"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm…

Chương 11: Chuẩn bị cho lễ hội:Thanh Vy buồn bực

Yêu Thầm! Thầm Yêu!Tác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm… Từ ngày Trần Manh Khê quay về,nó đã nhận ra sự thay đổi của hắn,điều này sẽ càng khiến nó lo sợ và đề phòng nhiều hơn.Vào ngày lễ hội tại trường,mọi người trong lớp đang vô cùng bận rộn vì vở kịch mà cả lớp đã chuẩn bị,đó chính là vở kịch nói về nàng công chúa ngủ trong rừng quen thuộc,chỉ có điều,hiện tại nó lại không hề yêu thích câu chuyện này nữa từ khi hắn trở thành vị hoàng tử anh tú tốt bụng còn Trần Manh Khê sẽ là nàng công chúa ngủ như chết đó:"Nghe nói kịch bản là do Thẩm Nhạn Kì chấp bút đó!"-trong bữa ăn trưa hôm đó,Lưu Dương lại ngốc nghếch lên tiếng hại cả nhóm gồm Hồ Man Thư,Giang Triết Khoa và cả cậu ta đang ngồi ăn thì hít phải khí lạnh từ nó"À,chúng ta đổi chủ đề khác đi!"-Giang Triết Khoa cười nhắc nhở"Đúng lắm,Lưu Dương,mau đổi chủ đề!"-Hồ Man Thư liền cười nói"Được.Hôm nay Ngô Phong cậu ta không cùng ngồi ăn với chúng ta đúng không?Tôi biết lí do đấy,là do cậu ta bận phải chuẩn bị cho vở diễn nên đã cùng với bọn người của Thẩm Nhạn Kì và Trần Manh Khê đi ăn chung rồi!"-Lưu Dương của chúng ta lại một lần nữa để bom gần lửa"Cậu đi chết đi!"-Hồ Man Thư đang cười thì cứng miệng,quay sang nhìn Lưu Dương"Tớ không thể chết thế được,khi nào cậu đồng ý lời tỏ tình của tớ thì tớ mới có thể an lòng nhắm mắt xui tay"-Lưu Dương có chút kì lạ nói"Nói chuyện xui xẻo!"-Triết Khoa nói.Rồi thời gian lại trôi,cuối cùng chỉ còn vài ngày nữa thôi thì vở kịch của lớp nó sẽ bắt đầu,mọi thứ vẫn có vẻ bình thường,trừ hắn,có lẽ do dạo này phải dành thời gian tập kịch nên hắn vô cùng dễ tức giận,chỉ có điều người hắn nhắm vào chỉ có 1:"Kiều Thanh Vy,nói chuyện trong giờ học,cuối giờ trực nhật!""Nhưng hôm nay đến Nhạn Kì và Manh Khê trực mà!"-nó đang tập trung nói chuyện với Triết Khoa thì liền bị kêu tên nên có chút khó chịu"Tôi là lớp trưởng!Cậu không muốn nghe theo?"-hắn nhíu mày nhìn nó"Được,trực thì trực!""Ê,tớ có cảm giác như Ngô Phong đang bao che cho Manh Khê và Nhạn Kì vậy đó,bọn họ tại sao không cần trực nhật?"-hs1"Đúng đúng,nhất định là cậu ta không giải quyết công bằng,muốn bao che cho bọn người Thẩm Nhạn Kì!"-hs2"Hay là cậu ta thích Trần Manh Khê?"-hs3"Các cậu im hết đi!"-Hồ Man Thư đứng lên giữ trật tự rồi quay sang nó,nó quả nhiên là có chút buồn,Giang Triết Khoa ngồi kế bên cũng vô cùng lo lắng cho nó,cứ một lúc lại nhìn nó rồi hỏi han và sau đó cậu bạn cũng bị phạt ở lại...

Từ ngày Trần Manh Khê quay về,nó đã nhận ra sự thay đổi của hắn,điều này sẽ càng khiến nó lo sợ và đề phòng nhiều hơn.Vào ngày lễ hội tại trường,mọi người trong lớp đang vô cùng bận rộn vì vở kịch mà cả lớp đã chuẩn bị,đó chính là vở kịch nói về nàng công chúa ngủ trong rừng quen thuộc,chỉ có điều,hiện tại nó lại không hề yêu thích câu chuyện này nữa từ khi hắn trở thành vị hoàng tử anh tú tốt bụng còn Trần Manh Khê sẽ là nàng công chúa ngủ như chết đó:

"Nghe nói kịch bản là do Thẩm Nhạn Kì chấp bút đó!"-trong bữa ăn trưa hôm đó,Lưu Dương lại ngốc nghếch lên tiếng hại cả nhóm gồm Hồ Man Thư,Giang Triết Khoa và cả cậu ta đang ngồi ăn thì hít phải khí lạnh từ nó

"À,chúng ta đổi chủ đề khác đi!"-Giang Triết Khoa cười nhắc nhở

"Đúng lắm,Lưu Dương,mau đổi chủ đề!"-Hồ Man Thư liền cười nói

"Được.Hôm nay Ngô Phong cậu ta không cùng ngồi ăn với chúng ta đúng không?Tôi biết lí do đấy,là do cậu ta bận phải chuẩn bị cho vở diễn nên đã cùng với bọn người của Thẩm Nhạn Kì và Trần Manh Khê đi ăn chung rồi!"-Lưu Dương của chúng ta lại một lần nữa để bom gần lửa

"Cậu đi chết đi!"-Hồ Man Thư đang cười thì cứng miệng,quay sang nhìn Lưu Dương

"Tớ không thể chết thế được,khi nào cậu đồng ý lời tỏ tình của tớ thì tớ mới có thể an lòng nhắm mắt xui tay"-Lưu Dương có chút kì lạ nói

"Nói chuyện xui xẻo!"-Triết Khoa nói.Rồi thời gian lại trôi,cuối cùng chỉ còn vài ngày nữa thôi thì vở kịch của lớp nó sẽ bắt đầu,mọi thứ vẫn có vẻ bình thường,trừ hắn,có lẽ do dạo này phải dành thời gian tập kịch nên hắn vô cùng dễ tức giận,chỉ có điều người hắn nhắm vào chỉ có 1:

"Kiều Thanh Vy,nói chuyện trong giờ học,cuối giờ trực nhật!"

"Nhưng hôm nay đến Nhạn Kì và Manh Khê trực mà!"-nó đang tập trung nói chuyện với Triết Khoa thì liền bị kêu tên nên có chút khó chịu

"Tôi là lớp trưởng!Cậu không muốn nghe theo?"-hắn nhíu mày nhìn nó

"Được,trực thì trực!"

"Ê,tớ có cảm giác như Ngô Phong đang bao che cho Manh Khê và Nhạn Kì vậy đó,bọn họ tại sao không cần trực nhật?"-hs1

"Đúng đúng,nhất định là cậu ta không giải quyết công bằng,muốn bao che cho bọn người Thẩm Nhạn Kì!"-hs2

"Hay là cậu ta thích Trần Manh Khê?"-hs3

"Các cậu im hết đi!"-Hồ Man Thư đứng lên giữ trật tự rồi quay sang nó,nó quả nhiên là có chút buồn,Giang Triết Khoa ngồi kế bên cũng vô cùng lo lắng cho nó,cứ một lúc lại nhìn nó rồi hỏi han và sau đó cậu bạn cũng bị phạt ở lại...

Yêu Thầm! Thầm Yêu!Tác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm… Từ ngày Trần Manh Khê quay về,nó đã nhận ra sự thay đổi của hắn,điều này sẽ càng khiến nó lo sợ và đề phòng nhiều hơn.Vào ngày lễ hội tại trường,mọi người trong lớp đang vô cùng bận rộn vì vở kịch mà cả lớp đã chuẩn bị,đó chính là vở kịch nói về nàng công chúa ngủ trong rừng quen thuộc,chỉ có điều,hiện tại nó lại không hề yêu thích câu chuyện này nữa từ khi hắn trở thành vị hoàng tử anh tú tốt bụng còn Trần Manh Khê sẽ là nàng công chúa ngủ như chết đó:"Nghe nói kịch bản là do Thẩm Nhạn Kì chấp bút đó!"-trong bữa ăn trưa hôm đó,Lưu Dương lại ngốc nghếch lên tiếng hại cả nhóm gồm Hồ Man Thư,Giang Triết Khoa và cả cậu ta đang ngồi ăn thì hít phải khí lạnh từ nó"À,chúng ta đổi chủ đề khác đi!"-Giang Triết Khoa cười nhắc nhở"Đúng lắm,Lưu Dương,mau đổi chủ đề!"-Hồ Man Thư liền cười nói"Được.Hôm nay Ngô Phong cậu ta không cùng ngồi ăn với chúng ta đúng không?Tôi biết lí do đấy,là do cậu ta bận phải chuẩn bị cho vở diễn nên đã cùng với bọn người của Thẩm Nhạn Kì và Trần Manh Khê đi ăn chung rồi!"-Lưu Dương của chúng ta lại một lần nữa để bom gần lửa"Cậu đi chết đi!"-Hồ Man Thư đang cười thì cứng miệng,quay sang nhìn Lưu Dương"Tớ không thể chết thế được,khi nào cậu đồng ý lời tỏ tình của tớ thì tớ mới có thể an lòng nhắm mắt xui tay"-Lưu Dương có chút kì lạ nói"Nói chuyện xui xẻo!"-Triết Khoa nói.Rồi thời gian lại trôi,cuối cùng chỉ còn vài ngày nữa thôi thì vở kịch của lớp nó sẽ bắt đầu,mọi thứ vẫn có vẻ bình thường,trừ hắn,có lẽ do dạo này phải dành thời gian tập kịch nên hắn vô cùng dễ tức giận,chỉ có điều người hắn nhắm vào chỉ có 1:"Kiều Thanh Vy,nói chuyện trong giờ học,cuối giờ trực nhật!""Nhưng hôm nay đến Nhạn Kì và Manh Khê trực mà!"-nó đang tập trung nói chuyện với Triết Khoa thì liền bị kêu tên nên có chút khó chịu"Tôi là lớp trưởng!Cậu không muốn nghe theo?"-hắn nhíu mày nhìn nó"Được,trực thì trực!""Ê,tớ có cảm giác như Ngô Phong đang bao che cho Manh Khê và Nhạn Kì vậy đó,bọn họ tại sao không cần trực nhật?"-hs1"Đúng đúng,nhất định là cậu ta không giải quyết công bằng,muốn bao che cho bọn người Thẩm Nhạn Kì!"-hs2"Hay là cậu ta thích Trần Manh Khê?"-hs3"Các cậu im hết đi!"-Hồ Man Thư đứng lên giữ trật tự rồi quay sang nó,nó quả nhiên là có chút buồn,Giang Triết Khoa ngồi kế bên cũng vô cùng lo lắng cho nó,cứ một lúc lại nhìn nó rồi hỏi han và sau đó cậu bạn cũng bị phạt ở lại...

Chương 11: Chuẩn bị cho lễ hội:Thanh Vy buồn bực