- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói…
Chương 5: Lục Khải Chính(Nam chủ 1)
Xuyên Không! Nam Chính, Nữ Chính Tránh Xa Ta Ra ChútTác giả: Huỳnh Ngọc TrâmTruyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói… - Anh tìm tôi có chuyện gì?_ Cô(tg: từ nay chuyển nó thành cô nha mọi người) mặt không cảm xúc nói.- Cô là Hoàng Mộc Hy Tử sao?_ Nam nhân nghi ngờ hỏi. “Làm sao mà lại có thể như vậy chẳng phải cô ta rất xấu sao? sao bây giờ lại đẹp như thế này chứ?” Vâng đây chính là suy nghỉ của Lục Khải Chính.-- Đúng là tôi. Anh là ai?_ Cô nhìn nam nhân hỏi. Mà câu nói đó lại làm nam nhân sửng sốt nha.- Cô không biết tôi sao?_ Nam nhân nghi ngờ hỏi lại cho chắc.- Tại sao tôi hải biết anh chứ?_ Cô còn không hiểu hơn.- Hừ giả nai sao? Tôi là người cô luôn bám theo đây_ Nam nhân hừ lạnh. Nhưng cô lại nói lại một câu làm nam nhân muốn té ngửa:- Tôi không quen anh.- Tôi là Lục Khải Chính sao? Nhớ ra chưa?_ Nam nhân giới thiêu về mình. Còn cô nghe tên nam nhân thì cười khinh một cái.- À thì ra là Lục thiếu sao, không biết anh đại giá quan lâm đến nơi tôi là có chuyện gì?- Tôi đến xem cô chết chưa, nhưng hình như nhìn cô có vẻ rất khỏe mạnh nhỉ?_Lục Khải Chính đá đểu cô.- Vâng, tôi rất khỏe, không cần Lục thiếu quan tâm, anh lo mà dành sự quan tâm đó cho Trương Thanh Ngọc đi, nếu không sẽ có một ngày nhất định tôi sẽ...._ Cô nói câu đầy ẩn ý.- Cô mà dám làm gì Ngọc nhi tôi sẽ giết cô_ Lục Khải Chính hăm dọa. Nhưng cô lại xem như không là gì mà nói:- Vậy để xem mạng tôi có xui xẻo tới nổi mà đợi anh giết không nữa.- Hừ cô giỏi lắm lo mà chuẩn bị quan tài cho mình đi, À...mà quên tôi nghĩ cô còn không đủ tiền để mua nổi một đôi giày cơ mà, làm sao mua nổi quan tài cho mình, hay là để tôi nhân từ độ lượng chừa cho cô một mảnh đất trống để chôn cô ở đó nhé?_ Lục Khải Chính giở giọng đùa cợt cô.
- Anh tìm tôi có chuyện gì?_ Cô(tg: từ nay chuyển nó thành cô nha mọi người) mặt không cảm xúc nói.
- Cô là Hoàng Mộc Hy Tử sao?_ Nam nhân nghi ngờ hỏi. “Làm sao mà lại có thể như vậy chẳng phải cô ta rất xấu sao? sao bây giờ lại đẹp như thế này chứ?” Vâng đây chính là suy nghỉ của Lục Khải Chính.
-
- Đúng là tôi. Anh là ai?_ Cô nhìn nam nhân hỏi. Mà câu nói đó lại làm nam nhân sửng sốt nha.
- Cô không biết tôi sao?_ Nam nhân nghi ngờ hỏi lại cho chắc.
- Tại sao tôi hải biết anh chứ?_ Cô còn không hiểu hơn.
- Hừ giả nai sao? Tôi là người cô luôn bám theo đây_ Nam nhân hừ lạnh. Nhưng cô lại nói lại một câu làm nam nhân muốn té ngửa:- Tôi không quen anh.
- Tôi là Lục Khải Chính sao? Nhớ ra chưa?_ Nam nhân giới thiêu về mình. Còn cô nghe tên nam nhân thì cười khinh một cái.
- À thì ra là Lục thiếu sao, không biết anh đại giá quan lâm đến nơi tôi là có chuyện gì?
- Tôi đến xem cô chết chưa, nhưng hình như nhìn cô có vẻ rất khỏe mạnh nhỉ?_Lục Khải Chính đá đểu cô.
- Vâng, tôi rất khỏe, không cần Lục thiếu quan tâm, anh lo mà dành sự quan tâm đó cho Trương Thanh Ngọc đi, nếu không sẽ có một ngày nhất định tôi sẽ...._ Cô nói câu đầy ẩn ý.
- Cô mà dám làm gì Ngọc nhi tôi sẽ giết cô_ Lục Khải Chính hăm dọa. Nhưng cô lại xem như không là gì mà nói:- Vậy để xem mạng tôi có xui xẻo tới nổi mà đợi anh giết không nữa.
- Hừ cô giỏi lắm lo mà chuẩn bị quan tài cho mình đi, À...mà quên tôi nghĩ cô còn không đủ tiền để mua nổi một đôi giày cơ mà, làm sao mua nổi quan tài cho mình, hay là để tôi nhân từ độ lượng chừa cho cô một mảnh đất trống để chôn cô ở đó nhé?_ Lục Khải Chính giở giọng đùa cợt cô.
Xuyên Không! Nam Chính, Nữ Chính Tránh Xa Ta Ra ChútTác giả: Huỳnh Ngọc TrâmTruyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói… - Anh tìm tôi có chuyện gì?_ Cô(tg: từ nay chuyển nó thành cô nha mọi người) mặt không cảm xúc nói.- Cô là Hoàng Mộc Hy Tử sao?_ Nam nhân nghi ngờ hỏi. “Làm sao mà lại có thể như vậy chẳng phải cô ta rất xấu sao? sao bây giờ lại đẹp như thế này chứ?” Vâng đây chính là suy nghỉ của Lục Khải Chính.-- Đúng là tôi. Anh là ai?_ Cô nhìn nam nhân hỏi. Mà câu nói đó lại làm nam nhân sửng sốt nha.- Cô không biết tôi sao?_ Nam nhân nghi ngờ hỏi lại cho chắc.- Tại sao tôi hải biết anh chứ?_ Cô còn không hiểu hơn.- Hừ giả nai sao? Tôi là người cô luôn bám theo đây_ Nam nhân hừ lạnh. Nhưng cô lại nói lại một câu làm nam nhân muốn té ngửa:- Tôi không quen anh.- Tôi là Lục Khải Chính sao? Nhớ ra chưa?_ Nam nhân giới thiêu về mình. Còn cô nghe tên nam nhân thì cười khinh một cái.- À thì ra là Lục thiếu sao, không biết anh đại giá quan lâm đến nơi tôi là có chuyện gì?- Tôi đến xem cô chết chưa, nhưng hình như nhìn cô có vẻ rất khỏe mạnh nhỉ?_Lục Khải Chính đá đểu cô.- Vâng, tôi rất khỏe, không cần Lục thiếu quan tâm, anh lo mà dành sự quan tâm đó cho Trương Thanh Ngọc đi, nếu không sẽ có một ngày nhất định tôi sẽ...._ Cô nói câu đầy ẩn ý.- Cô mà dám làm gì Ngọc nhi tôi sẽ giết cô_ Lục Khải Chính hăm dọa. Nhưng cô lại xem như không là gì mà nói:- Vậy để xem mạng tôi có xui xẻo tới nổi mà đợi anh giết không nữa.- Hừ cô giỏi lắm lo mà chuẩn bị quan tài cho mình đi, À...mà quên tôi nghĩ cô còn không đủ tiền để mua nổi một đôi giày cơ mà, làm sao mua nổi quan tài cho mình, hay là để tôi nhân từ độ lượng chừa cho cô một mảnh đất trống để chôn cô ở đó nhé?_ Lục Khải Chính giở giọng đùa cợt cô.