* Tại sao phải đi học? * Suy nghĩ ấy cứ lẩn quẩn trong đầu tôi. Nói trắng ra tôi nghĩ như vậy vì tôi đang trễ học và đương nhiên tôi đang cố gắng chạy thật nhanh đến lớp trong sân trường. Thật ra tôi đã tự nhắc bản thân là phải dậy thật sớm. Và khi đồng hồ reo vào sáu giờ, tôi cứ lim dim trong cơn ngủ và cứ nằm lăn lóc trên cái giường êm ái của mình. Rồi hậu quả tệ hại như bây giờ đây. - Haizzzz Tôi thở dài trong chán nản. Tôi chỉ mong rằng mình sẽ không bị ăn năm hay mười roi từ thầy giám hiệu đáng kính của trường tôi. Mà khoan đã… hình như dây dài tôi bị tuột rồi. Dù đang vội thật nhưng nếu tôi vấp phải và té thì sao?? Chẳng phải tình hình sẽ tồi tệ hơn sao? Nghĩ vậy nên tôi đành dành chút thời gian ngồi quỵ xuống để cột dây dài. Trong lúc đang cột dây, bổng nhiên từ đằng xa có một cái bóng bắt đầu chạy đến với vận tốc rất nhanh. - Aaaaaaaaaaa!!! -TRÁNH RA!!!!!!!!!!! Vì đang ngồi quỵ xuống nên tôi không thể né tránh được cái bóng người bí ẩn ấy. Thấy vậy thì… - Hơ………. Cái bóng ấy đã…
Chương 17: Tại sao lại không chứ?
Sức Mạnh Vô TậnTác giả: KarHelen* Tại sao phải đi học? * Suy nghĩ ấy cứ lẩn quẩn trong đầu tôi. Nói trắng ra tôi nghĩ như vậy vì tôi đang trễ học và đương nhiên tôi đang cố gắng chạy thật nhanh đến lớp trong sân trường. Thật ra tôi đã tự nhắc bản thân là phải dậy thật sớm. Và khi đồng hồ reo vào sáu giờ, tôi cứ lim dim trong cơn ngủ và cứ nằm lăn lóc trên cái giường êm ái của mình. Rồi hậu quả tệ hại như bây giờ đây. - Haizzzz Tôi thở dài trong chán nản. Tôi chỉ mong rằng mình sẽ không bị ăn năm hay mười roi từ thầy giám hiệu đáng kính của trường tôi. Mà khoan đã… hình như dây dài tôi bị tuột rồi. Dù đang vội thật nhưng nếu tôi vấp phải và té thì sao?? Chẳng phải tình hình sẽ tồi tệ hơn sao? Nghĩ vậy nên tôi đành dành chút thời gian ngồi quỵ xuống để cột dây dài. Trong lúc đang cột dây, bổng nhiên từ đằng xa có một cái bóng bắt đầu chạy đến với vận tốc rất nhanh. - Aaaaaaaaaaa!!! -TRÁNH RA!!!!!!!!!!! Vì đang ngồi quỵ xuống nên tôi không thể né tránh được cái bóng người bí ẩn ấy. Thấy vậy thì… - Hơ………. Cái bóng ấy đã… Trong một đêm trăng tuyệt đẹp, thiếu niên với mái tóc bạch kim ngồi trên khung cửa sổ. Cầm thanh gương trên tay, cậu nhìn nó với ánh mắt lạnh lùng và chán nản.Bổng có tiếng bước chân:- Anh Hạo Thiên.Cậu nhìn con người vừa gọi tên mình, đó là An Nhiên, cô ấy bước nhẹ đến gần cậu, đứng kế cậu và nói:- Anh Hạo Thiên! Tại sao anh lại không giết cô ta đi. Cô gái tên Linh Lan đấy!Ánh mắt cậu đã chuyển hướng nhìn An Nhiên. - Vậy cô nghĩ cô đánh lại cô ta không?- Em...em... em không thể đánh lại cô ta... nhưng... nhưng anh có thể. Em thừa biết sức mạnh của anh mà...- Sao? Cô đang nói gì thế? Cô không nhớ chuyện hôm qua sao.An Nhiên trở nên bối rối, cô không biết phải trả lời như thế nào thì cậu nói tiếp:- Ngày hôm qua Linh Lan chỉ sử dụng một phần nhỏ sức mạnh của mình thôi. Cô nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ta dùng toàn sức mạnh?Bối rối lại thêm bối rối, An Nhiên chỉ còn nói lấp bấp.- Nhưng anh đâu phải chỉ có khả năng đánh tay đôi và kiếm đâu.. anh còn có thể dùng th...Đang nói chợt ngưng lại, An Nhiên đang phải đón nhận một ánh mắt sắc bén của Hạo Thiên. Ánh mắt của cậu đang ra lệnh cho cô phải im lại ngay lập tức. Cô cảm thấy run sợ trước ánh mắt ấy của Hạo Thiên.Thế rồi Hạo Thiên đi khỏi nơi đó.. không biết cậu đi đâu nhưng trông khá lâu đấy.Nước mắt dần rơi trên má, An Nhiên bị sốc nặng, cô đã cố nhưng không kìm chế được... cô đang khóc.- Tại sao? Tại sao lại không chứ? Tại sao anh lại....[ Yêu cô ta ]
Trong một đêm trăng tuyệt đẹp, thiếu niên với mái tóc bạch kim ngồi trên khung cửa sổ. Cầm thanh gương trên tay, cậu nhìn nó với ánh mắt lạnh lùng và chán nản.
Bổng có tiếng bước chân:
- Anh Hạo Thiên.
Cậu nhìn con người vừa gọi tên mình, đó là An Nhiên, cô ấy bước nhẹ đến gần cậu, đứng kế cậu và nói:
- Anh Hạo Thiên! Tại sao anh lại không giết cô ta đi. Cô gái tên Linh Lan đấy!
Ánh mắt cậu đã chuyển hướng nhìn An Nhiên.
- Vậy cô nghĩ cô đánh lại cô ta không?
- Em...em... em không thể đánh lại cô ta... nhưng... nhưng anh có thể. Em thừa biết sức mạnh của anh mà...
- Sao? Cô đang nói gì thế? Cô không nhớ chuyện hôm qua sao.
An Nhiên trở nên bối rối, cô không biết phải trả lời như thế nào thì cậu nói tiếp:
- Ngày hôm qua Linh Lan chỉ sử dụng một phần nhỏ sức mạnh của mình thôi. Cô nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ta dùng toàn sức mạnh?
Bối rối lại thêm bối rối, An Nhiên chỉ còn nói lấp bấp.
- Nhưng anh đâu phải chỉ có khả năng đánh tay đôi và kiếm đâu.. anh còn có thể dùng th...
Đang nói chợt ngưng lại, An Nhiên đang phải đón nhận một ánh mắt sắc bén của Hạo Thiên. Ánh mắt của cậu đang ra lệnh cho cô phải im lại ngay lập tức. Cô cảm thấy run sợ trước ánh mắt ấy của Hạo Thiên.
Thế rồi Hạo Thiên đi khỏi nơi đó.. không biết cậu đi đâu nhưng trông khá lâu đấy.
Nước mắt dần rơi trên má, An Nhiên bị sốc nặng, cô đã cố nhưng không kìm chế được... cô đang khóc.
- Tại sao? Tại sao lại không chứ? Tại sao anh lại....
[ Yêu cô ta ]
Sức Mạnh Vô TậnTác giả: KarHelen* Tại sao phải đi học? * Suy nghĩ ấy cứ lẩn quẩn trong đầu tôi. Nói trắng ra tôi nghĩ như vậy vì tôi đang trễ học và đương nhiên tôi đang cố gắng chạy thật nhanh đến lớp trong sân trường. Thật ra tôi đã tự nhắc bản thân là phải dậy thật sớm. Và khi đồng hồ reo vào sáu giờ, tôi cứ lim dim trong cơn ngủ và cứ nằm lăn lóc trên cái giường êm ái của mình. Rồi hậu quả tệ hại như bây giờ đây. - Haizzzz Tôi thở dài trong chán nản. Tôi chỉ mong rằng mình sẽ không bị ăn năm hay mười roi từ thầy giám hiệu đáng kính của trường tôi. Mà khoan đã… hình như dây dài tôi bị tuột rồi. Dù đang vội thật nhưng nếu tôi vấp phải và té thì sao?? Chẳng phải tình hình sẽ tồi tệ hơn sao? Nghĩ vậy nên tôi đành dành chút thời gian ngồi quỵ xuống để cột dây dài. Trong lúc đang cột dây, bổng nhiên từ đằng xa có một cái bóng bắt đầu chạy đến với vận tốc rất nhanh. - Aaaaaaaaaaa!!! -TRÁNH RA!!!!!!!!!!! Vì đang ngồi quỵ xuống nên tôi không thể né tránh được cái bóng người bí ẩn ấy. Thấy vậy thì… - Hơ………. Cái bóng ấy đã… Trong một đêm trăng tuyệt đẹp, thiếu niên với mái tóc bạch kim ngồi trên khung cửa sổ. Cầm thanh gương trên tay, cậu nhìn nó với ánh mắt lạnh lùng và chán nản.Bổng có tiếng bước chân:- Anh Hạo Thiên.Cậu nhìn con người vừa gọi tên mình, đó là An Nhiên, cô ấy bước nhẹ đến gần cậu, đứng kế cậu và nói:- Anh Hạo Thiên! Tại sao anh lại không giết cô ta đi. Cô gái tên Linh Lan đấy!Ánh mắt cậu đã chuyển hướng nhìn An Nhiên. - Vậy cô nghĩ cô đánh lại cô ta không?- Em...em... em không thể đánh lại cô ta... nhưng... nhưng anh có thể. Em thừa biết sức mạnh của anh mà...- Sao? Cô đang nói gì thế? Cô không nhớ chuyện hôm qua sao.An Nhiên trở nên bối rối, cô không biết phải trả lời như thế nào thì cậu nói tiếp:- Ngày hôm qua Linh Lan chỉ sử dụng một phần nhỏ sức mạnh của mình thôi. Cô nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ta dùng toàn sức mạnh?Bối rối lại thêm bối rối, An Nhiên chỉ còn nói lấp bấp.- Nhưng anh đâu phải chỉ có khả năng đánh tay đôi và kiếm đâu.. anh còn có thể dùng th...Đang nói chợt ngưng lại, An Nhiên đang phải đón nhận một ánh mắt sắc bén của Hạo Thiên. Ánh mắt của cậu đang ra lệnh cho cô phải im lại ngay lập tức. Cô cảm thấy run sợ trước ánh mắt ấy của Hạo Thiên.Thế rồi Hạo Thiên đi khỏi nơi đó.. không biết cậu đi đâu nhưng trông khá lâu đấy.Nước mắt dần rơi trên má, An Nhiên bị sốc nặng, cô đã cố nhưng không kìm chế được... cô đang khóc.- Tại sao? Tại sao lại không chứ? Tại sao anh lại....[ Yêu cô ta ]