Người đi trên đường đều đang hướng chú ý tới một cặp tình nhân, tựa hồ tình cảm của cặp tình nhân này không giống như bình thường . Người phía trước là một nam nhân đang cố sức bỏ chạy, nói hắn cố sức chạy, không phải bởi vì hắn quá béo, mà là bụng của người đó rất lớn, giống như phụ nữ có thai tám, chín tháng sắp sinh. Ngạc nhiên nhất chính là nam nhân đi phía sau, vừa đuổi theo vừa nói: “Tân Tân, ngươi chạy chậm lại một chút, ngươi bây giờ đang mang thai, đừng làm tổn hại đến bản thân như thế, đứa nhỏ trong bụng ngươi cũng bị tổn thương đó, Tân Tân chậm chậm thôi, đừng như thế nữa, ngươi hãy nghe ta nói ta với nữ nhân đó thực sự không có gì cả, tất cả là do cô ta dựng chuyện, lẽ nào ngươi hoàn không biết tình cảm ta dành cho ngươi?”. Nam nhân đi phía trước tên Tân Tân cứ tiếp tục chạy không hề có ý định dừng lại, người phía sau thấy thế liền hét lớn:” Triệu Tân, nếu như ngươi còn tiếp tục đi nữa, ta sẽ lao vào xe tải chết trước mặt cho ngươi xem” . Chiêu uy h**p này quả nhiên rất có…
Chương 51: Phiên Ngoại 1
Đừng Chạy, Mẹ Nó ƠiTác giả: Vi Tiếu Đích Miểu MiểuTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Hài HướcNgười đi trên đường đều đang hướng chú ý tới một cặp tình nhân, tựa hồ tình cảm của cặp tình nhân này không giống như bình thường . Người phía trước là một nam nhân đang cố sức bỏ chạy, nói hắn cố sức chạy, không phải bởi vì hắn quá béo, mà là bụng của người đó rất lớn, giống như phụ nữ có thai tám, chín tháng sắp sinh. Ngạc nhiên nhất chính là nam nhân đi phía sau, vừa đuổi theo vừa nói: “Tân Tân, ngươi chạy chậm lại một chút, ngươi bây giờ đang mang thai, đừng làm tổn hại đến bản thân như thế, đứa nhỏ trong bụng ngươi cũng bị tổn thương đó, Tân Tân chậm chậm thôi, đừng như thế nữa, ngươi hãy nghe ta nói ta với nữ nhân đó thực sự không có gì cả, tất cả là do cô ta dựng chuyện, lẽ nào ngươi hoàn không biết tình cảm ta dành cho ngươi?”. Nam nhân đi phía trước tên Tân Tân cứ tiếp tục chạy không hề có ý định dừng lại, người phía sau thấy thế liền hét lớn:” Triệu Tân, nếu như ngươi còn tiếp tục đi nữa, ta sẽ lao vào xe tải chết trước mặt cho ngươi xem” . Chiêu uy h**p này quả nhiên rất có… Chọn đồ vật đoán tương laiBất tri bất giác tiểu Hiên Viên Húc Huân đã tròn một tuổi.Tiểu gia khỏa lớn lên thực đáng yêu, càng lớn càng giống Hiên Viên Hàn, duy chỉ có tính tình hỏa bạo kia là giống Triệu Tân.Là tôn tử duy nhất của hai nhà Hiên Viên, Triệu cho nên trình độ coi trọng của hai nhà với đứa nhỏ khỏi miễn bàn tới, cho nên tiệc mừng sinh nhật một tuổi cũng phải long trọng tương đương.Không mời nhiều người đến dự, chỉ mời hai bên gia đình tới một nhà hàng lớn nhất thành phố để ăn mừng sinh nhật. Đương nhiên trong số khách được mời tới không thể thiếu Ngô Bân cùng Lí Thực được.Hai đứa nhỏ nhà Ngô Bân cùng Lí Thực đều đã hơn 3 tuổi. Lão Đại kêu Lí Dương Nhiễu, mà lão Nhị kêu Ngô Dương Vũ, đây là ước định giữa hai người, mỗi nhà đều có một người thừa kế.Tuy là song bào thai, nhưng tính cách lại không giống nhau, tính lão Đại rất giống Ngô Bân, sáng sủa, thích ngoại giao, mà lão Nhị Dương Vũ không biết có phải là do di truyền cách hệ hay không mà lại kế thừa tính cách của Lí Nhân Hiên, không tươi cười, cả ngày đều mang một bộ dáng tiểu đại nhân.Theo tục lệ, vào ngày đứa nhỏ tròn một tuổi đều phải tiến hành chọn đồ vật đoán tương lai, cho nên tiểu Húc Huân cũng không ngoại lệ.Chính là đồ vật nhà người ta chuẩn bị cho đứa nhỏ chọn thường là một chút thức ăn hoặc đồ chơi tạo hứng thú cho đứa nhỏ, mà đống đồ đang để trước mặt tiểu Húc Huân lại làm cho người khác cảm thấy không giống như là thứ nên để đứa nhỏ chọn đồ vật đoán tương lai.Bởi vì Hiên Viên Tĩnh là hắc đạo đại ca cho nên vị đại bá này của đứa nhỏ đích đại bá cư nhiên rút súng lục tùy thân đem ra. Bố mẹ Hiên Viên Hàn cư nhiên lại đưa ra một mô hình trái tim, nguyên lai là do hai người đều là bác sĩ khoa tim mạch, tới lượt Hiên Viên Hàn liền xuất ra một con dao mổ, loại dao mà bác sĩ ngoại khoa hay sử dụng.Triệu gia bên này cũng đơn giản hơn, bởi vì nhà có quán cơm cho nên phóng ra cũng đều là chiêu bài đồ ăn nhà mình (tức là thực đơn các món ăn í), mà Triệu Tân lại xuất ra một tiểu hùng bố ngẫu (gấu bông ó) vô cùng đáng yêu, hy vọng đứa con sẽ kế thừa sự nghiệp của mình, làm một ấu sư (giáo viên mẫu giáo/ tiểu học).Sau khi mọi thứ đều đã chuẩn bị tốt, liền đem tiểu Húc Huân đang mặc quần áo thỏ cục cưng đặt ở trên mặt đất. Thời điểm chọn đồ vật đoán tương lai chính thức bắt đầu rồi.Trong mắt vật nhỏ lại hiển nhiên không cảm thấy hứng thú với bất kì thứ gì, bò một vòng cũng không cầm lấy vật gì, lại bò lại một vòng nữa, đột nhiên dừng lại phía trước Hiên Viên Tĩnh, nhìn Warner hình dạng cổ quái, tiểu Húc Huân vui vẻ lấy hai tay ôm vào ngực. Mừng rỡ cười khanh khách.Thấy đứa con ôm súng lục cười vui vẻ, Triệu Tân bị đả kích không nhỏ, không ngờ chọn đi chọn lại bao nhiêu nghề không chọn lại chọn ngay cái nghề hắn không thể chấp nhận được, hắc đạo. Triệu Tân nghĩ đến tương lai đứa con sau này, chỉ có thể bất đắc dĩ ôm đầu rên.Tiểu Húc Huân đang chuẩn bị ôm chiến lợi phẩm hướng ‘ mụ mụ’ đi đến đột nhiên ngừng lại. Bởi hắn bị một thứ gì đó hấp dẫn hơn cả súng lục.“Thứ gì đó” cũng không phải là đồ vật, mà là tiểu Dương Vũ.Trong mắt tiểu Húc Huân, tiểu Dương Vũ có dáng cân đối, mặt tròn tròn, giống như búp bê mụ mụ cho nó. Chỉ là búp bê trước mặt có thể hô hấp, so với búp bê ở nhà vừa tốt lại vừa đẹp hơn rất nhiều.Luyến tiếc nhìn súng lục trong tay, tiểu Húc Huân lập tức cải biến phương hướng, dùng tốc độ rất nhanh đi tới trước mặt Dương Vũ.Tiểu Húc Huân mới tập đi nên bước đi vẫn chưa vững vàng lắm, khi tới nơi liền ôm chân Dương Vũ đứng lên, đem súng đặt qua một bên, vui vẻ kêu: “Oa . . . Oa . . .”Tiểu Dương Vũ tuy là khốc, trên mặt vẫn là không có một chút biểu tình, tùy ý để tiểu đông qua trước mắt ôm lấy hắn, nhưng là không có do phiền chán mà bỏ ra.Không biết là ai đột nhiên dùng sức, Dương Vũ bị đẩy ngã ra đất.Mà tiểu Húc Huân đối kết quả như vậy lại càng thêm vui vẻ, toàn thân đều đặt trên người Dương Vũ, lớn tiếng kêu lên: “Của ta. . . Búp bê. . . “Cũng ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nộn của Dương Vũ hôn ‘ xoạch’ một cái. Vẻ mặt vô cùng hưng phấn.Nhóm đại nhân đứng đây đều bị hành động của Húc Huân làm làm hoảng sợ ngây người, cũng từ ngày đó, Húc Huân liền nhận định Dương Vũ chính là lão bà của mình, ngày ngày đều cố gắng hướng mục tiêu đó mà đi tới.
Chọn đồ vật đoán tương lai
Bất tri bất giác tiểu Hiên Viên Húc Huân đã tròn một tuổi.
Tiểu gia khỏa lớn lên thực đáng yêu, càng lớn càng giống Hiên Viên Hàn, duy chỉ có tính tình hỏa bạo kia là giống Triệu Tân.
Là tôn tử duy nhất của hai nhà Hiên Viên, Triệu cho nên trình độ coi trọng của hai nhà với đứa nhỏ khỏi miễn bàn tới, cho nên tiệc mừng sinh nhật một tuổi cũng phải long trọng tương đương.
Không mời nhiều người đến dự, chỉ mời hai bên gia đình tới một nhà hàng lớn nhất thành phố để ăn mừng sinh nhật. Đương nhiên trong số khách được mời tới không thể thiếu Ngô Bân cùng Lí Thực được.
Hai đứa nhỏ nhà Ngô Bân cùng Lí Thực đều đã hơn 3 tuổi. Lão Đại kêu Lí Dương Nhiễu, mà lão Nhị kêu Ngô Dương Vũ, đây là ước định giữa hai người, mỗi nhà đều có một người thừa kế.
Tuy là song bào thai, nhưng tính cách lại không giống nhau, tính lão Đại rất giống Ngô Bân, sáng sủa, thích ngoại giao, mà lão Nhị Dương Vũ không biết có phải là do di truyền cách hệ hay không mà lại kế thừa tính cách của Lí Nhân Hiên, không tươi cười, cả ngày đều mang một bộ dáng tiểu đại nhân.
Theo tục lệ, vào ngày đứa nhỏ tròn một tuổi đều phải tiến hành chọn đồ vật đoán tương lai, cho nên tiểu Húc Huân cũng không ngoại lệ.
Chính là đồ vật nhà người ta chuẩn bị cho đứa nhỏ chọn thường là một chút thức ăn hoặc đồ chơi tạo hứng thú cho đứa nhỏ, mà đống đồ đang để trước mặt tiểu Húc Huân lại làm cho người khác cảm thấy không giống như là thứ nên để đứa nhỏ chọn đồ vật đoán tương lai.
Bởi vì Hiên Viên Tĩnh là hắc đạo đại ca cho nên vị đại bá này của đứa nhỏ đích đại bá cư nhiên rút súng lục tùy thân đem ra. Bố mẹ Hiên Viên Hàn cư nhiên lại đưa ra một mô hình trái tim, nguyên lai là do hai người đều là bác sĩ khoa tim mạch, tới lượt Hiên Viên Hàn liền xuất ra một con dao mổ, loại dao mà bác sĩ ngoại khoa hay sử dụng.
Triệu gia bên này cũng đơn giản hơn, bởi vì nhà có quán cơm cho nên phóng ra cũng đều là chiêu bài đồ ăn nhà mình (tức là thực đơn các món ăn í), mà Triệu Tân lại xuất ra một tiểu hùng bố ngẫu (gấu bông ó) vô cùng đáng yêu, hy vọng đứa con sẽ kế thừa sự nghiệp của mình, làm một ấu sư (giáo viên mẫu giáo/ tiểu học).
Sau khi mọi thứ đều đã chuẩn bị tốt, liền đem tiểu Húc Huân đang mặc quần áo thỏ cục cưng đặt ở trên mặt đất. Thời điểm chọn đồ vật đoán tương lai chính thức bắt đầu rồi.
Trong mắt vật nhỏ lại hiển nhiên không cảm thấy hứng thú với bất kì thứ gì, bò một vòng cũng không cầm lấy vật gì, lại bò lại một vòng nữa, đột nhiên dừng lại phía trước Hiên Viên Tĩnh, nhìn Warner hình dạng cổ quái, tiểu Húc Huân vui vẻ lấy hai tay ôm vào ngực. Mừng rỡ cười khanh khách.
Thấy đứa con ôm súng lục cười vui vẻ, Triệu Tân bị đả kích không nhỏ, không ngờ chọn đi chọn lại bao nhiêu nghề không chọn lại chọn ngay cái nghề hắn không thể chấp nhận được, hắc đạo. Triệu Tân nghĩ đến tương lai đứa con sau này, chỉ có thể bất đắc dĩ ôm đầu rên.
Tiểu Húc Huân đang chuẩn bị ôm chiến lợi phẩm hướng ‘ mụ mụ’ đi đến đột nhiên ngừng lại. Bởi hắn bị một thứ gì đó hấp dẫn hơn cả súng lục.
“Thứ gì đó” cũng không phải là đồ vật, mà là tiểu Dương Vũ.
Trong mắt tiểu Húc Huân, tiểu Dương Vũ có dáng cân đối, mặt tròn tròn, giống như búp bê mụ mụ cho nó. Chỉ là búp bê trước mặt có thể hô hấp, so với búp bê ở nhà vừa tốt lại vừa đẹp hơn rất nhiều.
Luyến tiếc nhìn súng lục trong tay, tiểu Húc Huân lập tức cải biến phương hướng, dùng tốc độ rất nhanh đi tới trước mặt Dương Vũ.
Tiểu Húc Huân mới tập đi nên bước đi vẫn chưa vững vàng lắm, khi tới nơi liền ôm chân Dương Vũ đứng lên, đem súng đặt qua một bên, vui vẻ kêu: “Oa . . . Oa . . .”
Tiểu Dương Vũ tuy là khốc, trên mặt vẫn là không có một chút biểu tình, tùy ý để tiểu đông qua trước mắt ôm lấy hắn, nhưng là không có do phiền chán mà bỏ ra.
Không biết là ai đột nhiên dùng sức, Dương Vũ bị đẩy ngã ra đất.
Mà tiểu Húc Huân đối kết quả như vậy lại càng thêm vui vẻ, toàn thân đều đặt trên người Dương Vũ, lớn tiếng kêu lên: “Của ta. . . Búp bê. . . “Cũng ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nộn của Dương Vũ hôn ‘ xoạch’ một cái. Vẻ mặt vô cùng hưng phấn.
Nhóm đại nhân đứng đây đều bị hành động của Húc Huân làm làm hoảng sợ ngây người, cũng từ ngày đó, Húc Huân liền nhận định Dương Vũ chính là lão bà của mình, ngày ngày đều cố gắng hướng mục tiêu đó mà đi tới.
Đừng Chạy, Mẹ Nó ƠiTác giả: Vi Tiếu Đích Miểu MiểuTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Hài HướcNgười đi trên đường đều đang hướng chú ý tới một cặp tình nhân, tựa hồ tình cảm của cặp tình nhân này không giống như bình thường . Người phía trước là một nam nhân đang cố sức bỏ chạy, nói hắn cố sức chạy, không phải bởi vì hắn quá béo, mà là bụng của người đó rất lớn, giống như phụ nữ có thai tám, chín tháng sắp sinh. Ngạc nhiên nhất chính là nam nhân đi phía sau, vừa đuổi theo vừa nói: “Tân Tân, ngươi chạy chậm lại một chút, ngươi bây giờ đang mang thai, đừng làm tổn hại đến bản thân như thế, đứa nhỏ trong bụng ngươi cũng bị tổn thương đó, Tân Tân chậm chậm thôi, đừng như thế nữa, ngươi hãy nghe ta nói ta với nữ nhân đó thực sự không có gì cả, tất cả là do cô ta dựng chuyện, lẽ nào ngươi hoàn không biết tình cảm ta dành cho ngươi?”. Nam nhân đi phía trước tên Tân Tân cứ tiếp tục chạy không hề có ý định dừng lại, người phía sau thấy thế liền hét lớn:” Triệu Tân, nếu như ngươi còn tiếp tục đi nữa, ta sẽ lao vào xe tải chết trước mặt cho ngươi xem” . Chiêu uy h**p này quả nhiên rất có… Chọn đồ vật đoán tương laiBất tri bất giác tiểu Hiên Viên Húc Huân đã tròn một tuổi.Tiểu gia khỏa lớn lên thực đáng yêu, càng lớn càng giống Hiên Viên Hàn, duy chỉ có tính tình hỏa bạo kia là giống Triệu Tân.Là tôn tử duy nhất của hai nhà Hiên Viên, Triệu cho nên trình độ coi trọng của hai nhà với đứa nhỏ khỏi miễn bàn tới, cho nên tiệc mừng sinh nhật một tuổi cũng phải long trọng tương đương.Không mời nhiều người đến dự, chỉ mời hai bên gia đình tới một nhà hàng lớn nhất thành phố để ăn mừng sinh nhật. Đương nhiên trong số khách được mời tới không thể thiếu Ngô Bân cùng Lí Thực được.Hai đứa nhỏ nhà Ngô Bân cùng Lí Thực đều đã hơn 3 tuổi. Lão Đại kêu Lí Dương Nhiễu, mà lão Nhị kêu Ngô Dương Vũ, đây là ước định giữa hai người, mỗi nhà đều có một người thừa kế.Tuy là song bào thai, nhưng tính cách lại không giống nhau, tính lão Đại rất giống Ngô Bân, sáng sủa, thích ngoại giao, mà lão Nhị Dương Vũ không biết có phải là do di truyền cách hệ hay không mà lại kế thừa tính cách của Lí Nhân Hiên, không tươi cười, cả ngày đều mang một bộ dáng tiểu đại nhân.Theo tục lệ, vào ngày đứa nhỏ tròn một tuổi đều phải tiến hành chọn đồ vật đoán tương lai, cho nên tiểu Húc Huân cũng không ngoại lệ.Chính là đồ vật nhà người ta chuẩn bị cho đứa nhỏ chọn thường là một chút thức ăn hoặc đồ chơi tạo hứng thú cho đứa nhỏ, mà đống đồ đang để trước mặt tiểu Húc Huân lại làm cho người khác cảm thấy không giống như là thứ nên để đứa nhỏ chọn đồ vật đoán tương lai.Bởi vì Hiên Viên Tĩnh là hắc đạo đại ca cho nên vị đại bá này của đứa nhỏ đích đại bá cư nhiên rút súng lục tùy thân đem ra. Bố mẹ Hiên Viên Hàn cư nhiên lại đưa ra một mô hình trái tim, nguyên lai là do hai người đều là bác sĩ khoa tim mạch, tới lượt Hiên Viên Hàn liền xuất ra một con dao mổ, loại dao mà bác sĩ ngoại khoa hay sử dụng.Triệu gia bên này cũng đơn giản hơn, bởi vì nhà có quán cơm cho nên phóng ra cũng đều là chiêu bài đồ ăn nhà mình (tức là thực đơn các món ăn í), mà Triệu Tân lại xuất ra một tiểu hùng bố ngẫu (gấu bông ó) vô cùng đáng yêu, hy vọng đứa con sẽ kế thừa sự nghiệp của mình, làm một ấu sư (giáo viên mẫu giáo/ tiểu học).Sau khi mọi thứ đều đã chuẩn bị tốt, liền đem tiểu Húc Huân đang mặc quần áo thỏ cục cưng đặt ở trên mặt đất. Thời điểm chọn đồ vật đoán tương lai chính thức bắt đầu rồi.Trong mắt vật nhỏ lại hiển nhiên không cảm thấy hứng thú với bất kì thứ gì, bò một vòng cũng không cầm lấy vật gì, lại bò lại một vòng nữa, đột nhiên dừng lại phía trước Hiên Viên Tĩnh, nhìn Warner hình dạng cổ quái, tiểu Húc Huân vui vẻ lấy hai tay ôm vào ngực. Mừng rỡ cười khanh khách.Thấy đứa con ôm súng lục cười vui vẻ, Triệu Tân bị đả kích không nhỏ, không ngờ chọn đi chọn lại bao nhiêu nghề không chọn lại chọn ngay cái nghề hắn không thể chấp nhận được, hắc đạo. Triệu Tân nghĩ đến tương lai đứa con sau này, chỉ có thể bất đắc dĩ ôm đầu rên.Tiểu Húc Huân đang chuẩn bị ôm chiến lợi phẩm hướng ‘ mụ mụ’ đi đến đột nhiên ngừng lại. Bởi hắn bị một thứ gì đó hấp dẫn hơn cả súng lục.“Thứ gì đó” cũng không phải là đồ vật, mà là tiểu Dương Vũ.Trong mắt tiểu Húc Huân, tiểu Dương Vũ có dáng cân đối, mặt tròn tròn, giống như búp bê mụ mụ cho nó. Chỉ là búp bê trước mặt có thể hô hấp, so với búp bê ở nhà vừa tốt lại vừa đẹp hơn rất nhiều.Luyến tiếc nhìn súng lục trong tay, tiểu Húc Huân lập tức cải biến phương hướng, dùng tốc độ rất nhanh đi tới trước mặt Dương Vũ.Tiểu Húc Huân mới tập đi nên bước đi vẫn chưa vững vàng lắm, khi tới nơi liền ôm chân Dương Vũ đứng lên, đem súng đặt qua một bên, vui vẻ kêu: “Oa . . . Oa . . .”Tiểu Dương Vũ tuy là khốc, trên mặt vẫn là không có một chút biểu tình, tùy ý để tiểu đông qua trước mắt ôm lấy hắn, nhưng là không có do phiền chán mà bỏ ra.Không biết là ai đột nhiên dùng sức, Dương Vũ bị đẩy ngã ra đất.Mà tiểu Húc Huân đối kết quả như vậy lại càng thêm vui vẻ, toàn thân đều đặt trên người Dương Vũ, lớn tiếng kêu lên: “Của ta. . . Búp bê. . . “Cũng ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nộn của Dương Vũ hôn ‘ xoạch’ một cái. Vẻ mặt vô cùng hưng phấn.Nhóm đại nhân đứng đây đều bị hành động của Húc Huân làm làm hoảng sợ ngây người, cũng từ ngày đó, Húc Huân liền nhận định Dương Vũ chính là lão bà của mình, ngày ngày đều cố gắng hướng mục tiêu đó mà đi tới.