Một buổi sáng giống như những buổi khác, nó thường dọn dẹp nhà cửa rồi đợi nhỏ My tới chở đi học đó là thói wuen của nó. Hôm nay cũng vậy nhưng chỉ khác là thay vì nhỏ My chở thì là mẹ nó chở bởi vì nó và nhỏ xảy ra 1 số chuyện không hài lòng. -" Duyên à! Đi học thôi con. Nếu không trễ giờ của con thì mẹ cũng bị trễ đấy" mẹ nó nhắc nhở -"Dạ mẹ con ra ngay đây " nó đáp lại. Nó lấy cặp chạy vèo ra chỗ mẹ nó và ngồi lên xe, mẹ nó rồ ga phóng đi. Trong chốc lát cũng đã tới trường, mẹ bỏ nó xuống và nói:"chiều con tự về nhá, mẹ làm tăng giờ không đón con được" nói xong mẹ đi luôn không đợi con gái mình nói j hết. Mặt nó thơ thẩn nhưng cũng không lâu. Nó lặng lẽ bước vào cổng trường.. -" Á!" Nó như va trúng gì đó nêm thét lên. Nó lụi cụi phủi đất cát dính trên người mình và tìm.nguyên nhân vì sao mình lại bị té thì nó thấy 1 chàng trai dáng người cao, sống mũi thẳng tắp, cặp mắt thì đẹp đến mê hoặc người khác...A thì ra đây là nguyên nhân làm cho nó té đây mà. Nó dẹp suy nghĩ về chàng trai…
Chương 12: Điều kiện thứ hai
Bao Lâu Em Cũng Đợi Anh!Tác giả: Khánh ThươngMột buổi sáng giống như những buổi khác, nó thường dọn dẹp nhà cửa rồi đợi nhỏ My tới chở đi học đó là thói wuen của nó. Hôm nay cũng vậy nhưng chỉ khác là thay vì nhỏ My chở thì là mẹ nó chở bởi vì nó và nhỏ xảy ra 1 số chuyện không hài lòng. -" Duyên à! Đi học thôi con. Nếu không trễ giờ của con thì mẹ cũng bị trễ đấy" mẹ nó nhắc nhở -"Dạ mẹ con ra ngay đây " nó đáp lại. Nó lấy cặp chạy vèo ra chỗ mẹ nó và ngồi lên xe, mẹ nó rồ ga phóng đi. Trong chốc lát cũng đã tới trường, mẹ bỏ nó xuống và nói:"chiều con tự về nhá, mẹ làm tăng giờ không đón con được" nói xong mẹ đi luôn không đợi con gái mình nói j hết. Mặt nó thơ thẩn nhưng cũng không lâu. Nó lặng lẽ bước vào cổng trường.. -" Á!" Nó như va trúng gì đó nêm thét lên. Nó lụi cụi phủi đất cát dính trên người mình và tìm.nguyên nhân vì sao mình lại bị té thì nó thấy 1 chàng trai dáng người cao, sống mũi thẳng tắp, cặp mắt thì đẹp đến mê hoặc người khác...A thì ra đây là nguyên nhân làm cho nó té đây mà. Nó dẹp suy nghĩ về chàng trai… Sáng hôm sau. Như thường lệ nó vẫn phải chở cậu đi học."TÙNG TÙNG TÙNG " Tiếng trống trường vang lên. Mọi người ùa vào lớp.Hôm nay nó cảm thấy mọi người khác lhasc sao ấy. Bỗng!!!.Những đứa con gái ùa ra tiến lại gần cậu trên tay còn cầm theo hộp quà nữa chứ.-" Tớ....tớ tặng cậu...! " một đứa con gái trong bầy tiến tới đưa hộp quà cho cậu ngại ngùng nói.Nhưng trả lại nhỏ chỉ là cái nhìn đăm chiêu không cảm xúc làm nhỏ thẹn thùng khóc nấc lên rồi bỏ, những đứa con gái khác thấy vậy thì cũng bỏ đi.Hết con gái đến con trai cũng xúm lại tặng quà cho nó trong đó có Huấn người luôn giúp đỡ và hầu như năm nào cũng tặng quà cho nó.-"Tớ tặng cậu... tớ biết tuy không lớn nhưng mong cậu hãy nhận nó..! " giọg nói vang lên không ai khác chính là Huấn.Nó đưa tay định nhận thì có một cánh tay khác cầm lấy cổ tay nó, nó ngoắc mặt nhìn.-"Cậu đang làm j vậy?" -"Tôi xin lỗi...nhưng cô không được nhận nó...đây là điều kiện thứ hai.!" Khi nói cậu còn nhấn mạnh những từ cuối cùng.Nó á khẩu nhìn cậu, cậu thả lỏng tay ra, rưng rưng nước mắt nói:-" Huấn tớ xin lỗi..!" Nói xong nó bỏ đi. Cậu nhìn theo bóng lưng nó suy nghĩ: liệu mình có quá đáng không, nghĩ rồi cậu chạy theo nó đến bức tường sau dãy phòng học.-" Cậu theo tôi làm j?" Nó thấy cậu theo liền hỏi.-"Tôi xin lỗi...." cậu chỉ nói được nhiêu đó thôi.-"Tại sao lại làm như vậy.?" -"Tôi....!" -"Tôi sẽ đợi câu trả lời từ cậu còn bây giờ cậu cứ đứng đấy đi tôi đi đây." Nó nói rồi bỏ đi.
Sáng hôm sau. Như thường lệ nó vẫn phải chở cậu đi học.
"TÙNG TÙNG TÙNG " Tiếng trống trường vang lên. Mọi người ùa vào lớp.Hôm nay nó cảm thấy mọi người khác lhasc sao ấy. Bỗng!!!.
Những đứa con gái ùa ra tiến lại gần cậu trên tay còn cầm theo hộp quà nữa chứ.
-" Tớ....tớ tặng cậu...! " một đứa con gái trong bầy tiến tới đưa hộp quà cho cậu ngại ngùng nói.
Nhưng trả lại nhỏ chỉ là cái nhìn đăm chiêu không cảm xúc làm nhỏ thẹn thùng khóc nấc lên rồi bỏ, những đứa con gái khác thấy vậy thì cũng bỏ đi.
Hết con gái đến con trai cũng xúm lại tặng quà cho nó trong đó có Huấn người luôn giúp đỡ và hầu như năm nào cũng tặng quà cho nó.
-"Tớ tặng cậu... tớ biết tuy không lớn nhưng mong cậu hãy nhận nó..! " giọg nói vang lên không ai khác chính là Huấn.
Nó đưa tay định nhận thì có một cánh tay khác cầm lấy cổ tay nó, nó ngoắc mặt nhìn.
-"Cậu đang làm j vậy?"
-"Tôi xin lỗi...nhưng cô không được nhận nó...đây là điều kiện thứ hai.!" Khi nói cậu còn nhấn mạnh những từ cuối cùng.
Nó á khẩu nhìn cậu, cậu thả lỏng tay ra, rưng rưng nước mắt nói:-" Huấn tớ xin lỗi..!" Nói xong nó bỏ đi. Cậu nhìn theo bóng lưng nó suy nghĩ: liệu mình có quá đáng không, nghĩ rồi cậu chạy theo nó đến bức tường sau dãy phòng học.
-" Cậu theo tôi làm j?" Nó thấy cậu theo liền hỏi.
-"Tôi xin lỗi...." cậu chỉ nói được nhiêu đó thôi.
-"Tại sao lại làm như vậy.?"
-"Tôi....!"
-"Tôi sẽ đợi câu trả lời từ cậu còn bây giờ cậu cứ đứng đấy đi tôi đi đây." Nó nói rồi bỏ đi.
Bao Lâu Em Cũng Đợi Anh!Tác giả: Khánh ThươngMột buổi sáng giống như những buổi khác, nó thường dọn dẹp nhà cửa rồi đợi nhỏ My tới chở đi học đó là thói wuen của nó. Hôm nay cũng vậy nhưng chỉ khác là thay vì nhỏ My chở thì là mẹ nó chở bởi vì nó và nhỏ xảy ra 1 số chuyện không hài lòng. -" Duyên à! Đi học thôi con. Nếu không trễ giờ của con thì mẹ cũng bị trễ đấy" mẹ nó nhắc nhở -"Dạ mẹ con ra ngay đây " nó đáp lại. Nó lấy cặp chạy vèo ra chỗ mẹ nó và ngồi lên xe, mẹ nó rồ ga phóng đi. Trong chốc lát cũng đã tới trường, mẹ bỏ nó xuống và nói:"chiều con tự về nhá, mẹ làm tăng giờ không đón con được" nói xong mẹ đi luôn không đợi con gái mình nói j hết. Mặt nó thơ thẩn nhưng cũng không lâu. Nó lặng lẽ bước vào cổng trường.. -" Á!" Nó như va trúng gì đó nêm thét lên. Nó lụi cụi phủi đất cát dính trên người mình và tìm.nguyên nhân vì sao mình lại bị té thì nó thấy 1 chàng trai dáng người cao, sống mũi thẳng tắp, cặp mắt thì đẹp đến mê hoặc người khác...A thì ra đây là nguyên nhân làm cho nó té đây mà. Nó dẹp suy nghĩ về chàng trai… Sáng hôm sau. Như thường lệ nó vẫn phải chở cậu đi học."TÙNG TÙNG TÙNG " Tiếng trống trường vang lên. Mọi người ùa vào lớp.Hôm nay nó cảm thấy mọi người khác lhasc sao ấy. Bỗng!!!.Những đứa con gái ùa ra tiến lại gần cậu trên tay còn cầm theo hộp quà nữa chứ.-" Tớ....tớ tặng cậu...! " một đứa con gái trong bầy tiến tới đưa hộp quà cho cậu ngại ngùng nói.Nhưng trả lại nhỏ chỉ là cái nhìn đăm chiêu không cảm xúc làm nhỏ thẹn thùng khóc nấc lên rồi bỏ, những đứa con gái khác thấy vậy thì cũng bỏ đi.Hết con gái đến con trai cũng xúm lại tặng quà cho nó trong đó có Huấn người luôn giúp đỡ và hầu như năm nào cũng tặng quà cho nó.-"Tớ tặng cậu... tớ biết tuy không lớn nhưng mong cậu hãy nhận nó..! " giọg nói vang lên không ai khác chính là Huấn.Nó đưa tay định nhận thì có một cánh tay khác cầm lấy cổ tay nó, nó ngoắc mặt nhìn.-"Cậu đang làm j vậy?" -"Tôi xin lỗi...nhưng cô không được nhận nó...đây là điều kiện thứ hai.!" Khi nói cậu còn nhấn mạnh những từ cuối cùng.Nó á khẩu nhìn cậu, cậu thả lỏng tay ra, rưng rưng nước mắt nói:-" Huấn tớ xin lỗi..!" Nói xong nó bỏ đi. Cậu nhìn theo bóng lưng nó suy nghĩ: liệu mình có quá đáng không, nghĩ rồi cậu chạy theo nó đến bức tường sau dãy phòng học.-" Cậu theo tôi làm j?" Nó thấy cậu theo liền hỏi.-"Tôi xin lỗi...." cậu chỉ nói được nhiêu đó thôi.-"Tại sao lại làm như vậy.?" -"Tôi....!" -"Tôi sẽ đợi câu trả lời từ cậu còn bây giờ cậu cứ đứng đấy đi tôi đi đây." Nó nói rồi bỏ đi.