Tác giả:

Tôi tên là Fuji Asuka, học năm 2 cao trung. Tóc xoăn tự nhiên. Không thích cái gọi là “giới thiệu dài dòng”. - Hả??? – Hai nhỏ bạn thân của tôi vừa được nghe kể về cái vụ tỏ tình liền mắt chữ A, miệng chữ O đồng thanh hét to. Đứa nào trong lớp cũng quay lại nhìn. - Bớt bớt cái mồm giùm cái! – Tôi lo sợ chuyện này bị nói ra nói vào. Nhưng hai nhỏ có quan tâm đâu? Tôi một đằng, chúng nó một nẻo. - Cậu được tỏ tình hả? - Là Sen Naoki ở lớp chuyên Anh á hả? - Ừm… chắc vậy… - Mặt tôi đỏ lên vì ngại ngùng, miễn cưỡng buộc miệng mà nói ra. - Nhóc Naoki học năm nhất có làn da trắng sáng không tì vết phớ hôn? Bữa nó đại diện học sinh năm nhất phát biểu chớ đâu! - Rồi cậu trả lời nó seo? Mấy nhỏ lại tiếp tục dò xét tôi. Hắc tuyến lăn dài trên mặt, gãi gãi đầu cho “trí” nó lồi ra, tôi e dè trả lời: - Ừ thì… Tớ từ chối rồi. Bực mình tụi nó đập bàn một cái thật mạnh nhưng rồi lại thở dài thườn thượt vẻ thất vọng kiểu như “Thông cảm, tại con nhỏ này bị bệnh ngu khó chữa” - Má này bị điên ồi! Nghĩ…

Chương 4

Cookie Girl And Cream BoyTác giả: Không rõTôi tên là Fuji Asuka, học năm 2 cao trung. Tóc xoăn tự nhiên. Không thích cái gọi là “giới thiệu dài dòng”. - Hả??? – Hai nhỏ bạn thân của tôi vừa được nghe kể về cái vụ tỏ tình liền mắt chữ A, miệng chữ O đồng thanh hét to. Đứa nào trong lớp cũng quay lại nhìn. - Bớt bớt cái mồm giùm cái! – Tôi lo sợ chuyện này bị nói ra nói vào. Nhưng hai nhỏ có quan tâm đâu? Tôi một đằng, chúng nó một nẻo. - Cậu được tỏ tình hả? - Là Sen Naoki ở lớp chuyên Anh á hả? - Ừm… chắc vậy… - Mặt tôi đỏ lên vì ngại ngùng, miễn cưỡng buộc miệng mà nói ra. - Nhóc Naoki học năm nhất có làn da trắng sáng không tì vết phớ hôn? Bữa nó đại diện học sinh năm nhất phát biểu chớ đâu! - Rồi cậu trả lời nó seo? Mấy nhỏ lại tiếp tục dò xét tôi. Hắc tuyến lăn dài trên mặt, gãi gãi đầu cho “trí” nó lồi ra, tôi e dè trả lời: - Ừ thì… Tớ từ chối rồi. Bực mình tụi nó đập bàn một cái thật mạnh nhưng rồi lại thở dài thườn thượt vẻ thất vọng kiểu như “Thông cảm, tại con nhỏ này bị bệnh ngu khó chữa” - Má này bị điên ồi! Nghĩ… Sau ngày hôm đó, từ nhạc trẻ, nhạc vàng, nhạc cổ điển cho đến nhạc thiếu nhi, nhạc gì cũng có, tôi nghe bất chấp thời gian và không gian.Ngồi trong lớp mà tôi thản nhiên như bà điên, tai vừa đeo headphone, vừa cảm nhận từng giai điệu của bản nhạc. Mắt thì ngắm mây trôi nhưng tâm hồn lại chả biết trời, trăng, mây, đất là gì. Đang lâng lâng giữa ranh giới tỉnh và mơ thì giọng nói lãnh lót từ hai nhỏ bạn thân của tôi vang lên làm tụt hết cả hứng:- Ê bồ, đang làm gì đó?- Óe!!! Nghe nhạc cổ điển hả mé?- À, cái này á hả? Naoki nói đây là bài hát ưa thích của cậu ấy nên cũng muốn nghe thử.- Naoki? Naoki mà dạo này mà tụi mình hay nói tới đấy hả?- Chẳng phải cậu đã từ chối thằng nhóc rồi sao?- Ờ thì… Giờ tiếp xúc rồi mới thấy cậu ta khá vui tính chớ không phải trầm tĩnh như lời đồn - Tôi thản nhiên nói không chút suy nghĩ sâu xa hai nhỏ sẽ nói gì tiếp.- Nhưng mà… Như vậy thì có tàn nhẫn quá không?- Ừ. Cậu đã từng làm người ta đau lòng cơ mà. Nếu cậu bỗng dưng lại đối xử tự nhiên và tốt bụng như thế thì sẽ làm thằng nhóc hiểu lầm đó! Tốt nhất thì đừng khiến người ta phải nuôi vọng vô ích.Ừ nhỉ? Nhỏ nói cũng đúng. Thiệt tình, tôi không nhạy cảm gì hết trơn. Còn chẳng mảy may nghĩ tới tình huống đó. Đúng là bó tay!Đi trên hành lang mà tôi cứ nghĩ mãi về chuyện lúc nãy, tôi tự nhủ thầm trong lòng là từ đây về sau phải hạn chế nói chuyện với Naoki mới được.Haizzz... Trút hết tất cả những suy nghĩ vẩn vơ ra ngoài bằng một cái thở dài, tôi ngước mặt lên. Ủa? Là Naoki kìa! Và… một cô gái.Thình thịch...Đau!_________________________________#3458

Sau ngày hôm đó, từ nhạc trẻ, nhạc vàng, nhạc cổ điển cho đến nhạc thiếu nhi, nhạc gì cũng có, tôi nghe bất chấp thời gian và không gian.

Ngồi trong lớp mà tôi thản nhiên như bà điên, tai vừa đeo headphone, vừa cảm nhận từng giai điệu của bản nhạc. Mắt thì ngắm mây trôi nhưng tâm hồn lại chả biết trời, trăng, mây, đất là gì. Đang lâng lâng giữa ranh giới tỉnh và mơ thì giọng nói lãnh lót từ hai nhỏ bạn thân của tôi vang lên làm tụt hết cả hứng:

- Ê bồ, đang làm gì đó?

- Óe!!! Nghe nhạc cổ điển hả mé?

- À, cái này á hả? Naoki nói đây là bài hát ưa thích của cậu ấy nên cũng muốn nghe thử.

- Naoki? Naoki mà dạo này mà tụi mình hay nói tới đấy hả?

- Chẳng phải cậu đã từ chối thằng nhóc rồi sao?

- Ờ thì… Giờ tiếp xúc rồi mới thấy cậu ta khá vui tính chớ không phải trầm tĩnh như lời đồn - Tôi thản nhiên nói không chút suy nghĩ sâu xa hai nhỏ sẽ nói gì tiếp.

- Nhưng mà… Như vậy thì có tàn nhẫn quá không?

- Ừ. Cậu đã từng làm người ta đau lòng cơ mà. Nếu cậu bỗng dưng lại đối xử tự nhiên và tốt bụng như thế thì sẽ làm thằng nhóc hiểu lầm đó! Tốt nhất thì đừng khiến người ta phải nuôi vọng vô ích.

Ừ nhỉ? Nhỏ nói cũng đúng. Thiệt tình, tôi không nhạy cảm gì hết trơn. Còn chẳng mảy may nghĩ tới tình huống đó. Đúng là bó tay!

Đi trên hành lang mà tôi cứ nghĩ mãi về chuyện lúc nãy, tôi tự nhủ thầm trong lòng là từ đây về sau phải hạn chế nói chuyện với Naoki mới được.

Haizzz... Trút hết tất cả những suy nghĩ vẩn vơ ra ngoài bằng một cái thở dài, tôi ngước mặt lên. Ủa? Là Naoki kìa! Và… một cô gái.

Thình thịch...

Đau!

_________________________________

#3458

Cookie Girl And Cream BoyTác giả: Không rõTôi tên là Fuji Asuka, học năm 2 cao trung. Tóc xoăn tự nhiên. Không thích cái gọi là “giới thiệu dài dòng”. - Hả??? – Hai nhỏ bạn thân của tôi vừa được nghe kể về cái vụ tỏ tình liền mắt chữ A, miệng chữ O đồng thanh hét to. Đứa nào trong lớp cũng quay lại nhìn. - Bớt bớt cái mồm giùm cái! – Tôi lo sợ chuyện này bị nói ra nói vào. Nhưng hai nhỏ có quan tâm đâu? Tôi một đằng, chúng nó một nẻo. - Cậu được tỏ tình hả? - Là Sen Naoki ở lớp chuyên Anh á hả? - Ừm… chắc vậy… - Mặt tôi đỏ lên vì ngại ngùng, miễn cưỡng buộc miệng mà nói ra. - Nhóc Naoki học năm nhất có làn da trắng sáng không tì vết phớ hôn? Bữa nó đại diện học sinh năm nhất phát biểu chớ đâu! - Rồi cậu trả lời nó seo? Mấy nhỏ lại tiếp tục dò xét tôi. Hắc tuyến lăn dài trên mặt, gãi gãi đầu cho “trí” nó lồi ra, tôi e dè trả lời: - Ừ thì… Tớ từ chối rồi. Bực mình tụi nó đập bàn một cái thật mạnh nhưng rồi lại thở dài thườn thượt vẻ thất vọng kiểu như “Thông cảm, tại con nhỏ này bị bệnh ngu khó chữa” - Má này bị điên ồi! Nghĩ… Sau ngày hôm đó, từ nhạc trẻ, nhạc vàng, nhạc cổ điển cho đến nhạc thiếu nhi, nhạc gì cũng có, tôi nghe bất chấp thời gian và không gian.Ngồi trong lớp mà tôi thản nhiên như bà điên, tai vừa đeo headphone, vừa cảm nhận từng giai điệu của bản nhạc. Mắt thì ngắm mây trôi nhưng tâm hồn lại chả biết trời, trăng, mây, đất là gì. Đang lâng lâng giữa ranh giới tỉnh và mơ thì giọng nói lãnh lót từ hai nhỏ bạn thân của tôi vang lên làm tụt hết cả hứng:- Ê bồ, đang làm gì đó?- Óe!!! Nghe nhạc cổ điển hả mé?- À, cái này á hả? Naoki nói đây là bài hát ưa thích của cậu ấy nên cũng muốn nghe thử.- Naoki? Naoki mà dạo này mà tụi mình hay nói tới đấy hả?- Chẳng phải cậu đã từ chối thằng nhóc rồi sao?- Ờ thì… Giờ tiếp xúc rồi mới thấy cậu ta khá vui tính chớ không phải trầm tĩnh như lời đồn - Tôi thản nhiên nói không chút suy nghĩ sâu xa hai nhỏ sẽ nói gì tiếp.- Nhưng mà… Như vậy thì có tàn nhẫn quá không?- Ừ. Cậu đã từng làm người ta đau lòng cơ mà. Nếu cậu bỗng dưng lại đối xử tự nhiên và tốt bụng như thế thì sẽ làm thằng nhóc hiểu lầm đó! Tốt nhất thì đừng khiến người ta phải nuôi vọng vô ích.Ừ nhỉ? Nhỏ nói cũng đúng. Thiệt tình, tôi không nhạy cảm gì hết trơn. Còn chẳng mảy may nghĩ tới tình huống đó. Đúng là bó tay!Đi trên hành lang mà tôi cứ nghĩ mãi về chuyện lúc nãy, tôi tự nhủ thầm trong lòng là từ đây về sau phải hạn chế nói chuyện với Naoki mới được.Haizzz... Trút hết tất cả những suy nghĩ vẩn vơ ra ngoài bằng một cái thở dài, tôi ngước mặt lên. Ủa? Là Naoki kìa! Và… một cô gái.Thình thịch...Đau!_________________________________#3458

Chương 4