”Dương Uyển đương nhiên là không bỏ qua cho cô. Liền kéo ghế sát lại chỗ cô, cái đầu nhỏ ghé sát lại với đầu cô:“Thật không đây? Nói nhanh bổn tiểu thư còn tha mạng, nếu không tối này cậu chết với tớ”Tích Nhĩ mặt đỏ như quả cà chua chín, đẩy Dương Uyển về chỗ của cô ấy:“Đâu có chuyện gì đâu. Mà cậu học bài đi, mai cô giáo kiểm tra bài cũ đó”Dương Uyển lại ngồi sát vào chỗ cô, tươi cười:“Cậu nói cho mình biết là chuyện gì thì mình sẽ học bài”Cô chống tay xuống bàn:“Thật sự là không có chuyện gì mà”Dương Uyển õng ẹo:“Ấy, đừng như vậy, nói cho mình biết đi mà, nói đi mà, nói đi mà”Tích Nhĩ lắc đầu. Cho cô thêm vào câu lúc nãy. Dương Uyển là một cô gái lương thiện, nhưng cũng giảo hoạt nữa. Ây, cô đến chết mất thôi. Cậu ấy định ép cô nói đến bao giờ nữa?