Tác giả:

Sáng đi làm, như một thói quen khó bỏ cứ vào giờ giải lao cô lại với lấy điện thoại, chờ đợi. Đã một tuần kể từ ngày hôm ấy, điện thoại ngủ im. Thỉnh thoảng, tiếng chuông tin nhắn làm tim cô chệch nhịp, liếc nhìn dòng tên hiển thị, chẳng phải anh, thế là chẳng buồn xem. Rõ ràng, chính cô là người bảo "tụi mình đừng liên lạc nữa", nhưng cũng chính cô là người ngóng đợi một cái ngoái nhìn. Đau. Không biết người ấy có ngóng đợi như chính cô lúc này? Con người kì lạ lắm, nhất là lúc họ yêu, lí trí bảo một đường còn con tim đi một nẻo. Lí trí càng mạnh mẽ, tim càng đau, để rồi chúng tranh nhau xem ai là người thắng cuộc. Rốt cuộc, cho dù hành động theo lí trí hay không thì con tim cũng đủ đè bẹp ý chí phản kháng, khiến người ta không nguôi nhớ về kỉ niệm dù thật lòng chẳng biết tại sao. Chiều tan tầm, mưa như trút, những cơn mưa trái mùa ẩm ương như tính cách của đứa con gái thất thường. Cô cũng là một đứa thất thường, và vì thất thường nên làm anh khổ. Cô nhớ anh đến thắt lòng. Bất giác…

Chương 4

Yêu Là Gì? Đơn Phương Là Gì? Mà Khiến Ta Phải Đau LòngTác giả: Nhiều tác giảSáng đi làm, như một thói quen khó bỏ cứ vào giờ giải lao cô lại với lấy điện thoại, chờ đợi. Đã một tuần kể từ ngày hôm ấy, điện thoại ngủ im. Thỉnh thoảng, tiếng chuông tin nhắn làm tim cô chệch nhịp, liếc nhìn dòng tên hiển thị, chẳng phải anh, thế là chẳng buồn xem. Rõ ràng, chính cô là người bảo "tụi mình đừng liên lạc nữa", nhưng cũng chính cô là người ngóng đợi một cái ngoái nhìn. Đau. Không biết người ấy có ngóng đợi như chính cô lúc này? Con người kì lạ lắm, nhất là lúc họ yêu, lí trí bảo một đường còn con tim đi một nẻo. Lí trí càng mạnh mẽ, tim càng đau, để rồi chúng tranh nhau xem ai là người thắng cuộc. Rốt cuộc, cho dù hành động theo lí trí hay không thì con tim cũng đủ đè bẹp ý chí phản kháng, khiến người ta không nguôi nhớ về kỉ niệm dù thật lòng chẳng biết tại sao. Chiều tan tầm, mưa như trút, những cơn mưa trái mùa ẩm ương như tính cách của đứa con gái thất thường. Cô cũng là một đứa thất thường, và vì thất thường nên làm anh khổ. Cô nhớ anh đến thắt lòng. Bất giác… Cách đây không lâu, em từng tuyên bố hùng hồn rằng mình sẽ không “đơn phương” bất cứ ai. Cái cảm giác đơn phương ấy, vừa buồn tủi vừa cô đơn, em không thích.Em không muốn tự mình cười, tự mình vui, tự mình nhen nhóm hi vọng. Rồi cũng tự mình dập tắt hi vọng mà mình đang nuôi dưỡng. Chỉ vì em “lỡ” đơn phương anh.Kể ra thì đơn phương anh, gốc rễ cũng là lỗi của em. Vì em hay mộng tưởng, hay yếu mến, cũng dễ mềm lòng với người khác. Chắc vì đã lâu em không bắt gặp được một người có thể làm em thoải mái chuyện trò, thoải mái cười vui và đùa nghịch.Kể ra thì bảo là “đơn phương” thì hơi quá. Chắc là chỉ “say nắng”. Ừ anh, chỉ là say nắng thôi anh ạ.Bạn bảo với em rằng: “Để mọi việc thuận theo ý trời”. Em không thích. Kể ra thì có thể anh cho rằng em hỗn, nhưng rõ ràng là ý trời và ý của em chưa bao giờ trùng khớp nhau. Em có thể thành công trong nhiều việc, nhưng chuyện tình cảm thì lúc nào cũng lận đận. Em khóc nhiều hơn cười, hạnh phúc ít hơn đau khổ. Vậy nên lần này, em sẽ làm theo ý em.Bạn bảo em rằng nên để tình cảm của mình phát triển tự nhiên. Đừng gò bó hay ép uổng chi tội nghiệp. “Ép dầu ép mỡ, chứ ai nỡ ép duyên”. Anh nhỉ? Ừ thì em sẽ để cảm xúc của em tự nhiên nhất có thể…Là để em say nắng anh vài ngày, vài giờ, hay chỉ vài phút của được.Là cho em thả trôi cảm xúc của mình vài hôm thôi, cho nó rong ruổi thỏa thích, rồi nó sẽ tự quay về.Là cho em mơ mộng một chút nữa. Rồi thì hiện tại sẽ cũng là hiện tại, không hơn không kém.Cảm giác thích một người mà không cần lý do gì. Quả thật cũng rất thú vị.Rõ ràng thì em biết trước kết quả của việc nếu có thích anh thì sự việc sẽ đi về đâu. Em biết hết. Xung quanh anh luôn có rất nhiều người. Còn em, chắc chỉ bằng hạt cát. Có cũng được, mà thiếu cũng không sao. Cuộc sống vốn dĩ là vậy mà. Người thương nhiều hơn sẽ luôn nhận phần khổ hơn về mình.Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua. Em biết thế.Rồi cơn say này cũng nhanh chóng qua đi.Rồi anh và em cũng sẽ là anh em tốt, hay chí ít ra cũng là bạn tốt.Rồi sẽ có ngày nhớ lại… Em sẽ mỉm cười, vì đã có lúc em quý anh… hơn cả một người bạn.

Cách đây không lâu, em từng tuyên bố hùng hồn rằng mình sẽ không “đơn phương” bất cứ ai. Cái cảm giác đơn phương ấy, vừa buồn tủi vừa cô đơn, em không thích.

Em không muốn tự mình cười, tự mình vui, tự mình nhen nhóm hi vọng. Rồi cũng tự mình dập tắt hi vọng mà mình đang nuôi dưỡng. Chỉ vì em “lỡ” đơn phương anh.

Kể ra thì đơn phương anh, gốc rễ cũng là lỗi của em. Vì em hay mộng tưởng, hay yếu mến, cũng dễ mềm lòng với người khác. Chắc vì đã lâu em không bắt gặp được một người có thể làm em thoải mái chuyện trò, thoải mái cười vui và đùa nghịch.

Kể ra thì bảo là “đơn phương” thì hơi quá. Chắc là chỉ “say nắng”. Ừ anh, chỉ là say nắng thôi anh ạ.

Bạn bảo với em rằng: “Để mọi việc thuận theo ý trời”. Em không thích. Kể ra thì có thể anh cho rằng em hỗn, nhưng rõ ràng là ý trời và ý của em chưa bao giờ trùng khớp nhau. Em có thể thành công trong nhiều việc, nhưng chuyện tình cảm thì lúc nào cũng lận đận. Em khóc nhiều hơn cười, hạnh phúc ít hơn đau khổ. Vậy nên lần này, em sẽ làm theo ý em.

Bạn bảo em rằng nên để tình cảm của mình phát triển tự nhiên. Đừng gò bó hay ép uổng chi tội nghiệp. “Ép dầu ép mỡ, chứ ai nỡ ép duyên”. Anh nhỉ? Ừ thì em sẽ để cảm xúc của em tự nhiên nhất có thể…

Là để em say nắng anh vài ngày, vài giờ, hay chỉ vài phút của được.

Là cho em thả trôi cảm xúc của mình vài hôm thôi, cho nó rong ruổi thỏa thích, rồi nó sẽ tự quay về.

Là cho em mơ mộng một chút nữa. Rồi thì hiện tại sẽ cũng là hiện tại, không hơn không kém.

Cảm giác thích một người mà không cần lý do gì. Quả thật cũng rất thú vị.

Rõ ràng thì em biết trước kết quả của việc nếu có thích anh thì sự việc sẽ đi về đâu. Em biết hết. Xung quanh anh luôn có rất nhiều người. Còn em, chắc chỉ bằng hạt cát. Có cũng được, mà thiếu cũng không sao. Cuộc sống vốn dĩ là vậy mà. Người thương nhiều hơn sẽ luôn nhận phần khổ hơn về mình.

Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua. Em biết thế.

Rồi cơn say này cũng nhanh chóng qua đi.

Rồi anh và em cũng sẽ là anh em tốt, hay chí ít ra cũng là bạn tốt.

Rồi sẽ có ngày nhớ lại… Em sẽ mỉm cười, vì đã có lúc em quý anh… hơn cả một người bạn.

Yêu Là Gì? Đơn Phương Là Gì? Mà Khiến Ta Phải Đau LòngTác giả: Nhiều tác giảSáng đi làm, như một thói quen khó bỏ cứ vào giờ giải lao cô lại với lấy điện thoại, chờ đợi. Đã một tuần kể từ ngày hôm ấy, điện thoại ngủ im. Thỉnh thoảng, tiếng chuông tin nhắn làm tim cô chệch nhịp, liếc nhìn dòng tên hiển thị, chẳng phải anh, thế là chẳng buồn xem. Rõ ràng, chính cô là người bảo "tụi mình đừng liên lạc nữa", nhưng cũng chính cô là người ngóng đợi một cái ngoái nhìn. Đau. Không biết người ấy có ngóng đợi như chính cô lúc này? Con người kì lạ lắm, nhất là lúc họ yêu, lí trí bảo một đường còn con tim đi một nẻo. Lí trí càng mạnh mẽ, tim càng đau, để rồi chúng tranh nhau xem ai là người thắng cuộc. Rốt cuộc, cho dù hành động theo lí trí hay không thì con tim cũng đủ đè bẹp ý chí phản kháng, khiến người ta không nguôi nhớ về kỉ niệm dù thật lòng chẳng biết tại sao. Chiều tan tầm, mưa như trút, những cơn mưa trái mùa ẩm ương như tính cách của đứa con gái thất thường. Cô cũng là một đứa thất thường, và vì thất thường nên làm anh khổ. Cô nhớ anh đến thắt lòng. Bất giác… Cách đây không lâu, em từng tuyên bố hùng hồn rằng mình sẽ không “đơn phương” bất cứ ai. Cái cảm giác đơn phương ấy, vừa buồn tủi vừa cô đơn, em không thích.Em không muốn tự mình cười, tự mình vui, tự mình nhen nhóm hi vọng. Rồi cũng tự mình dập tắt hi vọng mà mình đang nuôi dưỡng. Chỉ vì em “lỡ” đơn phương anh.Kể ra thì đơn phương anh, gốc rễ cũng là lỗi của em. Vì em hay mộng tưởng, hay yếu mến, cũng dễ mềm lòng với người khác. Chắc vì đã lâu em không bắt gặp được một người có thể làm em thoải mái chuyện trò, thoải mái cười vui và đùa nghịch.Kể ra thì bảo là “đơn phương” thì hơi quá. Chắc là chỉ “say nắng”. Ừ anh, chỉ là say nắng thôi anh ạ.Bạn bảo với em rằng: “Để mọi việc thuận theo ý trời”. Em không thích. Kể ra thì có thể anh cho rằng em hỗn, nhưng rõ ràng là ý trời và ý của em chưa bao giờ trùng khớp nhau. Em có thể thành công trong nhiều việc, nhưng chuyện tình cảm thì lúc nào cũng lận đận. Em khóc nhiều hơn cười, hạnh phúc ít hơn đau khổ. Vậy nên lần này, em sẽ làm theo ý em.Bạn bảo em rằng nên để tình cảm của mình phát triển tự nhiên. Đừng gò bó hay ép uổng chi tội nghiệp. “Ép dầu ép mỡ, chứ ai nỡ ép duyên”. Anh nhỉ? Ừ thì em sẽ để cảm xúc của em tự nhiên nhất có thể…Là để em say nắng anh vài ngày, vài giờ, hay chỉ vài phút của được.Là cho em thả trôi cảm xúc của mình vài hôm thôi, cho nó rong ruổi thỏa thích, rồi nó sẽ tự quay về.Là cho em mơ mộng một chút nữa. Rồi thì hiện tại sẽ cũng là hiện tại, không hơn không kém.Cảm giác thích một người mà không cần lý do gì. Quả thật cũng rất thú vị.Rõ ràng thì em biết trước kết quả của việc nếu có thích anh thì sự việc sẽ đi về đâu. Em biết hết. Xung quanh anh luôn có rất nhiều người. Còn em, chắc chỉ bằng hạt cát. Có cũng được, mà thiếu cũng không sao. Cuộc sống vốn dĩ là vậy mà. Người thương nhiều hơn sẽ luôn nhận phần khổ hơn về mình.Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua. Em biết thế.Rồi cơn say này cũng nhanh chóng qua đi.Rồi anh và em cũng sẽ là anh em tốt, hay chí ít ra cũng là bạn tốt.Rồi sẽ có ngày nhớ lại… Em sẽ mỉm cười, vì đã có lúc em quý anh… hơn cả một người bạn.

Chương 4