Cuộc sống là một bức tranh muôn màu, muôn vẻ. Con người, lại là thứ tạo ra linh hồn cho bức tranh đó. Nhưng khi trong một con người lại có những cá tính tách biệt, đấu đá lẫn nhau, liệu bức tranh về cuộc sống, có còn được nguyên vẹn? Chương 1: Qúa khứ đen tối “Tích Nhĩ. Lạc Vân, các con mau chạy đi” Trong phút chốc, ngôi biệt thự chìm trong biển lửa. Người đàn bà xách hai đứa bé chạy ra ngoài phòng khách. Gương mặt cả ba đầy nước mắt. Hai đứa nhỏ mếu máo kêu lên từng đợt: “Ba mẹ ơi... Huhuhu” Người đàn bà đau lòng ôm hai đứa con của mình vào lòng, xoa đầu đứa lớn hơn, nói: “Tích Nhĩ. Con mau đưa em gái con rời khỏi nơi này. Nhớ lời mẹ, tìm đến địa chỉ này” Bà nhanh chóng nhét tờ giấy vào tay Tích Nhĩ. Tích Nhĩ mếu máo: “Mẹ, vậy còn mẹ?” Bà lau nước mắt, mỉm cười với hai cô con gái: “Các con ngoan, ba con đang chờ mẹ. Mẹ đi đón ba con về. Nhớ một điều. Ba mẹ mãi mãi ở bên hai con. Bảo bối, mẹ yêu các con” Bà ôm hai đứa bé vào lòng lần cuối. Sau đó nhanh chóng buông hai đứa ra, hết to…
Chương 26
Đa Nhân Cách - Trịnh TrangTác giả: Trịnh TrangCuộc sống là một bức tranh muôn màu, muôn vẻ. Con người, lại là thứ tạo ra linh hồn cho bức tranh đó. Nhưng khi trong một con người lại có những cá tính tách biệt, đấu đá lẫn nhau, liệu bức tranh về cuộc sống, có còn được nguyên vẹn? Chương 1: Qúa khứ đen tối “Tích Nhĩ. Lạc Vân, các con mau chạy đi” Trong phút chốc, ngôi biệt thự chìm trong biển lửa. Người đàn bà xách hai đứa bé chạy ra ngoài phòng khách. Gương mặt cả ba đầy nước mắt. Hai đứa nhỏ mếu máo kêu lên từng đợt: “Ba mẹ ơi... Huhuhu” Người đàn bà đau lòng ôm hai đứa con của mình vào lòng, xoa đầu đứa lớn hơn, nói: “Tích Nhĩ. Con mau đưa em gái con rời khỏi nơi này. Nhớ lời mẹ, tìm đến địa chỉ này” Bà nhanh chóng nhét tờ giấy vào tay Tích Nhĩ. Tích Nhĩ mếu máo: “Mẹ, vậy còn mẹ?” Bà lau nước mắt, mỉm cười với hai cô con gái: “Các con ngoan, ba con đang chờ mẹ. Mẹ đi đón ba con về. Nhớ một điều. Ba mẹ mãi mãi ở bên hai con. Bảo bối, mẹ yêu các con” Bà ôm hai đứa bé vào lòng lần cuối. Sau đó nhanh chóng buông hai đứa ra, hết to… Phạm Thiên Phong thân thiện tươi cười nhìn Tích Nhĩ. Trần Tích Nhĩ cũng tươi cười nhìn lại. Nói:"Ahaha. Cậu ở đây từ lúc nào vậy?"Phong nghĩ một chút rồi thành thật trả lời:"Không lâu đâu. Cũng vừa mới tới thôi"Trong lòng Nhĩ có chút vui vui. Thăm dò thêm một câu:"Vậy... Cậu đã nghe được những gì rồi?"Phong lại nghĩ một chút rồi trả lời:"Nghe được những gì nên nghe rồi"Hả? Tích Nhĩ đần người ra. Như vậy là sao chứ. Rốt cục đã nghe được hay chưa. Đang lúc cô nàng vẫn đang nghĩ vẩn vơ. Bạn nam sinh xấu tính nào đó ghé sát lại nói:"Chẳng lẽ là có chuyện gì đó. Tôi không nên nghe sao?"Tích Nhĩ giật mình. Vội vã lắc đầu quầy quậy:"Làm gì có. Cậu nghĩ nhiều rồi đó. Haha. Tôi vào lớp trước đây"Nói xong liền nhanh chóng chuồn đi. Trong đầu thầm nghĩ. Có ngốc mới nói cho cậu biết. Bạn Phong nhìn bạn Nhĩ đang cong đít chạy liền lắc đầu cười. Bỏ chốn cũng nhanh thật. Sờ lên mặt mình:"Gay nghiêm trọng? Mình như vậy thật hả?"***************************Tích Nhĩ đen mặt ngồi trong lớp học. Dương Uyển xinh đẹp đáng yêu chạy tới:"Hihi"Bạn Nhĩ vui vẻ hỏi thăm:"Cậu đi làm chuyện gấp gì mà nhanh vậy?"Dương Uyển có chút bối rối:"À. Có chút chuyện này cậu không cần biết đâu"Tích Nhĩ nhếch miệng cười:"Mình có ngu mới tin lời cậu nữa. Đánh chết cái đồ bỏ mặc anh em nhà cậu"Dương Uyển vội vã bỏ chạy. Vừa chạy vừa nói:"Aaaa. Tích Nhĩ. Mình xin lỗi. Mình xin lỗi mà"Hai người lùa đuổi nhau một hồi trong lớp thì trống đánh vào học. Tích Nhĩ liền nói với Dương uyển:"Lần này tớ bỏ qua cho cậu. Còn lần sau là cậu không xong với tớ đâu"Dương Uyển mỉm cười vui vẻ:"Đa tạ đại nhân tha mạng"Tích Nhĩ phì cười. Ngồi vào bàn học của mình lại thở dài một tiếng. Không ngờ cô vừa mới đến truờng này đã xảy ra nhiều chuyện rắc rối như vậy. Nhưng biết sao giờ. Cô không muốn vuớng vào rắc rối nên phải nhún nhường thôi. Cô không phải nữ chính trong các bộ phim. Không có dũng khí để đối đầu với đại thiếu gia như Phạm Thiên Phong. Nên trong 3 năm cấp ba sắp tới. Phải ráng nhịn để cậu ta bắt nạt thôi. Tích Nhĩ thở dài một tiếng. Chiều nay được nghỉ học. Chắc cô phải đi kiếm việc làm thêm nào đó ở ngòai thôi.
Phạm Thiên Phong thân thiện tươi cười nhìn Tích Nhĩ. Trần Tích Nhĩ cũng tươi cười nhìn lại. Nói:
"Ahaha. Cậu ở đây từ lúc nào vậy?"
Phong nghĩ một chút rồi thành thật trả lời:
"Không lâu đâu. Cũng vừa mới tới thôi"
Trong lòng Nhĩ có chút vui vui. Thăm dò thêm một câu:
"Vậy... Cậu đã nghe được những gì rồi?"
Phong lại nghĩ một chút rồi trả lời:
"Nghe được những gì nên nghe rồi"
Hả? Tích Nhĩ đần người ra. Như vậy là sao chứ. Rốt cục đã nghe được hay chưa. Đang lúc cô nàng vẫn đang nghĩ vẩn vơ. Bạn nam sinh xấu tính nào đó ghé sát lại nói:
"Chẳng lẽ là có chuyện gì đó. Tôi không nên nghe sao?"
Tích Nhĩ giật mình. Vội vã lắc đầu quầy quậy:
"Làm gì có. Cậu nghĩ nhiều rồi đó. Haha. Tôi vào lớp trước đây"
Nói xong liền nhanh chóng chuồn đi. Trong đầu thầm nghĩ. Có ngốc mới nói cho cậu biết. Bạn Phong nhìn bạn Nhĩ đang cong đít chạy liền lắc đầu cười. Bỏ chốn cũng nhanh thật. Sờ lên mặt mình:
"Gay nghiêm trọng? Mình như vậy thật hả?"
***************************
Tích Nhĩ đen mặt ngồi trong lớp học. Dương Uyển xinh đẹp đáng yêu chạy tới:
"Hihi"
Bạn Nhĩ vui vẻ hỏi thăm:
"Cậu đi làm chuyện gấp gì mà nhanh vậy?"
Dương Uyển có chút bối rối:
"À. Có chút chuyện này cậu không cần biết đâu"
Tích Nhĩ nhếch miệng cười:
"Mình có ngu mới tin lời cậu nữa. Đánh chết cái đồ bỏ mặc anh em nhà cậu"
Dương Uyển vội vã bỏ chạy. Vừa chạy vừa nói:
"Aaaa. Tích Nhĩ. Mình xin lỗi. Mình xin lỗi mà"
Hai người lùa đuổi nhau một hồi trong lớp thì trống đánh vào học. Tích Nhĩ liền nói với Dương uyển:
"Lần này tớ bỏ qua cho cậu. Còn lần sau là cậu không xong với tớ đâu"
Dương Uyển mỉm cười vui vẻ:
"Đa tạ đại nhân tha mạng"
Tích Nhĩ phì cười. Ngồi vào bàn học của mình lại thở dài một tiếng. Không ngờ cô vừa mới đến truờng này đã xảy ra nhiều chuyện rắc rối như vậy. Nhưng biết sao giờ. Cô không muốn vuớng vào rắc rối nên phải nhún nhường thôi. Cô không phải nữ chính trong các bộ phim. Không có dũng khí để đối đầu với đại thiếu gia như Phạm Thiên Phong. Nên trong 3 năm cấp ba sắp tới. Phải ráng nhịn để cậu ta bắt nạt thôi. Tích Nhĩ thở dài một tiếng. Chiều nay được nghỉ học. Chắc cô phải đi kiếm việc làm thêm nào đó ở ngòai thôi.
Đa Nhân Cách - Trịnh TrangTác giả: Trịnh TrangCuộc sống là một bức tranh muôn màu, muôn vẻ. Con người, lại là thứ tạo ra linh hồn cho bức tranh đó. Nhưng khi trong một con người lại có những cá tính tách biệt, đấu đá lẫn nhau, liệu bức tranh về cuộc sống, có còn được nguyên vẹn? Chương 1: Qúa khứ đen tối “Tích Nhĩ. Lạc Vân, các con mau chạy đi” Trong phút chốc, ngôi biệt thự chìm trong biển lửa. Người đàn bà xách hai đứa bé chạy ra ngoài phòng khách. Gương mặt cả ba đầy nước mắt. Hai đứa nhỏ mếu máo kêu lên từng đợt: “Ba mẹ ơi... Huhuhu” Người đàn bà đau lòng ôm hai đứa con của mình vào lòng, xoa đầu đứa lớn hơn, nói: “Tích Nhĩ. Con mau đưa em gái con rời khỏi nơi này. Nhớ lời mẹ, tìm đến địa chỉ này” Bà nhanh chóng nhét tờ giấy vào tay Tích Nhĩ. Tích Nhĩ mếu máo: “Mẹ, vậy còn mẹ?” Bà lau nước mắt, mỉm cười với hai cô con gái: “Các con ngoan, ba con đang chờ mẹ. Mẹ đi đón ba con về. Nhớ một điều. Ba mẹ mãi mãi ở bên hai con. Bảo bối, mẹ yêu các con” Bà ôm hai đứa bé vào lòng lần cuối. Sau đó nhanh chóng buông hai đứa ra, hết to… Phạm Thiên Phong thân thiện tươi cười nhìn Tích Nhĩ. Trần Tích Nhĩ cũng tươi cười nhìn lại. Nói:"Ahaha. Cậu ở đây từ lúc nào vậy?"Phong nghĩ một chút rồi thành thật trả lời:"Không lâu đâu. Cũng vừa mới tới thôi"Trong lòng Nhĩ có chút vui vui. Thăm dò thêm một câu:"Vậy... Cậu đã nghe được những gì rồi?"Phong lại nghĩ một chút rồi trả lời:"Nghe được những gì nên nghe rồi"Hả? Tích Nhĩ đần người ra. Như vậy là sao chứ. Rốt cục đã nghe được hay chưa. Đang lúc cô nàng vẫn đang nghĩ vẩn vơ. Bạn nam sinh xấu tính nào đó ghé sát lại nói:"Chẳng lẽ là có chuyện gì đó. Tôi không nên nghe sao?"Tích Nhĩ giật mình. Vội vã lắc đầu quầy quậy:"Làm gì có. Cậu nghĩ nhiều rồi đó. Haha. Tôi vào lớp trước đây"Nói xong liền nhanh chóng chuồn đi. Trong đầu thầm nghĩ. Có ngốc mới nói cho cậu biết. Bạn Phong nhìn bạn Nhĩ đang cong đít chạy liền lắc đầu cười. Bỏ chốn cũng nhanh thật. Sờ lên mặt mình:"Gay nghiêm trọng? Mình như vậy thật hả?"***************************Tích Nhĩ đen mặt ngồi trong lớp học. Dương Uyển xinh đẹp đáng yêu chạy tới:"Hihi"Bạn Nhĩ vui vẻ hỏi thăm:"Cậu đi làm chuyện gấp gì mà nhanh vậy?"Dương Uyển có chút bối rối:"À. Có chút chuyện này cậu không cần biết đâu"Tích Nhĩ nhếch miệng cười:"Mình có ngu mới tin lời cậu nữa. Đánh chết cái đồ bỏ mặc anh em nhà cậu"Dương Uyển vội vã bỏ chạy. Vừa chạy vừa nói:"Aaaa. Tích Nhĩ. Mình xin lỗi. Mình xin lỗi mà"Hai người lùa đuổi nhau một hồi trong lớp thì trống đánh vào học. Tích Nhĩ liền nói với Dương uyển:"Lần này tớ bỏ qua cho cậu. Còn lần sau là cậu không xong với tớ đâu"Dương Uyển mỉm cười vui vẻ:"Đa tạ đại nhân tha mạng"Tích Nhĩ phì cười. Ngồi vào bàn học của mình lại thở dài một tiếng. Không ngờ cô vừa mới đến truờng này đã xảy ra nhiều chuyện rắc rối như vậy. Nhưng biết sao giờ. Cô không muốn vuớng vào rắc rối nên phải nhún nhường thôi. Cô không phải nữ chính trong các bộ phim. Không có dũng khí để đối đầu với đại thiếu gia như Phạm Thiên Phong. Nên trong 3 năm cấp ba sắp tới. Phải ráng nhịn để cậu ta bắt nạt thôi. Tích Nhĩ thở dài một tiếng. Chiều nay được nghỉ học. Chắc cô phải đi kiếm việc làm thêm nào đó ở ngòai thôi.