"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm…

Chương 31: Man Thư cũng có cảm tình với Lưu Dương

Yêu Thầm! Thầm Yêu!Tác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm… Cả tiết học ngay sau đó liền trở nên im lặng, mọi người đều lo cho việc của mình và không để ý đến sự thay đổi bất thường của Lưu Dương nữa, nhưng Man Thư thì có, hơn ai hết cô chính là người trông chờ Lưu Dương đi học nhất. Tuy rằng cái cảm giác đang chớp nở trong lòng cô chỉ mới gần đây nhưng nó cũng đã đủ khiến Man Thư lo lắng. Vậy mà khi đến lớp, chuyện đầu tiên Lưu Dương muốn làm lại không phải là chào hỏi, nói chuyện với cô mà là nhanh chóng đổi chỗ. Càng không ngờ người bạn mới chuyển vào đối với Lưu Dương lại có quen biết, trong lòng cô dấy lên chút đau lòng, khi trước Lưu Dương đối tốt với cô ra sao cô đều nhìn thấy rõ, cũng có cảm giác với cậu nhưng vì sợ cậu chỉ đùa giỡn mình mà không dám đáp lại chút nào chỉ lạnh nhạt với cậu, bây giờ thì hay rồi, ngay cả tư cách để nói chuyện cũng không có bởi vì chính Lưu Dương đã vẽ đường ngăn cách cho hai người rồi. Giờ ra chơi đến, như thường lệ Lưu Dương sẽ có thói quen chạy đi mua sữa và bánh ngọt cho Man Thư, bởi cô không có thói quen ăn sáng tại nhà, nhưng hôm nay lại thay đổi, Man Thư vẫn quên mất cả hai không còn thân thiết nữa mà vẫn ngồi viết bài đợi cậu mua thức ăn cho mình đến khi thấy cậu cầm thức ăn từ ngoài cửa đi vào thì liền chú ý đến còn cho rằng cậu sẽ đem đến cho mình nào ngờ lại cậu lại chạy đến đưa cho cô bạn Uyển Thu kia còn cười nói rất thân thiết, Man Thư một lần nữa đau lòng, chính nó cũng nhìn thấy ánh mắt thất thần của Man Thư khi nhìn chằm chằm Uyển Thu, tuy nó không hiểu suy nghĩ của Man Thư cho lắm nhưng cũng ngầm đoán được Man Thư đã có tình cảm đặc biệt với Lưu Dương chỉ là bây giờ dường như Lưu Dương đã không cần cô đáp trả lại tình cảm của mình nữa rồi, bởi vậy mà Thanh Vy đây cũng buồn theo bạn mình. Còn hắn và Giang Triết Khoa vốn cũng không để ý lắm đến chuyện của Man Thư và Lưu Dương, bọn họ chỉ để ý đến lý do Kiều Thanh Vy buồn rầu như vậy thực lòng muốn giúp đỡ, nhưng nếu là chuyện của Man Thư và Lưu Dương thì bọn họ có biện pháp gì chứ?

Cả tiết học ngay sau đó liền trở nên im lặng, mọi người đều lo cho việc của mình và không để ý đến sự thay đổi bất thường của Lưu Dương nữa, nhưng Man Thư thì có, hơn ai hết cô chính là người trông chờ Lưu Dương đi học nhất. Tuy rằng cái cảm giác đang chớp nở trong lòng cô chỉ mới gần đây nhưng nó cũng đã đủ khiến Man Thư lo lắng. Vậy mà khi đến lớp, chuyện đầu tiên Lưu Dương muốn làm lại không phải là chào hỏi, nói chuyện với cô mà là nhanh chóng đổi chỗ. Càng không ngờ người bạn mới chuyển vào đối với Lưu Dương lại có quen biết, trong lòng cô dấy lên chút đau lòng, khi trước Lưu Dương đối tốt với cô ra sao cô đều nhìn thấy rõ, cũng có cảm giác với cậu nhưng vì sợ cậu chỉ đùa giỡn mình mà không dám đáp lại chút nào chỉ lạnh nhạt với cậu, bây giờ thì hay rồi, ngay cả tư cách để nói chuyện cũng không có bởi vì chính Lưu Dương đã vẽ đường ngăn cách cho hai người rồi. Giờ ra chơi đến, như thường lệ Lưu Dương sẽ có thói quen chạy đi mua sữa và bánh ngọt cho Man Thư, bởi cô không có thói quen ăn sáng tại nhà, nhưng hôm nay lại thay đổi, Man Thư vẫn quên mất cả hai không còn thân thiết nữa mà vẫn ngồi viết bài đợi cậu mua thức ăn cho mình đến khi thấy cậu cầm thức ăn từ ngoài cửa đi vào thì liền chú ý đến còn cho rằng cậu sẽ đem đến cho mình nào ngờ lại cậu lại chạy đến đưa cho cô bạn Uyển Thu kia còn cười nói rất thân thiết, Man Thư một lần nữa đau lòng, chính nó cũng nhìn thấy ánh mắt thất thần của Man Thư khi nhìn chằm chằm Uyển Thu, tuy nó không hiểu suy nghĩ của Man Thư cho lắm nhưng cũng ngầm đoán được Man Thư đã có tình cảm đặc biệt với Lưu Dương chỉ là bây giờ dường như Lưu Dương đã không cần cô đáp trả lại tình cảm của mình nữa rồi, bởi vậy mà Thanh Vy đây cũng buồn theo bạn mình. Còn hắn và Giang Triết Khoa vốn cũng không để ý lắm đến chuyện của Man Thư và Lưu Dương, bọn họ chỉ để ý đến lý do Kiều Thanh Vy buồn rầu như vậy thực lòng muốn giúp đỡ, nhưng nếu là chuyện của Man Thư và Lưu Dương thì bọn họ có biện pháp gì chứ?

Yêu Thầm! Thầm Yêu!Tác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm… Cả tiết học ngay sau đó liền trở nên im lặng, mọi người đều lo cho việc của mình và không để ý đến sự thay đổi bất thường của Lưu Dương nữa, nhưng Man Thư thì có, hơn ai hết cô chính là người trông chờ Lưu Dương đi học nhất. Tuy rằng cái cảm giác đang chớp nở trong lòng cô chỉ mới gần đây nhưng nó cũng đã đủ khiến Man Thư lo lắng. Vậy mà khi đến lớp, chuyện đầu tiên Lưu Dương muốn làm lại không phải là chào hỏi, nói chuyện với cô mà là nhanh chóng đổi chỗ. Càng không ngờ người bạn mới chuyển vào đối với Lưu Dương lại có quen biết, trong lòng cô dấy lên chút đau lòng, khi trước Lưu Dương đối tốt với cô ra sao cô đều nhìn thấy rõ, cũng có cảm giác với cậu nhưng vì sợ cậu chỉ đùa giỡn mình mà không dám đáp lại chút nào chỉ lạnh nhạt với cậu, bây giờ thì hay rồi, ngay cả tư cách để nói chuyện cũng không có bởi vì chính Lưu Dương đã vẽ đường ngăn cách cho hai người rồi. Giờ ra chơi đến, như thường lệ Lưu Dương sẽ có thói quen chạy đi mua sữa và bánh ngọt cho Man Thư, bởi cô không có thói quen ăn sáng tại nhà, nhưng hôm nay lại thay đổi, Man Thư vẫn quên mất cả hai không còn thân thiết nữa mà vẫn ngồi viết bài đợi cậu mua thức ăn cho mình đến khi thấy cậu cầm thức ăn từ ngoài cửa đi vào thì liền chú ý đến còn cho rằng cậu sẽ đem đến cho mình nào ngờ lại cậu lại chạy đến đưa cho cô bạn Uyển Thu kia còn cười nói rất thân thiết, Man Thư một lần nữa đau lòng, chính nó cũng nhìn thấy ánh mắt thất thần của Man Thư khi nhìn chằm chằm Uyển Thu, tuy nó không hiểu suy nghĩ của Man Thư cho lắm nhưng cũng ngầm đoán được Man Thư đã có tình cảm đặc biệt với Lưu Dương chỉ là bây giờ dường như Lưu Dương đã không cần cô đáp trả lại tình cảm của mình nữa rồi, bởi vậy mà Thanh Vy đây cũng buồn theo bạn mình. Còn hắn và Giang Triết Khoa vốn cũng không để ý lắm đến chuyện của Man Thư và Lưu Dương, bọn họ chỉ để ý đến lý do Kiều Thanh Vy buồn rầu như vậy thực lòng muốn giúp đỡ, nhưng nếu là chuyện của Man Thư và Lưu Dương thì bọn họ có biện pháp gì chứ?

Chương 31: Man Thư cũng có cảm tình với Lưu Dương