* Tại sao phải đi học? * Suy nghĩ ấy cứ lẩn quẩn trong đầu tôi. Nói trắng ra tôi nghĩ như vậy vì tôi đang trễ học và đương nhiên tôi đang cố gắng chạy thật nhanh đến lớp trong sân trường. Thật ra tôi đã tự nhắc bản thân là phải dậy thật sớm. Và khi đồng hồ reo vào sáu giờ, tôi cứ lim dim trong cơn ngủ và cứ nằm lăn lóc trên cái giường êm ái của mình. Rồi hậu quả tệ hại như bây giờ đây. - Haizzzz Tôi thở dài trong chán nản. Tôi chỉ mong rằng mình sẽ không bị ăn năm hay mười roi từ thầy giám hiệu đáng kính của trường tôi. Mà khoan đã… hình như dây dài tôi bị tuột rồi. Dù đang vội thật nhưng nếu tôi vấp phải và té thì sao?? Chẳng phải tình hình sẽ tồi tệ hơn sao? Nghĩ vậy nên tôi đành dành chút thời gian ngồi quỵ xuống để cột dây dài. Trong lúc đang cột dây, bổng nhiên từ đằng xa có một cái bóng bắt đầu chạy đến với vận tốc rất nhanh. - Aaaaaaaaaaa!!! -TRÁNH RA!!!!!!!!!!! Vì đang ngồi quỵ xuống nên tôi không thể né tránh được cái bóng người bí ẩn ấy. Thấy vậy thì… - Hơ………. Cái bóng ấy đã…
Chương 22: Giải cứu
Sức Mạnh Vô TậnTác giả: KarHelen* Tại sao phải đi học? * Suy nghĩ ấy cứ lẩn quẩn trong đầu tôi. Nói trắng ra tôi nghĩ như vậy vì tôi đang trễ học và đương nhiên tôi đang cố gắng chạy thật nhanh đến lớp trong sân trường. Thật ra tôi đã tự nhắc bản thân là phải dậy thật sớm. Và khi đồng hồ reo vào sáu giờ, tôi cứ lim dim trong cơn ngủ và cứ nằm lăn lóc trên cái giường êm ái của mình. Rồi hậu quả tệ hại như bây giờ đây. - Haizzzz Tôi thở dài trong chán nản. Tôi chỉ mong rằng mình sẽ không bị ăn năm hay mười roi từ thầy giám hiệu đáng kính của trường tôi. Mà khoan đã… hình như dây dài tôi bị tuột rồi. Dù đang vội thật nhưng nếu tôi vấp phải và té thì sao?? Chẳng phải tình hình sẽ tồi tệ hơn sao? Nghĩ vậy nên tôi đành dành chút thời gian ngồi quỵ xuống để cột dây dài. Trong lúc đang cột dây, bổng nhiên từ đằng xa có một cái bóng bắt đầu chạy đến với vận tốc rất nhanh. - Aaaaaaaaaaa!!! -TRÁNH RA!!!!!!!!!!! Vì đang ngồi quỵ xuống nên tôi không thể né tránh được cái bóng người bí ẩn ấy. Thấy vậy thì… - Hơ………. Cái bóng ấy đã… Hạo Thiên....đ-đ-đồ... đ-đ-đồ biến tháiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!- Cô cứ nói những gì cô thích, miễn cô cảm thấy vui là được. Mặt Linh Lan đỏ lên, rất nóng, cô không thể kìm chế nỗi. Cảm giác lúc này của cô rất bối rối và gần như không thể nào diễn tả được.Về phía Hạo Thiên, cậu cũng khá ngại ngùng về hành động lúc nãy của cậu. Nhưng tâm trạng của cậu giờ đây chỉ muốn được ở bên cạnh Linh Lan mãi như thế này. - HẠO THIÊN!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Đó chính là tiếng la của Thiên Lộc, cậu đang rất giận dữ vì Hạo Thiên đã bắt Linh Lan đi. Theo cùng Thiên Lộc chính là Hương, Hoàng, Ánh Dương và Hải Đăng.Hạo Thiên đứng dậy, nhìn Thiên Lộc và nói:- Ngươi đến đây để giải cứu Linh Lan?- Đúng vậy! Mau thả Linh Lan ra ngay.- Rất tiếc, nhưng ta không thể.Nói rồi Hạo Thiên tung một cú nhảy lên cao. Dùng chân mình đánh bật tất cả lên. Trên tay cậu xuất hiện một ánh sáng nhạt, cậu dùng đôi tay đánh Thiên Lộc. Thiên Lộc không ngần ngại dùng các tia sét để đáp trả lại Hạo Thiên. Lúc này trận chiến của hai người đang rất hoảng loạn đến nỗi không ai dám đến gần.Hoàng, Hương và Hải Đăng rất muốn đến gần Linh Lan nhưng Hạo Thiên đã nhanh chóng tạo ra một kết giới khiến họ không thể đến được.Trong trận chiến, Thiên Lộc nhận ra sức mạnh của Hạo Thiên rất to lớn. Ánh mắt của hắn tựa như một sát thủ, chỉ cần cậu lơ là thì cậu sẽ bị giết ngay.Hạo Thiên thì thấy rõ nếu như không nhanh chóng chấm dứt thì những người còn lại sẽ phá hủy kết giới mà cậu tạo ra, mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối hơn nên cậu quyết định dùng tất cả các kĩ năng mà cậu được rèn luyện để nhanh chóng đưa Thiên Lộc vào thế bí.Thiên Lộc lúc này đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Hạo Thiên lại sắp tung chiêu quyết định để hạ sát cậu.Linh Lan từ đầu đến cuối đều luôn quan sát trận đấu của hai người. Khi cô thấy Thiên Lộc sắp bị giết thì cô gần như vô hồn. Ánh mắt cô dần giãn ra. Cô lúc này chỉ muốn làm gì đó để cứu được Thiên Lộc. Bất chợt..- Dừng tay lại ngay HẠO THIÊN!Hai chiếc còng bị phá vỡ, Linh Lan rất nhanh chạy đến và đá văng Haọ Thiên ra. Trang phục của cô đã thay đổi thành trang phục chiến đấu. Trên tay cầm kiếm. Ánh mắt cô không còn là màu vàng nữa mà đã chuyển sang màu đỏ. Cô rất tức giận nhưng hiện tại.....Linh Lan đã mất đi lí trí.
Hạo Thiên....đ-đ-đồ... đ-đ-đồ biến tháiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!
- Cô cứ nói những gì cô thích, miễn cô cảm thấy vui là được.
Mặt Linh Lan đỏ lên, rất nóng, cô không thể kìm chế nỗi. Cảm giác lúc này của cô rất bối rối và gần như không thể nào diễn tả được.
Về phía Hạo Thiên, cậu cũng khá ngại ngùng về hành động lúc nãy của cậu. Nhưng tâm trạng của cậu giờ đây chỉ muốn được ở bên cạnh Linh Lan mãi như thế này.
- HẠO THIÊN!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Đó chính là tiếng la của Thiên Lộc, cậu đang rất giận dữ vì Hạo Thiên đã bắt Linh Lan đi. Theo cùng Thiên Lộc chính là Hương, Hoàng, Ánh Dương và Hải Đăng.
Hạo Thiên đứng dậy, nhìn Thiên Lộc và nói:
- Ngươi đến đây để giải cứu Linh Lan?
- Đúng vậy! Mau thả Linh Lan ra ngay.
- Rất tiếc, nhưng ta không thể.
Nói rồi Hạo Thiên tung một cú nhảy lên cao. Dùng chân mình đánh bật tất cả lên. Trên tay cậu xuất hiện một ánh sáng nhạt, cậu dùng đôi tay đánh Thiên Lộc. Thiên Lộc không ngần ngại dùng các tia sét để đáp trả lại Hạo Thiên. Lúc này trận chiến của hai người đang rất hoảng loạn đến nỗi không ai dám đến gần.
Hoàng, Hương và Hải Đăng rất muốn đến gần Linh Lan nhưng Hạo Thiên đã nhanh chóng tạo ra một kết giới khiến họ không thể đến được.
Trong trận chiến, Thiên Lộc nhận ra sức mạnh của Hạo Thiên rất to lớn. Ánh mắt của hắn tựa như một sát thủ, chỉ cần cậu lơ là thì cậu sẽ bị giết ngay.
Hạo Thiên thì thấy rõ nếu như không nhanh chóng chấm dứt thì những người còn lại sẽ phá hủy kết giới mà cậu tạo ra, mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối hơn nên cậu quyết định dùng tất cả các kĩ năng mà cậu được rèn luyện để nhanh chóng đưa Thiên Lộc vào thế bí.
Thiên Lộc lúc này đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Hạo Thiên lại sắp tung chiêu quyết định để hạ sát cậu.
Linh Lan từ đầu đến cuối đều luôn quan sát trận đấu của hai người. Khi cô thấy Thiên Lộc sắp bị giết thì cô gần như vô hồn. Ánh mắt cô dần giãn ra. Cô lúc này chỉ muốn làm gì đó để cứu được Thiên Lộc. Bất chợt..
- Dừng tay lại ngay HẠO THIÊN!
Hai chiếc còng bị phá vỡ, Linh Lan rất nhanh chạy đến và đá văng Haọ Thiên ra. Trang phục của cô đã thay đổi thành trang phục chiến đấu. Trên tay cầm kiếm. Ánh mắt cô không còn là màu vàng nữa mà đã chuyển sang màu đỏ. Cô rất tức giận nhưng hiện tại.....
Linh Lan đã mất đi lí trí.
Sức Mạnh Vô TậnTác giả: KarHelen* Tại sao phải đi học? * Suy nghĩ ấy cứ lẩn quẩn trong đầu tôi. Nói trắng ra tôi nghĩ như vậy vì tôi đang trễ học và đương nhiên tôi đang cố gắng chạy thật nhanh đến lớp trong sân trường. Thật ra tôi đã tự nhắc bản thân là phải dậy thật sớm. Và khi đồng hồ reo vào sáu giờ, tôi cứ lim dim trong cơn ngủ và cứ nằm lăn lóc trên cái giường êm ái của mình. Rồi hậu quả tệ hại như bây giờ đây. - Haizzzz Tôi thở dài trong chán nản. Tôi chỉ mong rằng mình sẽ không bị ăn năm hay mười roi từ thầy giám hiệu đáng kính của trường tôi. Mà khoan đã… hình như dây dài tôi bị tuột rồi. Dù đang vội thật nhưng nếu tôi vấp phải và té thì sao?? Chẳng phải tình hình sẽ tồi tệ hơn sao? Nghĩ vậy nên tôi đành dành chút thời gian ngồi quỵ xuống để cột dây dài. Trong lúc đang cột dây, bổng nhiên từ đằng xa có một cái bóng bắt đầu chạy đến với vận tốc rất nhanh. - Aaaaaaaaaaa!!! -TRÁNH RA!!!!!!!!!!! Vì đang ngồi quỵ xuống nên tôi không thể né tránh được cái bóng người bí ẩn ấy. Thấy vậy thì… - Hơ………. Cái bóng ấy đã… Hạo Thiên....đ-đ-đồ... đ-đ-đồ biến tháiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!- Cô cứ nói những gì cô thích, miễn cô cảm thấy vui là được. Mặt Linh Lan đỏ lên, rất nóng, cô không thể kìm chế nỗi. Cảm giác lúc này của cô rất bối rối và gần như không thể nào diễn tả được.Về phía Hạo Thiên, cậu cũng khá ngại ngùng về hành động lúc nãy của cậu. Nhưng tâm trạng của cậu giờ đây chỉ muốn được ở bên cạnh Linh Lan mãi như thế này. - HẠO THIÊN!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Đó chính là tiếng la của Thiên Lộc, cậu đang rất giận dữ vì Hạo Thiên đã bắt Linh Lan đi. Theo cùng Thiên Lộc chính là Hương, Hoàng, Ánh Dương và Hải Đăng.Hạo Thiên đứng dậy, nhìn Thiên Lộc và nói:- Ngươi đến đây để giải cứu Linh Lan?- Đúng vậy! Mau thả Linh Lan ra ngay.- Rất tiếc, nhưng ta không thể.Nói rồi Hạo Thiên tung một cú nhảy lên cao. Dùng chân mình đánh bật tất cả lên. Trên tay cậu xuất hiện một ánh sáng nhạt, cậu dùng đôi tay đánh Thiên Lộc. Thiên Lộc không ngần ngại dùng các tia sét để đáp trả lại Hạo Thiên. Lúc này trận chiến của hai người đang rất hoảng loạn đến nỗi không ai dám đến gần.Hoàng, Hương và Hải Đăng rất muốn đến gần Linh Lan nhưng Hạo Thiên đã nhanh chóng tạo ra một kết giới khiến họ không thể đến được.Trong trận chiến, Thiên Lộc nhận ra sức mạnh của Hạo Thiên rất to lớn. Ánh mắt của hắn tựa như một sát thủ, chỉ cần cậu lơ là thì cậu sẽ bị giết ngay.Hạo Thiên thì thấy rõ nếu như không nhanh chóng chấm dứt thì những người còn lại sẽ phá hủy kết giới mà cậu tạo ra, mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối hơn nên cậu quyết định dùng tất cả các kĩ năng mà cậu được rèn luyện để nhanh chóng đưa Thiên Lộc vào thế bí.Thiên Lộc lúc này đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Hạo Thiên lại sắp tung chiêu quyết định để hạ sát cậu.Linh Lan từ đầu đến cuối đều luôn quan sát trận đấu của hai người. Khi cô thấy Thiên Lộc sắp bị giết thì cô gần như vô hồn. Ánh mắt cô dần giãn ra. Cô lúc này chỉ muốn làm gì đó để cứu được Thiên Lộc. Bất chợt..- Dừng tay lại ngay HẠO THIÊN!Hai chiếc còng bị phá vỡ, Linh Lan rất nhanh chạy đến và đá văng Haọ Thiên ra. Trang phục của cô đã thay đổi thành trang phục chiến đấu. Trên tay cầm kiếm. Ánh mắt cô không còn là màu vàng nữa mà đã chuyển sang màu đỏ. Cô rất tức giận nhưng hiện tại.....Linh Lan đã mất đi lí trí.