"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm…

Chương 33: Công kích

Yêu Thầm! Thầm Yêu!Tác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm… "Nếu trên đời này không có ai tên là Hồ Man Thư thì thật tốt nhỉ? "- Thẩm Nhạn Kì liền mở miệng"Nhạn Kì? Manh Khê?""Cậu thấy tôi nói đúng không? "- Nhạn Kì mỉm cười độc ác hỏi"Tôi... dù sao thì đây cũng là chuyện riêng của tôi và Lưu Dương, các cô không cần xen vào! "- nói rồi Lý Uyển Thu liền muốn bỏ đi, nào ngờ lại bị Trần Manh Khê kéo lại"Ây, khoan đã nào! Cậu cần gì phải gấp gáp đến vậy? Chúng tôi chỉ là cảm thấy tội nghiệp cho cậu và Lưu Dương thôi mà!""Tội nghiệp?""Vậy là cậu không biết sao? Hồ Man Thư cô ta không phải là người tốt đâu, rõ ràng biết được Lưu Dương thích mình, nhưng cô ta hết lần này đến lần khác chối bỏ tình cảm của cậu ta, nhất định là chơi trò lạc mềm buộc chặt để khiến Lưu Dương chỉ mê đắm một mình cô ta mà thôi! "- Thẩm Nhạn Kì lên tiếng, thâm độc nói"Chắc cậu không biết, Hồ Man Thư này xuất thân tầm thường, mẹ mất sớm, cha thì làm nhân viên văn phòng lương cũng chỉ đủ sống, thời gian trước cha cô ta được chuyển công tác nên cô ta phải đi theo cha sang nhập học cùng trường với Lưu Dương, bởi vậy khi biết Lưu Dương là con nhà giàu có, cô ta đã bắt đầu tính kế rồi cũng nên! "- Manh Khê tiếp tục nói"Mấy chuyện này bây giờ cũng không còn quan trọng nữa, Lưu Dương sớm muộn cũng sẽ kết hôn với tôi, các cô còn tội nghiệp cái gì chứ?""Thật là ngây thơ, cậu cho rằng một kẻ đã có dã tâm như Man Thư sẽ từ bỏ Lưu Dương dễ như vậy sao, nếu bây giờ cậu không đề phòng cô ta, chỉ sợ sau này cả Lưu gia sẽ vào tay cô ta, cái danh phận Lưu thiếu phu nhân của cậu sẽ vững chắc sao? Lưu Dương cho cậu danh phận nhưng không thể cho cậu tình cảm được, nếu Hồ Man Thư biến mất, Lưu Dương sẽ nhớ đến người con gái luôn ở bên cậu ta, cậu nghĩ xem lúc đó cậu ta sẽ yêu cậu đến nhường nào! "- Thẩm Nhạn Kì biết rõ tâm của Uyển Thu đã dao động nên liền công kích vào tình cảm của Lưu Dương dành cho cô ta"Thôi đi, chúng tôi cũng chỉ muốn giúp cậu, khuyên thì cũng đã khuyên rồi, bây giờ cậu có tin hay không là quyền của cậu, chúng tôi không biết được! "- thấy đối phương vẫn còn suy nghĩ, Trần Manh Khê liền lên tiếng lần cuối rồi quyết định kéo Nhạn Kì đi"Khoan đã! "- thấy như vậy Lý Uyển Thu liền kêu lớn"Còn chuyện gì sao? "- Manh Khê nhếch môi hỏi"Hai người... có thể giúp tôi không? "...

"Nếu trên đời này không có ai tên là Hồ Man Thư thì thật tốt nhỉ? "- Thẩm Nhạn Kì liền mở miệng

"Nhạn Kì? Manh Khê?"

"Cậu thấy tôi nói đúng không? "- Nhạn Kì mỉm cười độc ác hỏi

"Tôi... dù sao thì đây cũng là chuyện riêng của tôi và Lưu Dương, các cô không cần xen vào! "- nói rồi Lý Uyển Thu liền muốn bỏ đi, nào ngờ lại bị Trần Manh Khê kéo lại

"Ây, khoan đã nào! Cậu cần gì phải gấp gáp đến vậy? Chúng tôi chỉ là cảm thấy tội nghiệp cho cậu và Lưu Dương thôi mà!"

"Tội nghiệp?"

"Vậy là cậu không biết sao? Hồ Man Thư cô ta không phải là người tốt đâu, rõ ràng biết được Lưu Dương thích mình, nhưng cô ta hết lần này đến lần khác chối bỏ tình cảm của cậu ta, nhất định là chơi trò lạc mềm buộc chặt để khiến Lưu Dương chỉ mê đắm một mình cô ta mà thôi! "- Thẩm Nhạn Kì lên tiếng, thâm độc nói

"Chắc cậu không biết, Hồ Man Thư này xuất thân tầm thường, mẹ mất sớm, cha thì làm nhân viên văn phòng lương cũng chỉ đủ sống, thời gian trước cha cô ta được chuyển công tác nên cô ta phải đi theo cha sang nhập học cùng trường với Lưu Dương, bởi vậy khi biết Lưu Dương là con nhà giàu có, cô ta đã bắt đầu tính kế rồi cũng nên! "- Manh Khê tiếp tục nói

"Mấy chuyện này bây giờ cũng không còn quan trọng nữa, Lưu Dương sớm muộn cũng sẽ kết hôn với tôi, các cô còn tội nghiệp cái gì chứ?"

"Thật là ngây thơ, cậu cho rằng một kẻ đã có dã tâm như Man Thư sẽ từ bỏ Lưu Dương dễ như vậy sao, nếu bây giờ cậu không đề phòng cô ta, chỉ sợ sau này cả Lưu gia sẽ vào tay cô ta, cái danh phận Lưu thiếu phu nhân của cậu sẽ vững chắc sao? Lưu Dương cho cậu danh phận nhưng không thể cho cậu tình cảm được, nếu Hồ Man Thư biến mất, Lưu Dương sẽ nhớ đến người con gái luôn ở bên cậu ta, cậu nghĩ xem lúc đó cậu ta sẽ yêu cậu đến nhường nào! "- Thẩm Nhạn Kì biết rõ tâm của Uyển Thu đã dao động nên liền công kích vào tình cảm của Lưu Dương dành cho cô ta

"Thôi đi, chúng tôi cũng chỉ muốn giúp cậu, khuyên thì cũng đã khuyên rồi, bây giờ cậu có tin hay không là quyền của cậu, chúng tôi không biết được! "- thấy đối phương vẫn còn suy nghĩ, Trần Manh Khê liền lên tiếng lần cuối rồi quyết định kéo Nhạn Kì đi

"Khoan đã! "- thấy như vậy Lý Uyển Thu liền kêu lớn

"Còn chuyện gì sao? "- Manh Khê nhếch môi hỏi

"Hai người... có thể giúp tôi không? "...

Yêu Thầm! Thầm Yêu!Tác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm"Ngô Phong,tôi thật sự thích cậu,cậu có thể chấp nhận không?"-1 cô gái nhỏ nhắn,đáng yêu đang bẽn lẽn đứng trước mặt Ngô Phong,người được gọi là hoàng tử băng giá của học viện Z.Ngô Phong đưa ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi lên tiếng: "Tôi không có hứng thú với cậu" "Nhưng tôi và cậu quen biết nhau lâu như vậy,cậu thật sự không có chút cảm giác gì với tôi sao?"-cô gái kia cất tiếng hỏi mong chờ một câu trả lời "Đúng,tôi không có cảm giác gì với cậu cả!Theo tôi,cậu nên lo học đi!"-Ngô Phong nói xong liền quay người đi thẳng,bỏ lại cô gái kia đang bị mọi người trêu chọc đến nỗi bật khóc thành tiếng,bỗng một nam sinh khác lo lắng chạy ra an ủi cô gái này: "Thanh Vy à,không sao đâu,cậu đừng khóc nữa!"-anh chàng tỏ ra vô cùng giận dữ "Triết Khoa,để cậu ấy khóc chút đi."-1 cô gái nhìn lãnh đạm hơn lên tiếng,nhanh chóng đến giải tán mọi người rồi đưa cô gái đang khóc kia về lớp.Cô gái đang khóc đó chính là nó,Kiều Thanh Vy.Từ nhỏ nó đã quen biết Ngô Phong.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó là bạn bè,họ quan tâm… "Nếu trên đời này không có ai tên là Hồ Man Thư thì thật tốt nhỉ? "- Thẩm Nhạn Kì liền mở miệng"Nhạn Kì? Manh Khê?""Cậu thấy tôi nói đúng không? "- Nhạn Kì mỉm cười độc ác hỏi"Tôi... dù sao thì đây cũng là chuyện riêng của tôi và Lưu Dương, các cô không cần xen vào! "- nói rồi Lý Uyển Thu liền muốn bỏ đi, nào ngờ lại bị Trần Manh Khê kéo lại"Ây, khoan đã nào! Cậu cần gì phải gấp gáp đến vậy? Chúng tôi chỉ là cảm thấy tội nghiệp cho cậu và Lưu Dương thôi mà!""Tội nghiệp?""Vậy là cậu không biết sao? Hồ Man Thư cô ta không phải là người tốt đâu, rõ ràng biết được Lưu Dương thích mình, nhưng cô ta hết lần này đến lần khác chối bỏ tình cảm của cậu ta, nhất định là chơi trò lạc mềm buộc chặt để khiến Lưu Dương chỉ mê đắm một mình cô ta mà thôi! "- Thẩm Nhạn Kì lên tiếng, thâm độc nói"Chắc cậu không biết, Hồ Man Thư này xuất thân tầm thường, mẹ mất sớm, cha thì làm nhân viên văn phòng lương cũng chỉ đủ sống, thời gian trước cha cô ta được chuyển công tác nên cô ta phải đi theo cha sang nhập học cùng trường với Lưu Dương, bởi vậy khi biết Lưu Dương là con nhà giàu có, cô ta đã bắt đầu tính kế rồi cũng nên! "- Manh Khê tiếp tục nói"Mấy chuyện này bây giờ cũng không còn quan trọng nữa, Lưu Dương sớm muộn cũng sẽ kết hôn với tôi, các cô còn tội nghiệp cái gì chứ?""Thật là ngây thơ, cậu cho rằng một kẻ đã có dã tâm như Man Thư sẽ từ bỏ Lưu Dương dễ như vậy sao, nếu bây giờ cậu không đề phòng cô ta, chỉ sợ sau này cả Lưu gia sẽ vào tay cô ta, cái danh phận Lưu thiếu phu nhân của cậu sẽ vững chắc sao? Lưu Dương cho cậu danh phận nhưng không thể cho cậu tình cảm được, nếu Hồ Man Thư biến mất, Lưu Dương sẽ nhớ đến người con gái luôn ở bên cậu ta, cậu nghĩ xem lúc đó cậu ta sẽ yêu cậu đến nhường nào! "- Thẩm Nhạn Kì biết rõ tâm của Uyển Thu đã dao động nên liền công kích vào tình cảm của Lưu Dương dành cho cô ta"Thôi đi, chúng tôi cũng chỉ muốn giúp cậu, khuyên thì cũng đã khuyên rồi, bây giờ cậu có tin hay không là quyền của cậu, chúng tôi không biết được! "- thấy đối phương vẫn còn suy nghĩ, Trần Manh Khê liền lên tiếng lần cuối rồi quyết định kéo Nhạn Kì đi"Khoan đã! "- thấy như vậy Lý Uyển Thu liền kêu lớn"Còn chuyện gì sao? "- Manh Khê nhếch môi hỏi"Hai người... có thể giúp tôi không? "...

Chương 33: Công kích