Tác giả:

_ Này, tao không hiểu tại sao Thúy Kiều lại khổ vậy chứ _ Tại sao Nguyễn Du lại cho một người con gái tài sắc vẹn toàn như thế lại không được có tình yêu của đời mình thế, con gái sinh ra là để được nâng niu chìu chuộng chứ!! Mày nói cho tao biết tại sao tại sao. _ Tự hiểu ^_^ Vâng, một cuộc đối thoại thân thương của tôi và con bạn thân bị phá sản một cách không thương tiếc nhờ vào hai chữ của nó. Và tôi vẫn không hiểu tại sao con gái thời xưa lại bị khống chế bởi xã hội phong kiến đầy khắc nghiệt này, sao họ không vùng lên dù gì không có họ thì làm gì có đàn ông. Nếu tôi là Thúy Kiều tôi sẽ bất chấp tất cả để có thể bảo vệ gia đình người thân và tình yêu trong sáng đầu đời!! Haiii, mình cũng đêu thể làm gì được, chẳng lẽ xuyên về quá khứ thay đổi cốt truyện trở thành nữ chính có cuộc sống huy hoàng. Bỏ bỏ bỏ, không bao giờ có chuyện đó xảy ra. Reng reng reng...... Linh: 'Nè bớt suy nghĩ nhiều đi tóc bạc hết rùi đấy' 'Tao suy nghĩ cho tương lai là chuyện đại sự chứ không như mày phấn…

Chương 6: Ăn...ăn...ăn

Thúy Kiều Ngoại TruyệnTác giả: Vic303Truyện Cổ Đại_ Này, tao không hiểu tại sao Thúy Kiều lại khổ vậy chứ _ Tại sao Nguyễn Du lại cho một người con gái tài sắc vẹn toàn như thế lại không được có tình yêu của đời mình thế, con gái sinh ra là để được nâng niu chìu chuộng chứ!! Mày nói cho tao biết tại sao tại sao. _ Tự hiểu ^_^ Vâng, một cuộc đối thoại thân thương của tôi và con bạn thân bị phá sản một cách không thương tiếc nhờ vào hai chữ của nó. Và tôi vẫn không hiểu tại sao con gái thời xưa lại bị khống chế bởi xã hội phong kiến đầy khắc nghiệt này, sao họ không vùng lên dù gì không có họ thì làm gì có đàn ông. Nếu tôi là Thúy Kiều tôi sẽ bất chấp tất cả để có thể bảo vệ gia đình người thân và tình yêu trong sáng đầu đời!! Haiii, mình cũng đêu thể làm gì được, chẳng lẽ xuyên về quá khứ thay đổi cốt truyện trở thành nữ chính có cuộc sống huy hoàng. Bỏ bỏ bỏ, không bao giờ có chuyện đó xảy ra. Reng reng reng...... Linh: 'Nè bớt suy nghĩ nhiều đi tóc bạc hết rùi đấy' 'Tao suy nghĩ cho tương lai là chuyện đại sự chứ không như mày phấn… Tâm sự mỏng: tác giả phải học bài để thi tuyển sinh nên chương sẽ ra tùy lúc, còn sau thi tuyển sinh thì khoảng 1 tuần 1 chương:)))))'Tiểu Quan, đệ nhìn đằng kia bán gì mà sao họ xếp hàng nhiều thế''Là đá bào do người phương tây sáng chế, người nước ta học làm theo, món này chỉ có mùa này mới có, tỉ muốn không đệ sẽ mua cho tỉ'' Thật sao, vậy ta ở đây đợi đệ' mùa hè đã rất nóng cộng thêm nơi này không máy điều hòa thứ khiến thân nhiệt giảm chỉ có đá bào thôi. Trong lúc đợi đá bào, Thúy Kiều nhìn xung quanh làm quen với cảnh vật( chi dạ??? Kiều: sao này đi chơi không sợ lạc, hí hí) thì nàng bị chú ý bởi cây trâm vàng lấp lánh trên cái sạp bán trang sức. Đang bước tới gần, thì Vương Quan cầm tay nàng lại 'Đá bào của tỉ đây, chúng ta đi Thiên Hương lầu dùng bữa' chuyên tâm ăn chỗ đá bào mà nàng quên luôn đồ trang sức quý giá( giống ta).'Chào mừng nhị vị công tử đến với Thiên Hương lâu, nhị vị công tử vào phòng Thiên' một tiểu nhị khoảng 13-14 tuổi đi trước dẫn đường cho hai người. (tg nói đôi điều: vì tên là Thiên Hương lâu nên phòng bao đắt nhất ở đây tên là phòng Thiên và phòng Hương, vì vậy những ai thuê hai phòng này sẽ được phục vụ tận tình như vua, còn các phòng bao khác thì tầm thường thui)'Nhị vị công tử muốn dùng gì''Cho ta những món ngon nhất, mắc nhất ở đây, à cho ta thêm vài bình rượu ngon nhất ở đây nữa' ta hùng hồn nói không quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của tiểu nhị.' Tiểu nhân làm ngay' sau đó vuốt mồ hôi chạy ra khỏi phòng.'Tiểu Quan, sau tên đó chạy như sợ ta ăn thịt vậy' Thúy Kiều tay chống cằm miệng chu chu hỏi Vương Quan nhìn qua rất đáng yêu( nhưng nó chỉ là nhất thời), chỉ khi tên tiểu nhị đưa thức ăn vào bàn, nàng Kiều nhà chúng ta bất chấp hình tượng cùng khí chất, thứ gì nhai có thể nhai, nuốt có thể nuốt, ăn sạch sành sanh.Vương Quan, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay nhường phần thức ăn cho ai kia. Một ngày đi chơi kết thúc bằng một bữa ăn như thế, một người đói, một người no.....

Tâm sự mỏng: tác giả phải học bài để thi tuyển sinh nên chương sẽ ra tùy lúc, còn sau thi tuyển sinh thì khoảng 1 tuần 1 chương:)))))

'Tiểu Quan, đệ nhìn đằng kia bán gì mà sao họ xếp hàng nhiều thế'

'Là đá bào do người phương tây sáng chế, người nước ta học làm theo, món này chỉ có mùa này mới có, tỉ muốn không đệ sẽ mua cho tỉ'

' Thật sao, vậy ta ở đây đợi đệ' mùa hè đã rất nóng cộng thêm nơi này không máy điều hòa thứ khiến thân nhiệt giảm chỉ có đá bào thôi. Trong lúc đợi đá bào, Thúy Kiều nhìn xung quanh làm quen với cảnh vật( chi dạ??? Kiều: sao này đi chơi không sợ lạc, hí hí) thì nàng bị chú ý bởi cây trâm vàng lấp lánh trên cái sạp bán trang sức. Đang bước tới gần, thì Vương Quan cầm tay nàng lại 'Đá bào của tỉ đây, chúng ta đi Thiên Hương lầu dùng bữa' chuyên tâm ăn chỗ đá bào mà nàng quên luôn đồ trang sức quý giá( giống ta).

'Chào mừng nhị vị công tử đến với Thiên Hương lâu, nhị vị công tử vào phòng Thiên' một tiểu nhị khoảng 13-14 tuổi đi trước dẫn đường cho hai người. (tg nói đôi điều: vì tên là Thiên Hương lâu nên phòng bao đắt nhất ở đây tên là phòng Thiên và phòng Hương, vì vậy những ai thuê hai phòng này sẽ được phục vụ tận tình như vua, còn các phòng bao khác thì tầm thường thui)

'Nhị vị công tử muốn dùng gì'

'Cho ta những món ngon nhất, mắc nhất ở đây, à cho ta thêm vài bình rượu ngon nhất ở đây nữa' ta hùng hồn nói không quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của tiểu nhị.

' Tiểu nhân làm ngay' sau đó vuốt mồ hôi chạy ra khỏi phòng.

'Tiểu Quan, sau tên đó chạy như sợ ta ăn thịt vậy' Thúy Kiều tay chống cằm miệng chu chu hỏi Vương Quan nhìn qua rất đáng yêu( nhưng nó chỉ là nhất thời), chỉ khi tên tiểu nhị đưa thức ăn vào bàn, nàng Kiều nhà chúng ta bất chấp hình tượng cùng khí chất, thứ gì nhai có thể nhai, nuốt có thể nuốt, ăn sạch sành sanh.

Vương Quan, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay nhường phần thức ăn cho ai kia. Một ngày đi chơi kết thúc bằng một bữa ăn như thế, một người đói, một người no.....

Thúy Kiều Ngoại TruyệnTác giả: Vic303Truyện Cổ Đại_ Này, tao không hiểu tại sao Thúy Kiều lại khổ vậy chứ _ Tại sao Nguyễn Du lại cho một người con gái tài sắc vẹn toàn như thế lại không được có tình yêu của đời mình thế, con gái sinh ra là để được nâng niu chìu chuộng chứ!! Mày nói cho tao biết tại sao tại sao. _ Tự hiểu ^_^ Vâng, một cuộc đối thoại thân thương của tôi và con bạn thân bị phá sản một cách không thương tiếc nhờ vào hai chữ của nó. Và tôi vẫn không hiểu tại sao con gái thời xưa lại bị khống chế bởi xã hội phong kiến đầy khắc nghiệt này, sao họ không vùng lên dù gì không có họ thì làm gì có đàn ông. Nếu tôi là Thúy Kiều tôi sẽ bất chấp tất cả để có thể bảo vệ gia đình người thân và tình yêu trong sáng đầu đời!! Haiii, mình cũng đêu thể làm gì được, chẳng lẽ xuyên về quá khứ thay đổi cốt truyện trở thành nữ chính có cuộc sống huy hoàng. Bỏ bỏ bỏ, không bao giờ có chuyện đó xảy ra. Reng reng reng...... Linh: 'Nè bớt suy nghĩ nhiều đi tóc bạc hết rùi đấy' 'Tao suy nghĩ cho tương lai là chuyện đại sự chứ không như mày phấn… Tâm sự mỏng: tác giả phải học bài để thi tuyển sinh nên chương sẽ ra tùy lúc, còn sau thi tuyển sinh thì khoảng 1 tuần 1 chương:)))))'Tiểu Quan, đệ nhìn đằng kia bán gì mà sao họ xếp hàng nhiều thế''Là đá bào do người phương tây sáng chế, người nước ta học làm theo, món này chỉ có mùa này mới có, tỉ muốn không đệ sẽ mua cho tỉ'' Thật sao, vậy ta ở đây đợi đệ' mùa hè đã rất nóng cộng thêm nơi này không máy điều hòa thứ khiến thân nhiệt giảm chỉ có đá bào thôi. Trong lúc đợi đá bào, Thúy Kiều nhìn xung quanh làm quen với cảnh vật( chi dạ??? Kiều: sao này đi chơi không sợ lạc, hí hí) thì nàng bị chú ý bởi cây trâm vàng lấp lánh trên cái sạp bán trang sức. Đang bước tới gần, thì Vương Quan cầm tay nàng lại 'Đá bào của tỉ đây, chúng ta đi Thiên Hương lầu dùng bữa' chuyên tâm ăn chỗ đá bào mà nàng quên luôn đồ trang sức quý giá( giống ta).'Chào mừng nhị vị công tử đến với Thiên Hương lâu, nhị vị công tử vào phòng Thiên' một tiểu nhị khoảng 13-14 tuổi đi trước dẫn đường cho hai người. (tg nói đôi điều: vì tên là Thiên Hương lâu nên phòng bao đắt nhất ở đây tên là phòng Thiên và phòng Hương, vì vậy những ai thuê hai phòng này sẽ được phục vụ tận tình như vua, còn các phòng bao khác thì tầm thường thui)'Nhị vị công tử muốn dùng gì''Cho ta những món ngon nhất, mắc nhất ở đây, à cho ta thêm vài bình rượu ngon nhất ở đây nữa' ta hùng hồn nói không quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của tiểu nhị.' Tiểu nhân làm ngay' sau đó vuốt mồ hôi chạy ra khỏi phòng.'Tiểu Quan, sau tên đó chạy như sợ ta ăn thịt vậy' Thúy Kiều tay chống cằm miệng chu chu hỏi Vương Quan nhìn qua rất đáng yêu( nhưng nó chỉ là nhất thời), chỉ khi tên tiểu nhị đưa thức ăn vào bàn, nàng Kiều nhà chúng ta bất chấp hình tượng cùng khí chất, thứ gì nhai có thể nhai, nuốt có thể nuốt, ăn sạch sành sanh.Vương Quan, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay nhường phần thức ăn cho ai kia. Một ngày đi chơi kết thúc bằng một bữa ăn như thế, một người đói, một người no.....

Chương 6: Ăn...ăn...ăn