Tác giả:

Tôi và Phong sống cùng một khu phố, Phong ngạo mạn, quậy phá và rất đáng ghét. Tôi trầm tính, lầm lì và khá kiệm lời, vì thế nên đối tượng luôn bị cậu ấy chọc ghẹo và bắt nạt là tôi! Nhiều khi tôi nghĩ ông trời thực sự quá bất công, người như cậu ấy...cớ sao lại có một cuộc sống tốt đẹp vô lo vô nghĩ? Cậu ấy thậm chí còn chẳng biết trân trọng cuộc sống mình đang có, bất cần đời lắm, nói cậu ấy phá gia chi tử không oan đâu. Còn tôi, tôi ngoan ngoãn, thành tích học tập lại cao, ấy vậy mà nỗi lo sợ về cơm áo gạo tiền lúc nào cũng quẩn quanh giày vò tâm trí. Ngồi dùng bữa cơm hôm nay lại phải suy nghĩ rằng ngày mai làm sao để kiếm được gạo, thật sự dù có ăn sơn hào hải vị tôi cũng chẳng thấy ngon miệng. Với sức lực của một đứa trẻ mười bốn tuổi, sau khi học xong tôi lại phải chạy đôn chạy đáo làm hai ba công việc bán thời gian, nào chạy bàn, nào rửa chén, tận tối mịt mới vác mặt về. Nhiều khi tôi cứng cỏi không nổi nửa, tôi muốn gục ngã, nhưng nhìn mẹ đang nằm trên giường vật vã khổ sở…

Truyện chữ