Hắn và nó được coi là thanh mai trúc mã với nhau từ nhỏ.Bố mẹ hắn và nó đều là đội trưởng trong những cuộc chiến đấu.Bố mẹ hắn và nó còn là họ hàng thân thiết bởi hai nhà họ cạnh nhau. __________Năm nó 5 tuổi,hắn 8 tuổi_________ " Nè!Tôi hơi bị thích anh rồi đó!Làm chồng tôi đi,tôi hứa mỗi ngày anh đều có một bữa ăn ngon miệng^^ " -Một cô bé xinh xắn với hai má phúng phính hồng hồng đang đứng trước mặt Vương Thiên Ưng nói với giọng đầy khí chất. Hắn bất ngờ khi nó nói và bật cười to: " Haha,nhóc có biết chồng nghĩa là gì không vậy " " Biết chứ!Chồng nghĩa là yêu thương mình suốt đời,đánh mình khi tức giận và chôn sống mình khi chết " -Nó trả lời một cách hồn nhiên mà không biết hắn đang cười đến nỗi người khác nhìn vào tưởng hắn bị điên " Haha ai dạy em nói như vậy " Nó nói: " Bạn tui đó.Từ bây giờ anh sẽ là chồng của tôi " " Nè!Nhóc đừng tự ý quyết định như vậy chứ " -Hắn phản bác lại " Không biết,từ giờ anh là chồng của tôi " ________Năm nó 10 tuổi,hắn 13 tuổi_________ -" Thiên Ưng…
Chương 13: Giải thoát
Anh Sai Rồi! Xin Đừng Rời Xa AnhTác giả: Nguyễn Thu GiangHắn và nó được coi là thanh mai trúc mã với nhau từ nhỏ.Bố mẹ hắn và nó đều là đội trưởng trong những cuộc chiến đấu.Bố mẹ hắn và nó còn là họ hàng thân thiết bởi hai nhà họ cạnh nhau. __________Năm nó 5 tuổi,hắn 8 tuổi_________ " Nè!Tôi hơi bị thích anh rồi đó!Làm chồng tôi đi,tôi hứa mỗi ngày anh đều có một bữa ăn ngon miệng^^ " -Một cô bé xinh xắn với hai má phúng phính hồng hồng đang đứng trước mặt Vương Thiên Ưng nói với giọng đầy khí chất. Hắn bất ngờ khi nó nói và bật cười to: " Haha,nhóc có biết chồng nghĩa là gì không vậy " " Biết chứ!Chồng nghĩa là yêu thương mình suốt đời,đánh mình khi tức giận và chôn sống mình khi chết " -Nó trả lời một cách hồn nhiên mà không biết hắn đang cười đến nỗi người khác nhìn vào tưởng hắn bị điên " Haha ai dạy em nói như vậy " Nó nói: " Bạn tui đó.Từ bây giờ anh sẽ là chồng của tôi " " Nè!Nhóc đừng tự ý quyết định như vậy chứ " -Hắn phản bác lại " Không biết,từ giờ anh là chồng của tôi " ________Năm nó 10 tuổi,hắn 13 tuổi_________ -" Thiên Ưng… Khánh trong vô thức gọi tên nó, tay còn sờ soạn như đang tìm kiếm cái gì đó.Nó nằm ngất xỉu bên cạnh Khánh, cả hai đều mệt mỏi mà ngất đi.'Bộp' "Mau dậy ngay."-từng lời độc địa phun ra từ trong miệng cô taNó bị cái tát làm cho choáng váng tỉnh dậy, nó sợ hãi kêu Khánh dậy.Khánh nhíu mày tỉnh dậy được một lúc rồi mới tiếp nhận được sự việc đã xảy ra.Khánh gầm lên:"Mau thả Giang Nhi ra""Muốn tôi thả cô ta ra sao,hừ, đâu có dễ như vậy.Nếu muốn cô ta được thả thì kí vào tờ giấy này đi""Đó là gì?"-Khánh khó hiểu hỏi"Giấy chuyển toàn bộ tài sản của anh sang tôi""Tôi cho anh 2 phút suy nghĩ,nếu anh không kí vào tờ giấy này, cô ta sẽ chết.""Cô...cô không được làm hại Giang Nhi"Từng giây trôi qua rất nhanh,chỉ còn 5 giây nữa thì Khánh quyết định:"Được,tôi kí,các người mau thả cô ấy ra""Người đâu,mau thả cô ta ra.""Không....Khánh..đừng"Tay Khánh run run kí vào tờ giấy có chứa khối tài khoản khổng lồ.Nó ngồi một bên cố gắng khuyên ngăn nhưng Khánh vẫn kí để cứu cô ra khỏi đây."Tôi...tôi kí xong rồi....các người mau thả cô ấy ra""Hahaha"Sau khi được thả ra thì nó đưa Khánh về nhà.Vừa về đến nhà thì Khánh lăn đùng ra ngất xỉu.Nó hoảng hốt lay Khánh dậy và sờ vào trán của Khánh mới biết Khánh bị ốm.
Khánh trong vô thức gọi tên nó, tay còn sờ soạn như đang tìm kiếm cái gì đó.Nó nằm ngất xỉu bên cạnh Khánh, cả hai đều mệt mỏi mà ngất đi.
'Bộp' "Mau dậy ngay."-từng lời độc địa phun ra từ trong miệng cô ta
Nó bị cái tát làm cho choáng váng tỉnh dậy, nó sợ hãi kêu Khánh dậy.Khánh nhíu mày tỉnh dậy được một lúc rồi mới tiếp nhận được sự việc đã xảy ra.
Khánh gầm lên:"Mau thả Giang Nhi ra"
"Muốn tôi thả cô ta ra sao,hừ, đâu có dễ như vậy.Nếu muốn cô ta được thả thì kí vào tờ giấy này đi"
"Đó là gì?"-Khánh khó hiểu hỏi
"Giấy chuyển toàn bộ tài sản của anh sang tôi"
"Tôi cho anh 2 phút suy nghĩ,nếu anh không kí vào tờ giấy này, cô ta sẽ chết."
"Cô...cô không được làm hại Giang Nhi"
Từng giây trôi qua rất nhanh,chỉ còn 5 giây nữa thì Khánh quyết định:"Được,tôi kí,các người mau thả cô ấy ra"
"Người đâu,mau thả cô ta ra."
"Không....Khánh..đừng"
Tay Khánh run run kí vào tờ giấy có chứa khối tài khoản khổng lồ.Nó ngồi một bên cố gắng khuyên ngăn nhưng Khánh vẫn kí để cứu cô ra khỏi đây.
"Tôi...tôi kí xong rồi....các người mau thả cô ấy ra"
"Hahaha"
Sau khi được thả ra thì nó đưa Khánh về nhà.Vừa về đến nhà thì Khánh lăn đùng ra ngất xỉu.Nó hoảng hốt lay Khánh dậy và sờ vào trán của Khánh mới biết Khánh bị ốm.
Anh Sai Rồi! Xin Đừng Rời Xa AnhTác giả: Nguyễn Thu GiangHắn và nó được coi là thanh mai trúc mã với nhau từ nhỏ.Bố mẹ hắn và nó đều là đội trưởng trong những cuộc chiến đấu.Bố mẹ hắn và nó còn là họ hàng thân thiết bởi hai nhà họ cạnh nhau. __________Năm nó 5 tuổi,hắn 8 tuổi_________ " Nè!Tôi hơi bị thích anh rồi đó!Làm chồng tôi đi,tôi hứa mỗi ngày anh đều có một bữa ăn ngon miệng^^ " -Một cô bé xinh xắn với hai má phúng phính hồng hồng đang đứng trước mặt Vương Thiên Ưng nói với giọng đầy khí chất. Hắn bất ngờ khi nó nói và bật cười to: " Haha,nhóc có biết chồng nghĩa là gì không vậy " " Biết chứ!Chồng nghĩa là yêu thương mình suốt đời,đánh mình khi tức giận và chôn sống mình khi chết " -Nó trả lời một cách hồn nhiên mà không biết hắn đang cười đến nỗi người khác nhìn vào tưởng hắn bị điên " Haha ai dạy em nói như vậy " Nó nói: " Bạn tui đó.Từ bây giờ anh sẽ là chồng của tôi " " Nè!Nhóc đừng tự ý quyết định như vậy chứ " -Hắn phản bác lại " Không biết,từ giờ anh là chồng của tôi " ________Năm nó 10 tuổi,hắn 13 tuổi_________ -" Thiên Ưng… Khánh trong vô thức gọi tên nó, tay còn sờ soạn như đang tìm kiếm cái gì đó.Nó nằm ngất xỉu bên cạnh Khánh, cả hai đều mệt mỏi mà ngất đi.'Bộp' "Mau dậy ngay."-từng lời độc địa phun ra từ trong miệng cô taNó bị cái tát làm cho choáng váng tỉnh dậy, nó sợ hãi kêu Khánh dậy.Khánh nhíu mày tỉnh dậy được một lúc rồi mới tiếp nhận được sự việc đã xảy ra.Khánh gầm lên:"Mau thả Giang Nhi ra""Muốn tôi thả cô ta ra sao,hừ, đâu có dễ như vậy.Nếu muốn cô ta được thả thì kí vào tờ giấy này đi""Đó là gì?"-Khánh khó hiểu hỏi"Giấy chuyển toàn bộ tài sản của anh sang tôi""Tôi cho anh 2 phút suy nghĩ,nếu anh không kí vào tờ giấy này, cô ta sẽ chết.""Cô...cô không được làm hại Giang Nhi"Từng giây trôi qua rất nhanh,chỉ còn 5 giây nữa thì Khánh quyết định:"Được,tôi kí,các người mau thả cô ấy ra""Người đâu,mau thả cô ta ra.""Không....Khánh..đừng"Tay Khánh run run kí vào tờ giấy có chứa khối tài khoản khổng lồ.Nó ngồi một bên cố gắng khuyên ngăn nhưng Khánh vẫn kí để cứu cô ra khỏi đây."Tôi...tôi kí xong rồi....các người mau thả cô ấy ra""Hahaha"Sau khi được thả ra thì nó đưa Khánh về nhà.Vừa về đến nhà thì Khánh lăn đùng ra ngất xỉu.Nó hoảng hốt lay Khánh dậy và sờ vào trán của Khánh mới biết Khánh bị ốm.