"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm…

Chương 14: Mưa:Ở nhờ

Yêu Thầm! Thầm Yêu!Tác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm… Chiều hôm ấy là ngày đi học nhóm cùng nhau,nhưng nó không hiểu tại sao Giang Triết Khoa lại không có mặt,Trần Manh Khê lại như bình thường mà đến nhà.Ba mẹ Kiều không ngờ lại tin tưởng hắn,à không là tin tưởng nó đến mức dám cùng nhau đi chơi mà để hắn ở nhà với nó,không sợ nó sẽ không kiềm chế được mà vồ lấy hắn à?Trần Manh Khê đến thật đúng lúc lại là ngày trời mưa lớn,cuối cùng nó lại tốt bụng không nỡ để cô gái xinh đẹp này về mưa nguy hiểm mà lại để cho cô ấy ngủ nhờ một đêm."Thật sự cảm ơn cậu Thanh Vy!"-Manh Khê mỉm cười còn nói may mắn có đem theo đồng phục sẵn,thôi thì cứ cho là may mắn đi."Ừm,không sao cả,à mà cậu ăn cơm chưa?"-nó ngây thơ hỏi"Chưa nữa!""Hay là chúng ta cùng nhau ăn cơm đi!Tớ và Ngô Phong cũng chưa ăn cơm này""Vậy...cũng được!"-sau đó hắn đi tắm,còn nó thì dọn cơm ra bàn,rồi cả hai ngồi đợi hắn,trong lúc chờ đợi,Trần Manh Khê không hiểu sao lại tò mò vài chuyện mà quay sang hỏi nó"Kiều Thanh Vy,cậu và Ngô Phong là quan hệ gì vậy?""Là bạn bè!""Không thể nào,bạn bè sao lại ở cùng chứ?Hình như cậu ấy còn có cả phòng riêng nữa,không lẽ cả hai người sống chung?"-cô ấy có chút bất ngờ kết luận"Đúng là vậy,chúng tôi sống chung!"-nó còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy tiếng của hắn từ trên cầu thang nói xuống,quay lại,thật sự hắn đang đi xuống."Ha...ha....Ngô Phong xuống rồi,chúng ta ăn cơm thôi!"-nó tự hiểu chuyện đổi sang một chuyện khác.Một lúc sau thì cả 3 bất chợt nhìn thấy Giang Triết Khoa cả người ướt sủng chạy đến nhà nó,vừa vào nhà cậu ta đã ôm chầm lấy nó,mỉm cười nói nhỏ:"Mọi chuyện tốt rồi,có thể bảo vệ cậu cả đời rồi!"-chưa kịp hiểu gì thì nó đã bị cậu đè xuống,ây da...cậu ấy sốt và ngất xỉu mất rồi.Sau khi để hắn khiêng lên phòng nó,cậu được nó chăm sóc cho trước sự ghen tị của hắn.Dần tỉnh lại,những lời nói đầu tiên của Giang Triết Khoa lại là:"Thanh Vy....Thanh Vy....tôi thích cậu!"-và ngay sau những lời nói xuất phát từ đáy lòng của Giang Triết Khoa thì hắn cũng liền bỏ về phòng,thấy vậy,Manh Khê cũng chạy theo hắn,chỉ còn mỗi nó là mỉm cười nhẹ nhàng nói'Ừm,cám ơn cậu,tôi biết rồi'...*còn tiếp*

Chiều hôm ấy là ngày đi học nhóm cùng nhau,nhưng nó không hiểu tại sao Giang Triết Khoa lại không có mặt,Trần Manh Khê lại như bình thường mà đến nhà.Ba mẹ Kiều không ngờ lại tin tưởng hắn,à không là tin tưởng nó đến mức dám cùng nhau đi chơi mà để hắn ở nhà với nó,không sợ nó sẽ không kiềm chế được mà vồ lấy hắn à?Trần Manh Khê đến thật đúng lúc lại là ngày trời mưa lớn,cuối cùng nó lại tốt bụng không nỡ để cô gái xinh đẹp này về mưa nguy hiểm mà lại để cho cô ấy ngủ nhờ một đêm.

"Thật sự cảm ơn cậu Thanh Vy!"-Manh Khê mỉm cười còn nói may mắn có đem theo đồng phục sẵn,thôi thì cứ cho là may mắn đi.

"Ừm,không sao cả,à mà cậu ăn cơm chưa?"-nó ngây thơ hỏi

"Chưa nữa!"

"Hay là chúng ta cùng nhau ăn cơm đi!Tớ và Ngô Phong cũng chưa ăn cơm này"

"Vậy...cũng được!"-sau đó hắn đi tắm,còn nó thì dọn cơm ra bàn,rồi cả hai ngồi đợi hắn,trong lúc chờ đợi,Trần Manh Khê không hiểu sao lại tò mò vài chuyện mà quay sang hỏi nó

"Kiều Thanh Vy,cậu và Ngô Phong là quan hệ gì vậy?"

"Là bạn bè!"

"Không thể nào,bạn bè sao lại ở cùng chứ?Hình như cậu ấy còn có cả phòng riêng nữa,không lẽ cả hai người sống chung?"-cô ấy có chút bất ngờ kết luận

"Đúng là vậy,chúng tôi sống chung!"-nó còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy tiếng của hắn từ trên cầu thang nói xuống,quay lại,thật sự hắn đang đi xuống.

"Ha...ha....Ngô Phong xuống rồi,chúng ta ăn cơm thôi!"-nó tự hiểu chuyện đổi sang một chuyện khác.Một lúc sau thì cả 3 bất chợt nhìn thấy Giang Triết Khoa cả người ướt sủng chạy đến nhà nó,vừa vào nhà cậu ta đã ôm chầm lấy nó,mỉm cười nói nhỏ:

"Mọi chuyện tốt rồi,có thể bảo vệ cậu cả đời rồi!"-chưa kịp hiểu gì thì nó đã bị cậu đè xuống,ây da...cậu ấy sốt và ngất xỉu mất rồi.Sau khi để hắn khiêng lên phòng nó,cậu được nó chăm sóc cho trước sự ghen tị của hắn.Dần tỉnh lại,những lời nói đầu tiên của Giang Triết Khoa lại là:

"Thanh Vy....Thanh Vy....tôi thích cậu!"-và ngay sau những lời nói xuất phát từ đáy lòng của Giang Triết Khoa thì hắn cũng liền bỏ về phòng,thấy vậy,Manh Khê cũng chạy theo hắn,chỉ còn mỗi nó là mỉm cười nhẹ nhàng nói

'Ừm,cám ơn cậu,tôi biết rồi'...

*còn tiếp*

Yêu Thầm! Thầm Yêu!Tác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm… Chiều hôm ấy là ngày đi học nhóm cùng nhau,nhưng nó không hiểu tại sao Giang Triết Khoa lại không có mặt,Trần Manh Khê lại như bình thường mà đến nhà.Ba mẹ Kiều không ngờ lại tin tưởng hắn,à không là tin tưởng nó đến mức dám cùng nhau đi chơi mà để hắn ở nhà với nó,không sợ nó sẽ không kiềm chế được mà vồ lấy hắn à?Trần Manh Khê đến thật đúng lúc lại là ngày trời mưa lớn,cuối cùng nó lại tốt bụng không nỡ để cô gái xinh đẹp này về mưa nguy hiểm mà lại để cho cô ấy ngủ nhờ một đêm."Thật sự cảm ơn cậu Thanh Vy!"-Manh Khê mỉm cười còn nói may mắn có đem theo đồng phục sẵn,thôi thì cứ cho là may mắn đi."Ừm,không sao cả,à mà cậu ăn cơm chưa?"-nó ngây thơ hỏi"Chưa nữa!""Hay là chúng ta cùng nhau ăn cơm đi!Tớ và Ngô Phong cũng chưa ăn cơm này""Vậy...cũng được!"-sau đó hắn đi tắm,còn nó thì dọn cơm ra bàn,rồi cả hai ngồi đợi hắn,trong lúc chờ đợi,Trần Manh Khê không hiểu sao lại tò mò vài chuyện mà quay sang hỏi nó"Kiều Thanh Vy,cậu và Ngô Phong là quan hệ gì vậy?""Là bạn bè!""Không thể nào,bạn bè sao lại ở cùng chứ?Hình như cậu ấy còn có cả phòng riêng nữa,không lẽ cả hai người sống chung?"-cô ấy có chút bất ngờ kết luận"Đúng là vậy,chúng tôi sống chung!"-nó còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy tiếng của hắn từ trên cầu thang nói xuống,quay lại,thật sự hắn đang đi xuống."Ha...ha....Ngô Phong xuống rồi,chúng ta ăn cơm thôi!"-nó tự hiểu chuyện đổi sang một chuyện khác.Một lúc sau thì cả 3 bất chợt nhìn thấy Giang Triết Khoa cả người ướt sủng chạy đến nhà nó,vừa vào nhà cậu ta đã ôm chầm lấy nó,mỉm cười nói nhỏ:"Mọi chuyện tốt rồi,có thể bảo vệ cậu cả đời rồi!"-chưa kịp hiểu gì thì nó đã bị cậu đè xuống,ây da...cậu ấy sốt và ngất xỉu mất rồi.Sau khi để hắn khiêng lên phòng nó,cậu được nó chăm sóc cho trước sự ghen tị của hắn.Dần tỉnh lại,những lời nói đầu tiên của Giang Triết Khoa lại là:"Thanh Vy....Thanh Vy....tôi thích cậu!"-và ngay sau những lời nói xuất phát từ đáy lòng của Giang Triết Khoa thì hắn cũng liền bỏ về phòng,thấy vậy,Manh Khê cũng chạy theo hắn,chỉ còn mỗi nó là mỉm cười nhẹ nhàng nói'Ừm,cám ơn cậu,tôi biết rồi'...*còn tiếp*

Chương 14: Mưa:Ở nhờ