“Vương thượng! Vương thượng! Ngài muốn đi đâu a ? A! Đó , đó là cổng huyễn giới , ngài , ngài không thể …” “ Thừa tướng à , đừng có lề mề như vậy , nếu không phải các ngươi ép buộc bản vương lập hậu , bản vương ta cần phải bỏ chạy sao ?” “ Nhưng , nhưng vương thượng , ngài có muốn chạy cũng không thể chạy xuống nhân giới a !” “ Ha ha , bản vương ta vốn muốn tới nhân giới tìm vương phi , thừa tướng ngươi cũng không phải là không biết !” “ Vương thượng , cựu thần đã nói rất nhiều lần rồi , kỳ lân vương tộc không thể cùng nhân loại kết hôn , như vậy sẽ phá hủy huyết thống cao quý của kỳ lân bộ tộc …” “ Hừ hừ , là ai nói ? Xem bản vương , huyết thống không phải là rất tinh khiết sao , lại là kỳ lân vương , bản vương nói không phá hủy là không phá hủy . Thừa tướng a , ngươi ngoan ngoãn chờ ta đem vương phi về đi !” ” Vương thượng ! Vương thượng ! Cho dù ngài có đi cũng phải cởi trói cho thần trước đã chứ ! Ôi chao ! Vương …” “ Vương phi thân yêu của ta , vi phu tới đây ! Ha ha ha ha …..”…
Chương 10
Hắn Là Vương Phi Của TaTác giả: Ngọn Gió Cô đơnTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn“Vương thượng! Vương thượng! Ngài muốn đi đâu a ? A! Đó , đó là cổng huyễn giới , ngài , ngài không thể …” “ Thừa tướng à , đừng có lề mề như vậy , nếu không phải các ngươi ép buộc bản vương lập hậu , bản vương ta cần phải bỏ chạy sao ?” “ Nhưng , nhưng vương thượng , ngài có muốn chạy cũng không thể chạy xuống nhân giới a !” “ Ha ha , bản vương ta vốn muốn tới nhân giới tìm vương phi , thừa tướng ngươi cũng không phải là không biết !” “ Vương thượng , cựu thần đã nói rất nhiều lần rồi , kỳ lân vương tộc không thể cùng nhân loại kết hôn , như vậy sẽ phá hủy huyết thống cao quý của kỳ lân bộ tộc …” “ Hừ hừ , là ai nói ? Xem bản vương , huyết thống không phải là rất tinh khiết sao , lại là kỳ lân vương , bản vương nói không phá hủy là không phá hủy . Thừa tướng a , ngươi ngoan ngoãn chờ ta đem vương phi về đi !” ” Vương thượng ! Vương thượng ! Cho dù ngài có đi cũng phải cởi trói cho thần trước đã chứ ! Ôi chao ! Vương …” “ Vương phi thân yêu của ta , vi phu tới đây ! Ha ha ha ha …..”… Trưởng Tôn Minh Đức chịu đau không rút tay ra, tiếp tục để con vật uống máu. Nó không muốn nhìn con vật cứ thế chết đi, nó không muốn sự ấm áp duy nhất biến mất …Vì vậy, Trưởng Tôn Minh Đức thân thiết ôm con vật vào lòng, ngón tay vẫn đặt trong miệng con thú nhỏ, cứ như thế ngủ thiếp đi.“ Thiếu gia ! Thiếu gia ! Người ở đâu !”“ Đức Nhi ! Ngươi ở đâu ?”Âm thanh ồn ào khiến Trưởng Tôn Minh Đức giật mình tỉnh giấc, mở mắt nhìn. Nó đang ngồi một mình dưới gốc cây, con vật nhỏ trong lòng đã không thấy đâu. Xem xét ngón tay bị thương tối qua, nhưng không thấy bất kỳ vết tích nào.Chẳng lẽ là mơ ?Trưởng Tôn Minh Đức chưa kịp suy nghĩ đã nghe thấy âm thanh quen thuộc, vội vã hô lớn : “Bên này ! Con ở ngay bên cạnh ! Cha !”Trưởng Tôn Hiền tìm được Trưởng Tôn Minh Đức nhịn không được sắc mặt trầm xuống, đang định mắng. Nhưng Trưởng Tôn Minh Đức vừa nhìn thấy cha liền khóc lớn, liên tục nói rất sợ.Thấy hài tử như vậy, Trưởng Tôn Hiền cũng không trách cứ gì nữa. Hơn nữa, nếu không phải sáng nay đi theo con cún nhỏ (?) tìm đến đây, e là ái tử đã chết đói trong rừng rồi.“ Ai ~~ Thôi vậy, nhớ lần sau không được chạy lung tung nữa, biết không ?”Trưởng Tôn Minh Đức ngoan ngoãn gật đầu.Trưởng Tôn Hiền ôm hài tử cùng người hầu ly khai rừng cây. Mà phía sau, trong bụi cỏ cách đó không xa, có một đôi mắt lóe hồng sắc quang mang nhìn chăm chú bóng bọn họ, cho đến khi không còn nhìn thấy nữa mới thôi.Thế nào lại mơ đến chuyện khi còn bé ? Trưởng Tôn Minh Đức mơ mơ hồ hồ nghĩ.Toàn thân như bị ngâm trong nước nóng, cảm giác ấm áp dễ chịu chảy khắp toàn thân, thoải mái đến mức muốn r*n r* .“ Ưm …” Kỳ quái, là âm thanh của ta sao ? Sao lại phiến tình như vậy …Môi bị thứ gì mềm mại ngăn chặn không thể lên tiếng, một vật nóng ẩm như con rắn nhỏ linh hoạt len vào trong miệng, trên dưới trái phải, chuyển động khắp nơi … Ý thức càng trở nên mơ hồ …Thật thoải mái ~~ ưm … Không được, đừng đi ! Rất … ngon ….“ Ôi ~!” Hạ Phong nhanh chóng đem đầu lưỡi vừa bị tàn phá cứu trở về, thấy dáng vẻ chưa thỏa mãn của Trưởng Tôn Minh Đức, nhụt chí nghĩ thầm : ngươi coi đầu lưỡi của ta là đồ ăn sao …Lẽ nào kỹ thuật của ta kém như vậy thật sao ?Lúc này xác thực hai người đang ngâm mình trong một bồn tắm lớn.Hạ Phong ôm Trưởng Tôn Minh Đức đối diện với mình, để y dựa vào ngực, ngón tay theo đường cong lưng hạ xuống phía dưới tìm tòi, lướt qua khe nhỏ, dừng lại ở nơi đã sử dụng quá độ ngày hôm qua, nhẹ nhàng xoa bóp.Không có cách nào, tối hôm qua là lần đầu tiên của Trưởng Tôn Minh Đức, hơn nữa d*c v*ng của hắn cũng thực sự quá mức cường liệt, không ngờ làm y bị thương.Tội lỗi, tội lỗi …Mặc dù vết thương đã sớm khôi phục như cũ, chỉ còn lại cảm giác ê ẩm, nhưng chuyện hắn làm Trưởng Tôn Minh Đức bị thương là sự thực, mặc dù không phải cố ý.Chỉ là ….Trưởng Tôn Minh Đức ngủ say không hề phòng bị như trẻ con, ngâm trong nước nóng khiến hai má hồng hồng, hơn nữa bàn tay lướt qua da thịt trắng mịn đàn hồi, khiến Hạ Phong lần thứ hai mất đi lý trí, lang tính bộc phát.Chỉ cần cẩn thận một chút là được rồi …Ý tưởng phi thường vô trách nhiệm nhất thời tràn ngập trong đầu Hạ Phong.
Trưởng Tôn Minh Đức chịu đau không rút tay ra, tiếp tục để con vật uống máu. Nó không muốn nhìn con vật cứ thế chết đi, nó không muốn sự ấm áp duy nhất biến mất …
Vì vậy, Trưởng Tôn Minh Đức thân thiết ôm con vật vào lòng, ngón tay vẫn đặt trong miệng con thú nhỏ, cứ như thế ngủ thiếp đi.
“ Thiếu gia ! Thiếu gia ! Người ở đâu !”
“ Đức Nhi ! Ngươi ở đâu ?”
Âm thanh ồn ào khiến Trưởng Tôn Minh Đức giật mình tỉnh giấc, mở mắt nhìn. Nó đang ngồi một mình dưới gốc cây, con vật nhỏ trong lòng đã không thấy đâu. Xem xét ngón tay bị thương tối qua, nhưng không thấy bất kỳ vết tích nào.
Chẳng lẽ là mơ ?
Trưởng Tôn Minh Đức chưa kịp suy nghĩ đã nghe thấy âm thanh quen thuộc, vội vã hô lớn : “Bên này ! Con ở ngay bên cạnh ! Cha !”
Trưởng Tôn Hiền tìm được Trưởng Tôn Minh Đức nhịn không được sắc mặt trầm xuống, đang định mắng. Nhưng Trưởng Tôn Minh Đức vừa nhìn thấy cha liền khóc lớn, liên tục nói rất sợ.
Thấy hài tử như vậy, Trưởng Tôn Hiền cũng không trách cứ gì nữa. Hơn nữa, nếu không phải sáng nay đi theo con cún nhỏ (?) tìm đến đây, e là ái tử đã chết đói trong rừng rồi.
“ Ai ~~ Thôi vậy, nhớ lần sau không được chạy lung tung nữa, biết không ?”
Trưởng Tôn Minh Đức ngoan ngoãn gật đầu.
Trưởng Tôn Hiền ôm hài tử cùng người hầu ly khai rừng cây. Mà phía sau, trong bụi cỏ cách đó không xa, có một đôi mắt lóe hồng sắc quang mang nhìn chăm chú bóng bọn họ, cho đến khi không còn nhìn thấy nữa mới thôi.
Thế nào lại mơ đến chuyện khi còn bé ? Trưởng Tôn Minh Đức mơ mơ hồ hồ nghĩ.
Toàn thân như bị ngâm trong nước nóng, cảm giác ấm áp dễ chịu chảy khắp toàn thân, thoải mái đến mức muốn r*n r* .
“ Ưm …” Kỳ quái, là âm thanh của ta sao ? Sao lại phiến tình như vậy …
Môi bị thứ gì mềm mại ngăn chặn không thể lên tiếng, một vật nóng ẩm như con rắn nhỏ linh hoạt len vào trong miệng, trên dưới trái phải, chuyển động khắp nơi … Ý thức càng trở nên mơ hồ …
Thật thoải mái ~~ ưm … Không được, đừng đi ! Rất … ngon ….
“ Ôi ~!” Hạ Phong nhanh chóng đem đầu lưỡi vừa bị tàn phá cứu trở về, thấy dáng vẻ chưa thỏa mãn của Trưởng Tôn Minh Đức, nhụt chí nghĩ thầm : ngươi coi đầu lưỡi của ta là đồ ăn sao …
Lẽ nào kỹ thuật của ta kém như vậy thật sao ?
Lúc này xác thực hai người đang ngâm mình trong một bồn tắm lớn.
Hạ Phong ôm Trưởng Tôn Minh Đức đối diện với mình, để y dựa vào ngực, ngón tay theo đường cong lưng hạ xuống phía dưới tìm tòi, lướt qua khe nhỏ, dừng lại ở nơi đã sử dụng quá độ ngày hôm qua, nhẹ nhàng xoa bóp.
Không có cách nào, tối hôm qua là lần đầu tiên của Trưởng Tôn Minh Đức, hơn nữa d*c v*ng của hắn cũng thực sự quá mức cường liệt, không ngờ làm y bị thương.
Tội lỗi, tội lỗi …
Mặc dù vết thương đã sớm khôi phục như cũ, chỉ còn lại cảm giác ê ẩm, nhưng chuyện hắn làm Trưởng Tôn Minh Đức bị thương là sự thực, mặc dù không phải cố ý.
Chỉ là ….
Trưởng Tôn Minh Đức ngủ say không hề phòng bị như trẻ con, ngâm trong nước nóng khiến hai má hồng hồng, hơn nữa bàn tay lướt qua da thịt trắng mịn đàn hồi, khiến Hạ Phong lần thứ hai mất đi lý trí, lang tính bộc phát.
Chỉ cần cẩn thận một chút là được rồi …
Ý tưởng phi thường vô trách nhiệm nhất thời tràn ngập trong đầu Hạ Phong.
Hắn Là Vương Phi Của TaTác giả: Ngọn Gió Cô đơnTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn“Vương thượng! Vương thượng! Ngài muốn đi đâu a ? A! Đó , đó là cổng huyễn giới , ngài , ngài không thể …” “ Thừa tướng à , đừng có lề mề như vậy , nếu không phải các ngươi ép buộc bản vương lập hậu , bản vương ta cần phải bỏ chạy sao ?” “ Nhưng , nhưng vương thượng , ngài có muốn chạy cũng không thể chạy xuống nhân giới a !” “ Ha ha , bản vương ta vốn muốn tới nhân giới tìm vương phi , thừa tướng ngươi cũng không phải là không biết !” “ Vương thượng , cựu thần đã nói rất nhiều lần rồi , kỳ lân vương tộc không thể cùng nhân loại kết hôn , như vậy sẽ phá hủy huyết thống cao quý của kỳ lân bộ tộc …” “ Hừ hừ , là ai nói ? Xem bản vương , huyết thống không phải là rất tinh khiết sao , lại là kỳ lân vương , bản vương nói không phá hủy là không phá hủy . Thừa tướng a , ngươi ngoan ngoãn chờ ta đem vương phi về đi !” ” Vương thượng ! Vương thượng ! Cho dù ngài có đi cũng phải cởi trói cho thần trước đã chứ ! Ôi chao ! Vương …” “ Vương phi thân yêu của ta , vi phu tới đây ! Ha ha ha ha …..”… Trưởng Tôn Minh Đức chịu đau không rút tay ra, tiếp tục để con vật uống máu. Nó không muốn nhìn con vật cứ thế chết đi, nó không muốn sự ấm áp duy nhất biến mất …Vì vậy, Trưởng Tôn Minh Đức thân thiết ôm con vật vào lòng, ngón tay vẫn đặt trong miệng con thú nhỏ, cứ như thế ngủ thiếp đi.“ Thiếu gia ! Thiếu gia ! Người ở đâu !”“ Đức Nhi ! Ngươi ở đâu ?”Âm thanh ồn ào khiến Trưởng Tôn Minh Đức giật mình tỉnh giấc, mở mắt nhìn. Nó đang ngồi một mình dưới gốc cây, con vật nhỏ trong lòng đã không thấy đâu. Xem xét ngón tay bị thương tối qua, nhưng không thấy bất kỳ vết tích nào.Chẳng lẽ là mơ ?Trưởng Tôn Minh Đức chưa kịp suy nghĩ đã nghe thấy âm thanh quen thuộc, vội vã hô lớn : “Bên này ! Con ở ngay bên cạnh ! Cha !”Trưởng Tôn Hiền tìm được Trưởng Tôn Minh Đức nhịn không được sắc mặt trầm xuống, đang định mắng. Nhưng Trưởng Tôn Minh Đức vừa nhìn thấy cha liền khóc lớn, liên tục nói rất sợ.Thấy hài tử như vậy, Trưởng Tôn Hiền cũng không trách cứ gì nữa. Hơn nữa, nếu không phải sáng nay đi theo con cún nhỏ (?) tìm đến đây, e là ái tử đã chết đói trong rừng rồi.“ Ai ~~ Thôi vậy, nhớ lần sau không được chạy lung tung nữa, biết không ?”Trưởng Tôn Minh Đức ngoan ngoãn gật đầu.Trưởng Tôn Hiền ôm hài tử cùng người hầu ly khai rừng cây. Mà phía sau, trong bụi cỏ cách đó không xa, có một đôi mắt lóe hồng sắc quang mang nhìn chăm chú bóng bọn họ, cho đến khi không còn nhìn thấy nữa mới thôi.Thế nào lại mơ đến chuyện khi còn bé ? Trưởng Tôn Minh Đức mơ mơ hồ hồ nghĩ.Toàn thân như bị ngâm trong nước nóng, cảm giác ấm áp dễ chịu chảy khắp toàn thân, thoải mái đến mức muốn r*n r* .“ Ưm …” Kỳ quái, là âm thanh của ta sao ? Sao lại phiến tình như vậy …Môi bị thứ gì mềm mại ngăn chặn không thể lên tiếng, một vật nóng ẩm như con rắn nhỏ linh hoạt len vào trong miệng, trên dưới trái phải, chuyển động khắp nơi … Ý thức càng trở nên mơ hồ …Thật thoải mái ~~ ưm … Không được, đừng đi ! Rất … ngon ….“ Ôi ~!” Hạ Phong nhanh chóng đem đầu lưỡi vừa bị tàn phá cứu trở về, thấy dáng vẻ chưa thỏa mãn của Trưởng Tôn Minh Đức, nhụt chí nghĩ thầm : ngươi coi đầu lưỡi của ta là đồ ăn sao …Lẽ nào kỹ thuật của ta kém như vậy thật sao ?Lúc này xác thực hai người đang ngâm mình trong một bồn tắm lớn.Hạ Phong ôm Trưởng Tôn Minh Đức đối diện với mình, để y dựa vào ngực, ngón tay theo đường cong lưng hạ xuống phía dưới tìm tòi, lướt qua khe nhỏ, dừng lại ở nơi đã sử dụng quá độ ngày hôm qua, nhẹ nhàng xoa bóp.Không có cách nào, tối hôm qua là lần đầu tiên của Trưởng Tôn Minh Đức, hơn nữa d*c v*ng của hắn cũng thực sự quá mức cường liệt, không ngờ làm y bị thương.Tội lỗi, tội lỗi …Mặc dù vết thương đã sớm khôi phục như cũ, chỉ còn lại cảm giác ê ẩm, nhưng chuyện hắn làm Trưởng Tôn Minh Đức bị thương là sự thực, mặc dù không phải cố ý.Chỉ là ….Trưởng Tôn Minh Đức ngủ say không hề phòng bị như trẻ con, ngâm trong nước nóng khiến hai má hồng hồng, hơn nữa bàn tay lướt qua da thịt trắng mịn đàn hồi, khiến Hạ Phong lần thứ hai mất đi lý trí, lang tính bộc phát.Chỉ cần cẩn thận một chút là được rồi …Ý tưởng phi thường vô trách nhiệm nhất thời tràn ngập trong đầu Hạ Phong.