Tác giả:

Sự tình đã trở nên thập phần quỷ dị. Cổ ngữ có câu, Nhất nhất túc thành thiên cổ hận (một lần sai lầm hối hận ngàn năm). Trì Vị Phong hiện tại đã thấm thía cảm nhận được giá trị của câu nói này. Hết thảy đều bắt đầu từ tin nhắn sai lầm kia. Trì Vị Phong thầm nghĩ tự mình đập đầu tự tử luôn đi cho rồi. Là tôi gửi nhầm, là tôi gửi nhầm a a a a a!!!!!. Tuy rằng đã sớm khóc không ra nước mắt, Trì Vị Phong vẫn là cứng ngắc cố gắng tươi cười, run rẩy tiếp nhận ly rượu do người đối diện đưa tới. “Cám ơn.” Người nọ mặt không chút thay đổi, chỉ hơi gật đầu, sau đó liền cúi xuống bắt đầu cắt miếng thịt bò bít tết. Đúng vậy, giờ phút này Trì Vị Phong đang ngồi trong một nhà hàng Tây sang trọng dùng cơm, rượu đỏ lâu năm cùng với bò bít tết cao cấp, mọi thứ đều rất tinh xảo. Cậu chỉ là một nhân viên nho nhỏ, ngày thường tuyệt đối không có đủ tiền để đi đến đây. Hôm nay được ngồi ở đây chính là may mắn của cậu. Không, nếu như có quyền được nói, cậu tuyệt đối không thừa nhận đây là may mắn…

Chương 36

Thác Liễu! Thác Liễu!Tác giả: Vô TiTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcSự tình đã trở nên thập phần quỷ dị. Cổ ngữ có câu, Nhất nhất túc thành thiên cổ hận (một lần sai lầm hối hận ngàn năm). Trì Vị Phong hiện tại đã thấm thía cảm nhận được giá trị của câu nói này. Hết thảy đều bắt đầu từ tin nhắn sai lầm kia. Trì Vị Phong thầm nghĩ tự mình đập đầu tự tử luôn đi cho rồi. Là tôi gửi nhầm, là tôi gửi nhầm a a a a a!!!!!. Tuy rằng đã sớm khóc không ra nước mắt, Trì Vị Phong vẫn là cứng ngắc cố gắng tươi cười, run rẩy tiếp nhận ly rượu do người đối diện đưa tới. “Cám ơn.” Người nọ mặt không chút thay đổi, chỉ hơi gật đầu, sau đó liền cúi xuống bắt đầu cắt miếng thịt bò bít tết. Đúng vậy, giờ phút này Trì Vị Phong đang ngồi trong một nhà hàng Tây sang trọng dùng cơm, rượu đỏ lâu năm cùng với bò bít tết cao cấp, mọi thứ đều rất tinh xảo. Cậu chỉ là một nhân viên nho nhỏ, ngày thường tuyệt đối không có đủ tiền để đi đến đây. Hôm nay được ngồi ở đây chính là may mắn của cậu. Không, nếu như có quyền được nói, cậu tuyệt đối không thừa nhận đây là may mắn… Trăng tối gió lùa, đúng là thích hợp giết người ban đêm, không đúng, là thích hợp làm chuyện khác ban đêm….Có một số việc bắt đầu rồi sẽ không thể dừng lại.Giống như hai người hôn nhau vậy, hai cánh môi tiếp hợp, ai cũng không muốn tách ra trước.Chiếc bàn thấp theo kiểu Châu Âu ở giữa xem chừng không phải là trở ngại to lớn, Trì Vị Phong cả người bò lên, hai tay đè lên vai Tả Thụy Nham, chân quỳ gối trên mặt bàn.Ly sữa trên bàn bị cậu gạt văng ra. Tả Thụy Nham nhanh chóng vươn một bàn tay đem cái ly cất kỹ, sau đó lần thứ hai ôm Trì Vị Phong, vừa hôn môi, vừa để cho cậu trườn khỏi cái bàn, bước lên đùi mình ngồi.Ghế cũng đủ lớn, Tả Thụy Nham nửa dựa vào lưng ghế, đỡ eo Trì Vị Phong, bất tri bất giác, đôi môi từ miệng Trì Vị Phong dời xuống cổ. Trì Vị Phong ngẩng đầu lên, trưng ra cảnh xuân mặc cho người ta l**m hôn.“Ngô…” Đến khi Tả Thụy Nham cắn cắn xương quai xanh của mình thì Trì Vị Phong rốt cục nhịn không được phát ra một tiếng hừ nhẹ. Cậu run run người, ngẫu nhiên đụng trúng cái nơi đang từ từ hưng phấn của anh. Tả Thụy Nham giật mình một cái, Trì Vị Phong phục hồi tinh thần lại, áo của cậu đã tuột đến cánh tay, áo của Tả Thụy Nham cũng bị cậu tuột ra khỏi bả vai.“Uhm… Tả tiên sinh… Anh còn muốn tiếp tục… Sao?” Trì Vị Phong ôm mặt Tả Thụy Nham, Tả Thụy Nham lập tức đình chỉ mọi động tác.Anh ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt kia chứa đựng hình ảnh phản chiếu của sao trời, lại có bóng hình Trì Vị Phong trong đó, vô cùng rõ ràng, khiến cậu đầu choáng mắt hoa.“Dừng không được…” Tả Thụy Nham nhẫn nại, lời nói đã vô cùng trầm thấp, âm thanh từ sâu trong yết hầu phát ra gợi cảm muốn chết, khiến cho Trì Vị Phong mất hết lý trí.“Tả tiên sinh, rõ ràng là anh muốn đè tôi, vì sao lại giống như tôi bị anh dụ dỗ thế này?” Trì Vị Phong lầu bầu.Đã làm tới mức này rồi, ngừng lại sẽ không ổn đâu a~Bởi vì yêu nhau, cho nên Trì Vị Phong chưa bao giờ nghĩ sẽ khống chế mong muốn d*c v*ng của bản thân.Trì Vị Phong nhanh chóng quăng quần áo của mình ra, sau đó cởi luôn đồ của Tả Thụy Nham. Tả Thụy Nham thuận theo, nhẹ nhàng l**m l**m ngực Trì Vị Phong, hai tay x** n*n phần lưng cậu từng chút một, cắn hút hai điểm hồng trên ngực cậu.Phía sau lưng là điểm yếu của Trì Vị Phong, cậu nhịn không được run run một chút, tay cố gắng gỡ nút áo anh.“Ngô ân… Tả. . . Tiên sinh… Anh…. lần sau. . . Mua quần áo… Nha a… Nhớ chọn áo nào nút cài kém chất lượng. . . Không đúng. . . Ngô… Mặc áo ngủ… Dễ cởi…”Một câu nói bị tiếng r*n r* biến thành đứt quãng, Tả Thụy Nham một bên l**m hôn Trì Vị Phong một bên gật gật đầu tỏ vẻ nhớ kỹ.Tả Thụy Nham dùng ngón tay chấm một chút sữa, s* s**ng qua khe đùi Trì Vị Phong , tìm được nhập khẩu, chậm rãi đâm một ngón tay vào.“Ân…” Trì Vị Phong cảm thấy có chút không quen, nhưng thân thể hưng phấn không thể chịu nổi chút k*ch th*ch này, cậu ôm cứng Tả Thụy Nham, dùng toàn bộ sức lực nghẹn ra một câu, “Không… Không công bằng…”Cậu tự tay lột phăng quần Tả Thụy Nham, bộ vị đã sớm sưng cứng của hai người được giải phóng ra ngoài, bởi vì mặt đối mặt mà ma xát với nhau.“Ngô…” Tả Thụy Nham cũng không kềm chế được mà rên nhẹ một tiếng.Trì Vị Phong có điểm đắc ý, càng hăng say đung đưa eo, v**t v* h* th*n của hai người.Nhưng mà loại chuyện này, Tả Thụy Nham chịu không nổi, Trì Vị Phong cũng không có khả năng chịu được. Cao trào nhanh chóng đến, chất lỏng màu trắng bắn lên bụng đối phương.Tả Thụy Nham nhất thời mất đi khống chế, ba ngón tay bên trong huyệt khẩu của cậu càng nhấn sâu vào.“Nha a…” Trì Vị Phong từ tiếng rên khàn nho nhỏ đã chuyển sang tông cao, cao vút >”ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Trăng tối gió lùa, đúng là thích hợp giết người ban đêm, không đúng, là thích hợp làm chuyện khác ban đêm….

Có một số việc bắt đầu rồi sẽ không thể dừng lại.

Giống như hai người hôn nhau vậy, hai cánh môi tiếp hợp, ai cũng không muốn tách ra trước.

Chiếc bàn thấp theo kiểu Châu Âu ở giữa xem chừng không phải là trở ngại to lớn, Trì Vị Phong cả người bò lên, hai tay đè lên vai Tả Thụy Nham, chân quỳ gối trên mặt bàn.

Ly sữa trên bàn bị cậu gạt văng ra. Tả Thụy Nham nhanh chóng vươn một bàn tay đem cái ly cất kỹ, sau đó lần thứ hai ôm Trì Vị Phong, vừa hôn môi, vừa để cho cậu trườn khỏi cái bàn, bước lên đùi mình ngồi.

Ghế cũng đủ lớn, Tả Thụy Nham nửa dựa vào lưng ghế, đỡ eo Trì Vị Phong, bất tri bất giác, đôi môi từ miệng Trì Vị Phong dời xuống cổ. Trì Vị Phong ngẩng đầu lên, trưng ra cảnh xuân mặc cho người ta l**m hôn.

“Ngô…” Đến khi Tả Thụy Nham cắn cắn xương quai xanh của mình thì Trì Vị Phong rốt cục nhịn không được phát ra một tiếng hừ nhẹ. Cậu run run người, ngẫu nhiên đụng trúng cái nơi đang từ từ hưng phấn của anh. Tả Thụy Nham giật mình một cái, Trì Vị Phong phục hồi tinh thần lại, áo của cậu đã tuột đến cánh tay, áo của Tả Thụy Nham cũng bị cậu tuột ra khỏi bả vai.

“Uhm… Tả tiên sinh… Anh còn muốn tiếp tục… Sao?” Trì Vị Phong ôm mặt Tả Thụy Nham, Tả Thụy Nham lập tức đình chỉ mọi động tác.

Anh ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt kia chứa đựng hình ảnh phản chiếu của sao trời, lại có bóng hình Trì Vị Phong trong đó, vô cùng rõ ràng, khiến cậu đầu choáng mắt hoa.

“Dừng không được…” Tả Thụy Nham nhẫn nại, lời nói đã vô cùng trầm thấp, âm thanh từ sâu trong yết hầu phát ra gợi cảm muốn chết, khiến cho Trì Vị Phong mất hết lý trí.

“Tả tiên sinh, rõ ràng là anh muốn đè tôi, vì sao lại giống như tôi bị anh dụ dỗ thế này?” Trì Vị Phong lầu bầu.

Đã làm tới mức này rồi, ngừng lại sẽ không ổn đâu a~

Bởi vì yêu nhau, cho nên Trì Vị Phong chưa bao giờ nghĩ sẽ khống chế mong muốn d*c v*ng của bản thân.

Trì Vị Phong nhanh chóng quăng quần áo của mình ra, sau đó cởi luôn đồ của Tả Thụy Nham. Tả Thụy Nham thuận theo, nhẹ nhàng l**m l**m ngực Trì Vị Phong, hai tay x** n*n phần lưng cậu từng chút một, cắn hút hai điểm hồng trên ngực cậu.

Phía sau lưng là điểm yếu của Trì Vị Phong, cậu nhịn không được run run một chút, tay cố gắng gỡ nút áo anh.

“Ngô ân… Tả. . . Tiên sinh… Anh…. lần sau. . . Mua quần áo… Nha a… Nhớ chọn áo nào nút cài kém chất lượng. . . Không đúng. . . Ngô… Mặc áo ngủ… Dễ cởi…”

Một câu nói bị tiếng r*n r* biến thành đứt quãng, Tả Thụy Nham một bên l**m hôn Trì Vị Phong một bên gật gật đầu tỏ vẻ nhớ kỹ.

Tả Thụy Nham dùng ngón tay chấm một chút sữa, s* s**ng qua khe đùi Trì Vị Phong , tìm được nhập khẩu, chậm rãi đâm một ngón tay vào.

“Ân…” Trì Vị Phong cảm thấy có chút không quen, nhưng thân thể hưng phấn không thể chịu nổi chút k*ch th*ch này, cậu ôm cứng Tả Thụy Nham, dùng toàn bộ sức lực nghẹn ra một câu, “Không… Không công bằng…”

Cậu tự tay lột phăng quần Tả Thụy Nham, bộ vị đã sớm sưng cứng của hai người được giải phóng ra ngoài, bởi vì mặt đối mặt mà ma xát với nhau.

“Ngô…” Tả Thụy Nham cũng không kềm chế được mà rên nhẹ một tiếng.

Trì Vị Phong có điểm đắc ý, càng hăng say đung đưa eo, v**t v* h* th*n của hai người.

Nhưng mà loại chuyện này, Tả Thụy Nham chịu không nổi, Trì Vị Phong cũng không có khả năng chịu được. Cao trào nhanh chóng đến, chất lỏng màu trắng bắn lên bụng đối phương.

Tả Thụy Nham nhất thời mất đi khống chế, ba ngón tay bên trong huyệt khẩu của cậu càng nhấn sâu vào.

“Nha a…” Trì Vị Phong từ tiếng rên khàn nho nhỏ đã chuyển sang tông cao, cao vút >”

Chương

trước

Chương

tiếp

Báo lỗi chương

Bình luận

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Thác Liễu! Thác Liễu!Tác giả: Vô TiTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcSự tình đã trở nên thập phần quỷ dị. Cổ ngữ có câu, Nhất nhất túc thành thiên cổ hận (một lần sai lầm hối hận ngàn năm). Trì Vị Phong hiện tại đã thấm thía cảm nhận được giá trị của câu nói này. Hết thảy đều bắt đầu từ tin nhắn sai lầm kia. Trì Vị Phong thầm nghĩ tự mình đập đầu tự tử luôn đi cho rồi. Là tôi gửi nhầm, là tôi gửi nhầm a a a a a!!!!!. Tuy rằng đã sớm khóc không ra nước mắt, Trì Vị Phong vẫn là cứng ngắc cố gắng tươi cười, run rẩy tiếp nhận ly rượu do người đối diện đưa tới. “Cám ơn.” Người nọ mặt không chút thay đổi, chỉ hơi gật đầu, sau đó liền cúi xuống bắt đầu cắt miếng thịt bò bít tết. Đúng vậy, giờ phút này Trì Vị Phong đang ngồi trong một nhà hàng Tây sang trọng dùng cơm, rượu đỏ lâu năm cùng với bò bít tết cao cấp, mọi thứ đều rất tinh xảo. Cậu chỉ là một nhân viên nho nhỏ, ngày thường tuyệt đối không có đủ tiền để đi đến đây. Hôm nay được ngồi ở đây chính là may mắn của cậu. Không, nếu như có quyền được nói, cậu tuyệt đối không thừa nhận đây là may mắn… Trăng tối gió lùa, đúng là thích hợp giết người ban đêm, không đúng, là thích hợp làm chuyện khác ban đêm….Có một số việc bắt đầu rồi sẽ không thể dừng lại.Giống như hai người hôn nhau vậy, hai cánh môi tiếp hợp, ai cũng không muốn tách ra trước.Chiếc bàn thấp theo kiểu Châu Âu ở giữa xem chừng không phải là trở ngại to lớn, Trì Vị Phong cả người bò lên, hai tay đè lên vai Tả Thụy Nham, chân quỳ gối trên mặt bàn.Ly sữa trên bàn bị cậu gạt văng ra. Tả Thụy Nham nhanh chóng vươn một bàn tay đem cái ly cất kỹ, sau đó lần thứ hai ôm Trì Vị Phong, vừa hôn môi, vừa để cho cậu trườn khỏi cái bàn, bước lên đùi mình ngồi.Ghế cũng đủ lớn, Tả Thụy Nham nửa dựa vào lưng ghế, đỡ eo Trì Vị Phong, bất tri bất giác, đôi môi từ miệng Trì Vị Phong dời xuống cổ. Trì Vị Phong ngẩng đầu lên, trưng ra cảnh xuân mặc cho người ta l**m hôn.“Ngô…” Đến khi Tả Thụy Nham cắn cắn xương quai xanh của mình thì Trì Vị Phong rốt cục nhịn không được phát ra một tiếng hừ nhẹ. Cậu run run người, ngẫu nhiên đụng trúng cái nơi đang từ từ hưng phấn của anh. Tả Thụy Nham giật mình một cái, Trì Vị Phong phục hồi tinh thần lại, áo của cậu đã tuột đến cánh tay, áo của Tả Thụy Nham cũng bị cậu tuột ra khỏi bả vai.“Uhm… Tả tiên sinh… Anh còn muốn tiếp tục… Sao?” Trì Vị Phong ôm mặt Tả Thụy Nham, Tả Thụy Nham lập tức đình chỉ mọi động tác.Anh ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt kia chứa đựng hình ảnh phản chiếu của sao trời, lại có bóng hình Trì Vị Phong trong đó, vô cùng rõ ràng, khiến cậu đầu choáng mắt hoa.“Dừng không được…” Tả Thụy Nham nhẫn nại, lời nói đã vô cùng trầm thấp, âm thanh từ sâu trong yết hầu phát ra gợi cảm muốn chết, khiến cho Trì Vị Phong mất hết lý trí.“Tả tiên sinh, rõ ràng là anh muốn đè tôi, vì sao lại giống như tôi bị anh dụ dỗ thế này?” Trì Vị Phong lầu bầu.Đã làm tới mức này rồi, ngừng lại sẽ không ổn đâu a~Bởi vì yêu nhau, cho nên Trì Vị Phong chưa bao giờ nghĩ sẽ khống chế mong muốn d*c v*ng của bản thân.Trì Vị Phong nhanh chóng quăng quần áo của mình ra, sau đó cởi luôn đồ của Tả Thụy Nham. Tả Thụy Nham thuận theo, nhẹ nhàng l**m l**m ngực Trì Vị Phong, hai tay x** n*n phần lưng cậu từng chút một, cắn hút hai điểm hồng trên ngực cậu.Phía sau lưng là điểm yếu của Trì Vị Phong, cậu nhịn không được run run một chút, tay cố gắng gỡ nút áo anh.“Ngô ân… Tả. . . Tiên sinh… Anh…. lần sau. . . Mua quần áo… Nha a… Nhớ chọn áo nào nút cài kém chất lượng. . . Không đúng. . . Ngô… Mặc áo ngủ… Dễ cởi…”Một câu nói bị tiếng r*n r* biến thành đứt quãng, Tả Thụy Nham một bên l**m hôn Trì Vị Phong một bên gật gật đầu tỏ vẻ nhớ kỹ.Tả Thụy Nham dùng ngón tay chấm một chút sữa, s* s**ng qua khe đùi Trì Vị Phong , tìm được nhập khẩu, chậm rãi đâm một ngón tay vào.“Ân…” Trì Vị Phong cảm thấy có chút không quen, nhưng thân thể hưng phấn không thể chịu nổi chút k*ch th*ch này, cậu ôm cứng Tả Thụy Nham, dùng toàn bộ sức lực nghẹn ra một câu, “Không… Không công bằng…”Cậu tự tay lột phăng quần Tả Thụy Nham, bộ vị đã sớm sưng cứng của hai người được giải phóng ra ngoài, bởi vì mặt đối mặt mà ma xát với nhau.“Ngô…” Tả Thụy Nham cũng không kềm chế được mà rên nhẹ một tiếng.Trì Vị Phong có điểm đắc ý, càng hăng say đung đưa eo, v**t v* h* th*n của hai người.Nhưng mà loại chuyện này, Tả Thụy Nham chịu không nổi, Trì Vị Phong cũng không có khả năng chịu được. Cao trào nhanh chóng đến, chất lỏng màu trắng bắn lên bụng đối phương.Tả Thụy Nham nhất thời mất đi khống chế, ba ngón tay bên trong huyệt khẩu của cậu càng nhấn sâu vào.“Nha a…” Trì Vị Phong từ tiếng rên khàn nho nhỏ đã chuyển sang tông cao, cao vút >”ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Chương 36