Tôi tên là Fuji Asuka, học năm 2 cao trung. Tóc xoăn tự nhiên. Không thích cái gọi là “giới thiệu dài dòng”. - Hả??? – Hai nhỏ bạn thân của tôi vừa được nghe kể về cái vụ tỏ tình liền mắt chữ A, miệng chữ O đồng thanh hét to. Đứa nào trong lớp cũng quay lại nhìn. - Bớt bớt cái mồm giùm cái! – Tôi lo sợ chuyện này bị nói ra nói vào. Nhưng hai nhỏ có quan tâm đâu? Tôi một đằng, chúng nó một nẻo. - Cậu được tỏ tình hả? - Là Sen Naoki ở lớp chuyên Anh á hả? - Ừm… chắc vậy… - Mặt tôi đỏ lên vì ngại ngùng, miễn cưỡng buộc miệng mà nói ra. - Nhóc Naoki học năm nhất có làn da trắng sáng không tì vết phớ hôn? Bữa nó đại diện học sinh năm nhất phát biểu chớ đâu! - Rồi cậu trả lời nó seo? Mấy nhỏ lại tiếp tục dò xét tôi. Hắc tuyến lăn dài trên mặt, gãi gãi đầu cho “trí” nó lồi ra, tôi e dè trả lời: - Ừ thì… Tớ từ chối rồi. Bực mình tụi nó đập bàn một cái thật mạnh nhưng rồi lại thở dài thườn thượt vẻ thất vọng kiểu như “Thông cảm, tại con nhỏ này bị bệnh ngu khó chữa” - Má này bị điên ồi! Nghĩ…
Chương 2
Cookie Girl And Cream BoyTác giả: Không rõTôi tên là Fuji Asuka, học năm 2 cao trung. Tóc xoăn tự nhiên. Không thích cái gọi là “giới thiệu dài dòng”. - Hả??? – Hai nhỏ bạn thân của tôi vừa được nghe kể về cái vụ tỏ tình liền mắt chữ A, miệng chữ O đồng thanh hét to. Đứa nào trong lớp cũng quay lại nhìn. - Bớt bớt cái mồm giùm cái! – Tôi lo sợ chuyện này bị nói ra nói vào. Nhưng hai nhỏ có quan tâm đâu? Tôi một đằng, chúng nó một nẻo. - Cậu được tỏ tình hả? - Là Sen Naoki ở lớp chuyên Anh á hả? - Ừm… chắc vậy… - Mặt tôi đỏ lên vì ngại ngùng, miễn cưỡng buộc miệng mà nói ra. - Nhóc Naoki học năm nhất có làn da trắng sáng không tì vết phớ hôn? Bữa nó đại diện học sinh năm nhất phát biểu chớ đâu! - Rồi cậu trả lời nó seo? Mấy nhỏ lại tiếp tục dò xét tôi. Hắc tuyến lăn dài trên mặt, gãi gãi đầu cho “trí” nó lồi ra, tôi e dè trả lời: - Ừ thì… Tớ từ chối rồi. Bực mình tụi nó đập bàn một cái thật mạnh nhưng rồi lại thở dài thườn thượt vẻ thất vọng kiểu như “Thông cảm, tại con nhỏ này bị bệnh ngu khó chữa” - Má này bị điên ồi! Nghĩ… Mưa vẫn cứ thế rơi cùng với tiếng rào rào chẳng dứt. Trên con đường trơn trượt đầy vũng lầy, tôi và Naoki nổi bật giữa đám đông… Dưới cây dù màu vàng, không khí im lặng lạ thường.“X-Xin lỗi cậu nha… Vì tất cả mọi chuyện” – Tôi thầm nghĩ sẽ định nói thế nhưng mà không lẽ khi không lại xin lỗi? Rồi con ngươi đang nhìn về phía trước của tôi bỗng dưng bất giác lảng sang nhìn Naoki, ý nghĩ cũng theo nó mà lảng đi luôn. Chà, da cậu ta trắng như kem vậy. Nhìn nghiêng mà cũng xinh trai phết! Tôi cảm thán, bỗng Naoki lên tiếng:- Dễ thương lắm, đúng không?- Hể??? – Mặt tôi đỏ lên vì xấu hổ và ngại ngùng. Mồ hôi nhỏ giọt lo lắng. Cậu ta… sao có thể… biết mình nhìn trộm?- Bà lão kia ấy – Naoki nói, không chút mảy may nhìn tôi.Ủa? Là đang nói tới bà lão à? Tôi lướt đôi mắt theo hướng mà Naoki đang nhìn. Đúng thật! Có một bà lão đang ngồi ngắm mưa dù người đã run lên bần bật vì lạnh. Haha, hài thật. Khi không tôi lại suy diễn một cách ngớ ngẩn:- Ừa, đúng đó. Dễ thương thật! – Tôi gượng cười.- Tôi gần gũi với bà ngoại quen rồi nên mỗi lần gặp người già cũng thấy thoải mái.- Thiệt hả? Bất ngờ ghê!- Bà cứ gửi bánh quy gạo và Fushagi hoài nên mỗi lần thấy đồ ngọt là y như tôi bị k*ch th*ch – Naoki tiếp tục với câu chuyện của mình. Tôi chăm chú nghe nhưng rồi lại giật mình vì cảm thấy có gì đó sai sai.- Hở? Bị k*ch th*ch? – Tôi ngơ ngác như con nai vàng hỏi.- Ừm. k*ch th*ch. Có gì lạ à? – Naoki hỏi với vẻ mặt lạnh lùng. Phần cũng vì sợ, tôi lúng túng trả lời.- À, không – Tôi xua xua tay. Nhưng sao tự nhiên cậu ta lại lạnh lùng? Dù thắc mắc nhưng tôi không đủ can đảm để hỏi.Không khí một lần nữa lại im lặng. Mưa vẫn rơi. Trong lòng tôi, cơ thể tôi… nó nóng ran. Vì tôi mặc quá nhiều áo ấm? Không, chắc chắn là không! Chợt tôi cảm giác, cậu nhóc này… rất đặc biệt.Đến ga tàu lửa, tôi nói:- Đến đây là được rồi. Tôi có thể tự đón tàu để về.Naoki chẳng nói gì, cậu ta quay lưng bỏ đi. Đột nhiên mưa ngừng rơi. Naoki cũng ngừng lại. Tuy có hơi ngạc nhiên nhưng tôi đã định thần lại được và nói:- Như thể nó đã đạt được mục đích rồi nhỉ?- Hể? – Giọng điệu y chang tôi lúc Naoki nói bà cụ dễ thương.- Cơn mưa ấy.- …- Thôi bái bai nha! – Tôi tươi cười vừa nói, vừa vẫy tay.- Gặp sau – Naoki lại tiếp tục đi tiếp. Suốt cuộc đối thoại, cậu ta chẳng hề quay lưng lại nhìn tôi dù chỉ một chút.Đứng trên tàu, tôi nhìn ra khung cửa sổ ngắm cảnh trời. Ngẫm lại chuyện lúc nãy, tôi chợt nhớ. Á, quên cảm ơn cậu ta rồi!_________________________________#3458
Mưa vẫn cứ thế rơi cùng với tiếng rào rào chẳng dứt. Trên con đường trơn trượt đầy vũng lầy, tôi và Naoki nổi bật giữa đám đông… Dưới cây dù màu vàng, không khí im lặng lạ thường.
“X-Xin lỗi cậu nha… Vì tất cả mọi chuyện” – Tôi thầm nghĩ sẽ định nói thế nhưng mà không lẽ khi không lại xin lỗi? Rồi con ngươi đang nhìn về phía trước của tôi bỗng dưng bất giác lảng sang nhìn Naoki, ý nghĩ cũng theo nó mà lảng đi luôn. Chà, da cậu ta trắng như kem vậy. Nhìn nghiêng mà cũng xinh trai phết! Tôi cảm thán, bỗng Naoki lên tiếng:
- Dễ thương lắm, đúng không?
- Hể??? – Mặt tôi đỏ lên vì xấu hổ và ngại ngùng. Mồ hôi nhỏ giọt lo lắng. Cậu ta… sao có thể… biết mình nhìn trộm?
- Bà lão kia ấy – Naoki nói, không chút mảy may nhìn tôi.
Ủa? Là đang nói tới bà lão à? Tôi lướt đôi mắt theo hướng mà Naoki đang nhìn. Đúng thật! Có một bà lão đang ngồi ngắm mưa dù người đã run lên bần bật vì lạnh. Haha, hài thật. Khi không tôi lại suy diễn một cách ngớ ngẩn:
- Ừa, đúng đó. Dễ thương thật! – Tôi gượng cười.
- Tôi gần gũi với bà ngoại quen rồi nên mỗi lần gặp người già cũng thấy thoải mái.
- Thiệt hả? Bất ngờ ghê!
- Bà cứ gửi bánh quy gạo và Fushagi hoài nên mỗi lần thấy đồ ngọt là y như tôi bị k*ch th*ch – Naoki tiếp tục với câu chuyện của mình. Tôi chăm chú nghe nhưng rồi lại giật mình vì cảm thấy có gì đó sai sai.
- Hở? Bị k*ch th*ch? – Tôi ngơ ngác như con nai vàng hỏi.
- Ừm. k*ch th*ch. Có gì lạ à? – Naoki hỏi với vẻ mặt lạnh lùng. Phần cũng vì sợ, tôi lúng túng trả lời.
- À, không – Tôi xua xua tay. Nhưng sao tự nhiên cậu ta lại lạnh lùng? Dù thắc mắc nhưng tôi không đủ can đảm để hỏi.
Không khí một lần nữa lại im lặng. Mưa vẫn rơi. Trong lòng tôi, cơ thể tôi… nó nóng ran. Vì tôi mặc quá nhiều áo ấm? Không, chắc chắn là không! Chợt tôi cảm giác, cậu nhóc này… rất đặc biệt.
Đến ga tàu lửa, tôi nói:
- Đến đây là được rồi. Tôi có thể tự đón tàu để về.
Naoki chẳng nói gì, cậu ta quay lưng bỏ đi. Đột nhiên mưa ngừng rơi. Naoki cũng ngừng lại. Tuy có hơi ngạc nhiên nhưng tôi đã định thần lại được và nói:
- Như thể nó đã đạt được mục đích rồi nhỉ?
- Hể? – Giọng điệu y chang tôi lúc Naoki nói bà cụ dễ thương.
- Cơn mưa ấy.
- …
- Thôi bái bai nha! – Tôi tươi cười vừa nói, vừa vẫy tay.
- Gặp sau – Naoki lại tiếp tục đi tiếp. Suốt cuộc đối thoại, cậu ta chẳng hề quay lưng lại nhìn tôi dù chỉ một chút.
Đứng trên tàu, tôi nhìn ra khung cửa sổ ngắm cảnh trời. Ngẫm lại chuyện lúc nãy, tôi chợt nhớ. Á, quên cảm ơn cậu ta rồi!
_________________________________
#3458
Cookie Girl And Cream BoyTác giả: Không rõTôi tên là Fuji Asuka, học năm 2 cao trung. Tóc xoăn tự nhiên. Không thích cái gọi là “giới thiệu dài dòng”. - Hả??? – Hai nhỏ bạn thân của tôi vừa được nghe kể về cái vụ tỏ tình liền mắt chữ A, miệng chữ O đồng thanh hét to. Đứa nào trong lớp cũng quay lại nhìn. - Bớt bớt cái mồm giùm cái! – Tôi lo sợ chuyện này bị nói ra nói vào. Nhưng hai nhỏ có quan tâm đâu? Tôi một đằng, chúng nó một nẻo. - Cậu được tỏ tình hả? - Là Sen Naoki ở lớp chuyên Anh á hả? - Ừm… chắc vậy… - Mặt tôi đỏ lên vì ngại ngùng, miễn cưỡng buộc miệng mà nói ra. - Nhóc Naoki học năm nhất có làn da trắng sáng không tì vết phớ hôn? Bữa nó đại diện học sinh năm nhất phát biểu chớ đâu! - Rồi cậu trả lời nó seo? Mấy nhỏ lại tiếp tục dò xét tôi. Hắc tuyến lăn dài trên mặt, gãi gãi đầu cho “trí” nó lồi ra, tôi e dè trả lời: - Ừ thì… Tớ từ chối rồi. Bực mình tụi nó đập bàn một cái thật mạnh nhưng rồi lại thở dài thườn thượt vẻ thất vọng kiểu như “Thông cảm, tại con nhỏ này bị bệnh ngu khó chữa” - Má này bị điên ồi! Nghĩ… Mưa vẫn cứ thế rơi cùng với tiếng rào rào chẳng dứt. Trên con đường trơn trượt đầy vũng lầy, tôi và Naoki nổi bật giữa đám đông… Dưới cây dù màu vàng, không khí im lặng lạ thường.“X-Xin lỗi cậu nha… Vì tất cả mọi chuyện” – Tôi thầm nghĩ sẽ định nói thế nhưng mà không lẽ khi không lại xin lỗi? Rồi con ngươi đang nhìn về phía trước của tôi bỗng dưng bất giác lảng sang nhìn Naoki, ý nghĩ cũng theo nó mà lảng đi luôn. Chà, da cậu ta trắng như kem vậy. Nhìn nghiêng mà cũng xinh trai phết! Tôi cảm thán, bỗng Naoki lên tiếng:- Dễ thương lắm, đúng không?- Hể??? – Mặt tôi đỏ lên vì xấu hổ và ngại ngùng. Mồ hôi nhỏ giọt lo lắng. Cậu ta… sao có thể… biết mình nhìn trộm?- Bà lão kia ấy – Naoki nói, không chút mảy may nhìn tôi.Ủa? Là đang nói tới bà lão à? Tôi lướt đôi mắt theo hướng mà Naoki đang nhìn. Đúng thật! Có một bà lão đang ngồi ngắm mưa dù người đã run lên bần bật vì lạnh. Haha, hài thật. Khi không tôi lại suy diễn một cách ngớ ngẩn:- Ừa, đúng đó. Dễ thương thật! – Tôi gượng cười.- Tôi gần gũi với bà ngoại quen rồi nên mỗi lần gặp người già cũng thấy thoải mái.- Thiệt hả? Bất ngờ ghê!- Bà cứ gửi bánh quy gạo và Fushagi hoài nên mỗi lần thấy đồ ngọt là y như tôi bị k*ch th*ch – Naoki tiếp tục với câu chuyện của mình. Tôi chăm chú nghe nhưng rồi lại giật mình vì cảm thấy có gì đó sai sai.- Hở? Bị k*ch th*ch? – Tôi ngơ ngác như con nai vàng hỏi.- Ừm. k*ch th*ch. Có gì lạ à? – Naoki hỏi với vẻ mặt lạnh lùng. Phần cũng vì sợ, tôi lúng túng trả lời.- À, không – Tôi xua xua tay. Nhưng sao tự nhiên cậu ta lại lạnh lùng? Dù thắc mắc nhưng tôi không đủ can đảm để hỏi.Không khí một lần nữa lại im lặng. Mưa vẫn rơi. Trong lòng tôi, cơ thể tôi… nó nóng ran. Vì tôi mặc quá nhiều áo ấm? Không, chắc chắn là không! Chợt tôi cảm giác, cậu nhóc này… rất đặc biệt.Đến ga tàu lửa, tôi nói:- Đến đây là được rồi. Tôi có thể tự đón tàu để về.Naoki chẳng nói gì, cậu ta quay lưng bỏ đi. Đột nhiên mưa ngừng rơi. Naoki cũng ngừng lại. Tuy có hơi ngạc nhiên nhưng tôi đã định thần lại được và nói:- Như thể nó đã đạt được mục đích rồi nhỉ?- Hể? – Giọng điệu y chang tôi lúc Naoki nói bà cụ dễ thương.- Cơn mưa ấy.- …- Thôi bái bai nha! – Tôi tươi cười vừa nói, vừa vẫy tay.- Gặp sau – Naoki lại tiếp tục đi tiếp. Suốt cuộc đối thoại, cậu ta chẳng hề quay lưng lại nhìn tôi dù chỉ một chút.Đứng trên tàu, tôi nhìn ra khung cửa sổ ngắm cảnh trời. Ngẫm lại chuyện lúc nãy, tôi chợt nhớ. Á, quên cảm ơn cậu ta rồi!_________________________________#3458