Tác giả:

1h chiều tại trường Bách Diên. Hai cô gái xinh đẹp, tỏa sáng giữa đám đông làm mọi người không thể không nhìn. Mà ở một góc nào đó một người toàn thân là màu đen tuyền bao phủ từ đầu đến chân, áo choàng che đi một nửa khuôn mặt trông rất bí ẩn, xung quanh chẳng có một ai hoàn toàn ngược lại với hai cô gái đó. Cô gái toàn thân màu đen đó là Vũ Lăng Uyên, là bạn thân cũ của một trong số hai cô gái xinh đẹp đó. Cô gái có bộ mặt lạnh lùng là Hàn Băng Li và cũng là bạn thân cũ của Lăng Uyên còn cô gái bên cạnh là Hoàng Thiên Vi, là bạn thân hiện tại của Hàn Băng Li. Bỗng có một chiếc xe ô tô đứng lại, tất cả bọn họ đều quay lại nhìn. Cửa xe mở ra, từ trong xe bước ra một chàng trai, mái tóc màu bạc, đôi mắt màu hổ phách mặc áo trắng quần đen khá đơn giản nhưng cũng toát lên vẻ đẹp của một mỹ nam. Cậu ta tên là Vương Bạch Hàn, đẹp trai nhất trường, hắn vừa bước vào trường thì cả đám con gái vậy quanh túm tụm lại đông đúc, hắn cười lên để lộ ra má lúm đồng tiền trông rất tỏa sáng. Vũ Lăng…

Chương 7

Sẽ Mãi Là Bạn ThânTác giả: MaiHangyujin1h chiều tại trường Bách Diên. Hai cô gái xinh đẹp, tỏa sáng giữa đám đông làm mọi người không thể không nhìn. Mà ở một góc nào đó một người toàn thân là màu đen tuyền bao phủ từ đầu đến chân, áo choàng che đi một nửa khuôn mặt trông rất bí ẩn, xung quanh chẳng có một ai hoàn toàn ngược lại với hai cô gái đó. Cô gái toàn thân màu đen đó là Vũ Lăng Uyên, là bạn thân cũ của một trong số hai cô gái xinh đẹp đó. Cô gái có bộ mặt lạnh lùng là Hàn Băng Li và cũng là bạn thân cũ của Lăng Uyên còn cô gái bên cạnh là Hoàng Thiên Vi, là bạn thân hiện tại của Hàn Băng Li. Bỗng có một chiếc xe ô tô đứng lại, tất cả bọn họ đều quay lại nhìn. Cửa xe mở ra, từ trong xe bước ra một chàng trai, mái tóc màu bạc, đôi mắt màu hổ phách mặc áo trắng quần đen khá đơn giản nhưng cũng toát lên vẻ đẹp của một mỹ nam. Cậu ta tên là Vương Bạch Hàn, đẹp trai nhất trường, hắn vừa bước vào trường thì cả đám con gái vậy quanh túm tụm lại đông đúc, hắn cười lên để lộ ra má lúm đồng tiền trông rất tỏa sáng. Vũ Lăng… Giờ ra về...Trên đường về nhà cô gặp những đàn chị hôm trước có khoảng 10 người, đứng giữa là Nhã Phi, Nhã Phi lên tiếng nói:- Mày đứng lại cho tao!- Có vấn đề j nói lẹ đi tôi ko rảnh?-cô lạnh giọng- Mày có quyền gì mà cướp Hàn ca? Mày lại còn cướp Tuyền ca nữa, mày không thấy xấu hổ khi cướp người yêu của người khác à?Cô chán nản xoay người định đi thì cô ta nói thêm:- Sao mày không nói? đứng lại!- Phiền Phức- Cô vẫn không quay lại chỉ nói 2 từ cho Nhã PhiNhã Phi xông lên định bám vai cô thì bị cô tránh, mấy người đằng sau cũng xông lên đánh'Hôm nay vận động nhẹ một chút vậy'-cô nghĩMột lúc sau..., trên một con đường nhỏ, một thân hình nhỏ nhắn màu đen đang đứng giữa những người đang nằm sấp trên người đầy vết bầm tím. Cô vươn người, vui vẻ tạm biệt:- Cảm ơn bài tập gân cốt của mấy người nhaCô vui vẻ đi về nhà mà không hề quan tâm mấy người đó đang thầm oán trách oán cô. Gần tới nhà thì cô dừng lại tay cô run rẩy nắm chặt đặt ở trên ngực trái chân cô khụy xuống, hơi thở của cô càng lúc càng nhanh, tay còn lại cô đưa vào trong túi rút ra một lọ thuốc màu trắng. Cô vội vàng mở nắp và đổ ra vài viên thuốc đưa lên miệng nuốt, sau vài phút cô trở lại bình thường, cô từ từ đứng dậy tiến về phía nhà mình. Lưu Tuyền Anh từ trong ngõ đi ra, nhặt những viên thuốc mà cô đánh rơi, sắc mặt của cậu có chút tệ, nhìn về phía cô mà bàn tay cậu nắm chặt.

Giờ ra về...

Trên đường về nhà cô gặp những đàn chị hôm trước có khoảng 10 người, đứng giữa là Nhã Phi, Nhã Phi lên tiếng nói:

- Mày đứng lại cho tao!

- Có vấn đề j nói lẹ đi tôi ko rảnh?-cô lạnh giọng

- Mày có quyền gì mà cướp Hàn ca? Mày lại còn cướp Tuyền ca nữa, mày không thấy xấu hổ khi cướp người yêu của người khác à?

Cô chán nản xoay người định đi thì cô ta nói thêm:

- Sao mày không nói? đứng lại!

- Phiền Phức- Cô vẫn không quay lại chỉ nói 2 từ cho Nhã Phi

Nhã Phi xông lên định bám vai cô thì bị cô tránh, mấy người đằng sau cũng xông lên đánh'Hôm nay vận động nhẹ một chút vậy'-cô nghĩ

Một lúc sau..., trên một con đường nhỏ, một thân hình nhỏ nhắn màu đen đang đứng giữa những người đang nằm sấp trên người đầy vết bầm tím. Cô vươn người, vui vẻ tạm biệt:

- Cảm ơn bài tập gân cốt của mấy người nha

Cô vui vẻ đi về nhà mà không hề quan tâm mấy người đó đang thầm oán trách oán cô. Gần tới nhà thì cô dừng lại tay cô run rẩy nắm chặt đặt ở trên ngực trái chân cô khụy xuống, hơi thở của cô càng lúc càng nhanh, tay còn lại cô đưa vào trong túi rút ra một lọ thuốc màu trắng. Cô vội vàng mở nắp và đổ ra vài viên thuốc đưa lên miệng nuốt, sau vài phút cô trở lại bình thường, cô từ từ đứng dậy tiến về phía nhà mình. Lưu Tuyền Anh từ trong ngõ đi ra, nhặt những viên thuốc mà cô đánh rơi, sắc mặt của cậu có chút tệ, nhìn về phía cô mà bàn tay cậu nắm chặt.

Sẽ Mãi Là Bạn ThânTác giả: MaiHangyujin1h chiều tại trường Bách Diên. Hai cô gái xinh đẹp, tỏa sáng giữa đám đông làm mọi người không thể không nhìn. Mà ở một góc nào đó một người toàn thân là màu đen tuyền bao phủ từ đầu đến chân, áo choàng che đi một nửa khuôn mặt trông rất bí ẩn, xung quanh chẳng có một ai hoàn toàn ngược lại với hai cô gái đó. Cô gái toàn thân màu đen đó là Vũ Lăng Uyên, là bạn thân cũ của một trong số hai cô gái xinh đẹp đó. Cô gái có bộ mặt lạnh lùng là Hàn Băng Li và cũng là bạn thân cũ của Lăng Uyên còn cô gái bên cạnh là Hoàng Thiên Vi, là bạn thân hiện tại của Hàn Băng Li. Bỗng có một chiếc xe ô tô đứng lại, tất cả bọn họ đều quay lại nhìn. Cửa xe mở ra, từ trong xe bước ra một chàng trai, mái tóc màu bạc, đôi mắt màu hổ phách mặc áo trắng quần đen khá đơn giản nhưng cũng toát lên vẻ đẹp của một mỹ nam. Cậu ta tên là Vương Bạch Hàn, đẹp trai nhất trường, hắn vừa bước vào trường thì cả đám con gái vậy quanh túm tụm lại đông đúc, hắn cười lên để lộ ra má lúm đồng tiền trông rất tỏa sáng. Vũ Lăng… Giờ ra về...Trên đường về nhà cô gặp những đàn chị hôm trước có khoảng 10 người, đứng giữa là Nhã Phi, Nhã Phi lên tiếng nói:- Mày đứng lại cho tao!- Có vấn đề j nói lẹ đi tôi ko rảnh?-cô lạnh giọng- Mày có quyền gì mà cướp Hàn ca? Mày lại còn cướp Tuyền ca nữa, mày không thấy xấu hổ khi cướp người yêu của người khác à?Cô chán nản xoay người định đi thì cô ta nói thêm:- Sao mày không nói? đứng lại!- Phiền Phức- Cô vẫn không quay lại chỉ nói 2 từ cho Nhã PhiNhã Phi xông lên định bám vai cô thì bị cô tránh, mấy người đằng sau cũng xông lên đánh'Hôm nay vận động nhẹ một chút vậy'-cô nghĩMột lúc sau..., trên một con đường nhỏ, một thân hình nhỏ nhắn màu đen đang đứng giữa những người đang nằm sấp trên người đầy vết bầm tím. Cô vươn người, vui vẻ tạm biệt:- Cảm ơn bài tập gân cốt của mấy người nhaCô vui vẻ đi về nhà mà không hề quan tâm mấy người đó đang thầm oán trách oán cô. Gần tới nhà thì cô dừng lại tay cô run rẩy nắm chặt đặt ở trên ngực trái chân cô khụy xuống, hơi thở của cô càng lúc càng nhanh, tay còn lại cô đưa vào trong túi rút ra một lọ thuốc màu trắng. Cô vội vàng mở nắp và đổ ra vài viên thuốc đưa lên miệng nuốt, sau vài phút cô trở lại bình thường, cô từ từ đứng dậy tiến về phía nhà mình. Lưu Tuyền Anh từ trong ngõ đi ra, nhặt những viên thuốc mà cô đánh rơi, sắc mặt của cậu có chút tệ, nhìn về phía cô mà bàn tay cậu nắm chặt.

Chương 7