- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói…
Chương 3: Xuyên qua
Xuyên Không! Nam Chính, Nữ Chính Tránh Xa Ta Ra ChútTác giả: Huỳnh Ngọc TrâmTruyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói… Lờ mờ tỉnh dậy đầu tiên đặp vào mắt nó là trần nhà màu trắng củng mùi thuốc sát trùng xộc vào mủi. Khó chịu là tâm trạng đầu tiên khi tỉnh dậy, trong cuộc đời nó ghét nhất là phải vào bệnh viện cùng cái mùi thuốc kia. Nhanh chống ngồi dậy phát hiện trên người mình là những sợi dây diện gắn tùm lùm. Trên đầu còn băng một cuộn vải trắng. Nó tự nghĩ:-“ Thật không ngờ mạng thật lớn xe tông mà không chết, đúng là trời vẫn còn thương ta.”_ Đột nhine6 cửa phòng bị đẩy ra một người đàn ông trung niên bước vào. Nó đánh giá người phía trước mình. Trong có vẻ tiều tụy, khóe mất bị thâm quằn có vẻ là thức nhiều đột nhiên ông ta vui mừng khi thấy cô:_ “ Hy Tử con tỉnh rồi có biết là ba lo cho con lắm không? Đừng có làm chuyện dại dột nữa biết không”- Này bác gì đó ơi, cháu tên là Thanh Băng, chứ không phải Hy Tử gì đó của chú đâu_ Nó khó hiểu nhìn người đàn ông. Suy nghĩ một hồi đột nhiên nó đơ như tượng:- “ Hy Tử chẳng phải là tên nữ phụ trong quyển truyện cẩu huyết kia sao?”- Con sau vậy Hy Tử ta là cha con đây, để ta gọi bác sĩ vào xem cho con_ Người đàn ông lo lắng chạy đi kêu bác sĩ nhưng cô ngăn lại:- “Không cần”- Người chú nói có phải là Hoàng Mộc Hy Tử không?_ Nó nghi ngờ hỏi ông.- Đúng vậy con là Hoàng Mộc Hy Tử, ta là cha con Hoàng Diệu Quân đây_ Ông đau lòng nói.- Chẳng lẽ mình xuyên không vào, không phải chắc chắn không phải nhất định có hiểu lầm gì đó ở đây_ Nó lẩm bẩm trong miệng.- Con nói gì thế? Bây giờ cũng đã tỉnh đừng có mà dại dột nữa biết không, ba đi mua cho con ít cháo về ăn_ Ông vỗ vai cô. Song quay lưng đi để cô ở lại mà suy nghĩ. Lê từng bước vào nhà vệ sinh nhìn thật kĩ mình trong gương. Nó không tin vào mất mình hình ảnh phản chiếu trong gương cư nhiên giống y hệt nó mái tóc, màu mắt đều giống, chỉ có làn da là trắng hơn thôi, chắc có lẽ nghề sát thủ nên da nó hơi bị ngâm đen. Nhìn bàn tay trước mặt nó tự cười giễu chính bản thân. Tay nó nhuốm nhiều máu do cầm súng nê tay nó bị chai còn bàn tay này thì lại mịn màng như thế. Trở lại giường bệnh nó đã quyết định sẽ thành một người khác không còn là nữ phụ lẳng lơ nửa, nó sẽ sống cuộc sống của riêng mình không dính líu gì đên đám nam chủ, nữ chủ đó. Nhưng liệu ông trời có cho nó như ý nguyện không mời các bạn đón xem chương tiếp theo vào ngày chủ nhật nhé.
Lờ mờ tỉnh dậy đầu tiên đặp vào mắt nó là trần nhà màu trắng củng mùi thuốc sát trùng xộc vào mủi. Khó chịu là tâm trạng đầu tiên khi tỉnh dậy, trong cuộc đời nó ghét nhất là phải vào bệnh viện cùng cái mùi thuốc kia. Nhanh chống ngồi dậy phát hiện trên người mình là những sợi dây diện gắn tùm lùm. Trên đầu còn băng một cuộn vải trắng. Nó tự nghĩ:-“ Thật không ngờ mạng thật lớn xe tông mà không chết, đúng là trời vẫn còn thương ta.”_ Đột nhine6 cửa phòng bị đẩy ra một người đàn ông trung niên bước vào. Nó đánh giá người phía trước mình. Trong có vẻ tiều tụy, khóe mất bị thâm quằn có vẻ là thức nhiều đột nhiên ông ta vui mừng khi thấy cô:_ “ Hy Tử con tỉnh rồi có biết là ba lo cho con lắm không? Đừng có làm chuyện dại dột nữa biết không”
- Này bác gì đó ơi, cháu tên là Thanh Băng, chứ không phải Hy Tử gì đó của chú đâu_ Nó khó hiểu nhìn người đàn ông. Suy nghĩ một hồi đột nhiên nó đơ như tượng:- “ Hy Tử chẳng phải là tên nữ phụ trong quyển truyện cẩu huyết kia sao?”
- Con sau vậy Hy Tử ta là cha con đây, để ta gọi bác sĩ vào xem cho con_ Người đàn ông lo lắng chạy đi kêu bác sĩ nhưng cô ngăn lại:- “Không cần”
- Người chú nói có phải là Hoàng Mộc Hy Tử không?_ Nó nghi ngờ hỏi ông.
- Đúng vậy con là Hoàng Mộc Hy Tử, ta là cha con Hoàng Diệu Quân đây_ Ông đau lòng nói.
- Chẳng lẽ mình xuyên không vào, không phải chắc chắn không phải nhất định có hiểu lầm gì đó ở đây_ Nó lẩm bẩm trong miệng.
- Con nói gì thế? Bây giờ cũng đã tỉnh đừng có mà dại dột nữa biết không, ba đi mua cho con ít cháo về ăn_ Ông vỗ vai cô. Song quay lưng đi để cô ở lại mà suy nghĩ. Lê từng bước vào nhà vệ sinh nhìn thật kĩ mình trong gương. Nó không tin vào mất mình hình ảnh phản chiếu trong gương cư nhiên giống y hệt nó mái tóc, màu mắt đều giống, chỉ có làn da là trắng hơn thôi, chắc có lẽ nghề sát thủ nên da nó hơi bị ngâm đen. Nhìn bàn tay trước mặt nó tự cười giễu chính bản thân. Tay nó nhuốm nhiều máu do cầm súng nê tay nó bị chai còn bàn tay này thì lại mịn màng như thế. Trở lại giường bệnh nó đã quyết định sẽ thành một người khác không còn là nữ phụ lẳng lơ nửa, nó sẽ sống cuộc sống của riêng mình không dính líu gì đên đám nam chủ, nữ chủ đó. Nhưng liệu ông trời có cho nó như ý nguyện không mời các bạn đón xem chương tiếp theo vào ngày chủ nhật nhé.
Xuyên Không! Nam Chính, Nữ Chính Tránh Xa Ta Ra ChútTác giả: Huỳnh Ngọc TrâmTruyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói… Lờ mờ tỉnh dậy đầu tiên đặp vào mắt nó là trần nhà màu trắng củng mùi thuốc sát trùng xộc vào mủi. Khó chịu là tâm trạng đầu tiên khi tỉnh dậy, trong cuộc đời nó ghét nhất là phải vào bệnh viện cùng cái mùi thuốc kia. Nhanh chống ngồi dậy phát hiện trên người mình là những sợi dây diện gắn tùm lùm. Trên đầu còn băng một cuộn vải trắng. Nó tự nghĩ:-“ Thật không ngờ mạng thật lớn xe tông mà không chết, đúng là trời vẫn còn thương ta.”_ Đột nhine6 cửa phòng bị đẩy ra một người đàn ông trung niên bước vào. Nó đánh giá người phía trước mình. Trong có vẻ tiều tụy, khóe mất bị thâm quằn có vẻ là thức nhiều đột nhiên ông ta vui mừng khi thấy cô:_ “ Hy Tử con tỉnh rồi có biết là ba lo cho con lắm không? Đừng có làm chuyện dại dột nữa biết không”- Này bác gì đó ơi, cháu tên là Thanh Băng, chứ không phải Hy Tử gì đó của chú đâu_ Nó khó hiểu nhìn người đàn ông. Suy nghĩ một hồi đột nhiên nó đơ như tượng:- “ Hy Tử chẳng phải là tên nữ phụ trong quyển truyện cẩu huyết kia sao?”- Con sau vậy Hy Tử ta là cha con đây, để ta gọi bác sĩ vào xem cho con_ Người đàn ông lo lắng chạy đi kêu bác sĩ nhưng cô ngăn lại:- “Không cần”- Người chú nói có phải là Hoàng Mộc Hy Tử không?_ Nó nghi ngờ hỏi ông.- Đúng vậy con là Hoàng Mộc Hy Tử, ta là cha con Hoàng Diệu Quân đây_ Ông đau lòng nói.- Chẳng lẽ mình xuyên không vào, không phải chắc chắn không phải nhất định có hiểu lầm gì đó ở đây_ Nó lẩm bẩm trong miệng.- Con nói gì thế? Bây giờ cũng đã tỉnh đừng có mà dại dột nữa biết không, ba đi mua cho con ít cháo về ăn_ Ông vỗ vai cô. Song quay lưng đi để cô ở lại mà suy nghĩ. Lê từng bước vào nhà vệ sinh nhìn thật kĩ mình trong gương. Nó không tin vào mất mình hình ảnh phản chiếu trong gương cư nhiên giống y hệt nó mái tóc, màu mắt đều giống, chỉ có làn da là trắng hơn thôi, chắc có lẽ nghề sát thủ nên da nó hơi bị ngâm đen. Nhìn bàn tay trước mặt nó tự cười giễu chính bản thân. Tay nó nhuốm nhiều máu do cầm súng nê tay nó bị chai còn bàn tay này thì lại mịn màng như thế. Trở lại giường bệnh nó đã quyết định sẽ thành một người khác không còn là nữ phụ lẳng lơ nửa, nó sẽ sống cuộc sống của riêng mình không dính líu gì đên đám nam chủ, nữ chủ đó. Nhưng liệu ông trời có cho nó như ý nguyện không mời các bạn đón xem chương tiếp theo vào ngày chủ nhật nhé.