- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói…

Chương 11: An kiến tông

Xuyên Không! Nam Chính, Nữ Chính Tránh Xa Ta Ra ChútTác giả: Huỳnh Ngọc TrâmTruyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói… Cô chuẩn bị bắn vào đầu Nam Cung Hàn thì từ đâu một phát súng bắn tới cô, nhanh trí né sang một bên. Nam Cung Hàn nhanh chóng xoay người thoát khỏi tay cô. Từ ngoài đi vào một nam nhân, nhìn nam nhân lòng cô thêm khinh bỉ, nam nhân này thì còn có thể là ai ngoài đám nam chủ của con nữ chủ kia chứ, chỉ cần biết tên là cô sẽ nhớ rõ như in. Những người đã hại nữ phụ ra nông nổi này, một ngày nhất định sẽ có ngày cô lấy lại tất cả cho nữ phụ.- Cô không ngờ cũng cô thân thủ nhanh như vậy_ Nam nhân từ ngoài đi vào nói, cười khinh nhìn cô.- Anh là ai?_ Cô nhìn nam nhân hỏi.- Sao quên rồi sao? Vậy chắc họ nói cô mắc trí nhớ là thật rồi_ Nam nhân cười nói.- Tôi lặp lại lần nữa anh là ai?_ Cô khó chịu lên tiếng.- Tôi là An Kiến Tống người cô từng nói yêu đây_ An Kiến Tống nhìn cô nói, còn thầm đánh gia vẻ mặt của cô.- À An thiếu sao_ Cô gật đầu ngu ngơ nói.- Nhớ ra rồi sao?_ An Kiến Tống cười đểu nói.- Trong trí nhớ tôi đâu có anh đâu mà nhớ với không nhớ chứ_ Cô nói lại làm nụ cười trên môi An Kiến Tống cứng đờ.- Hừ cô không nhớ cũng tốt, khỏi phiền phức đến chúng tôi_ An Kiến Tông hừ lạnh nói.- Phiền phức? Là các người tim đến tôi, người phải nói câu này là tôi_ Cô nói. Quay qua nhìn Nam Cung Hàn hận thù nói:- Bây giờ anh xin lỗi ông ấy được rồi- Xin lỗi ông ta sao?_ Nam Cung Hàn nhìn ông nói, sau đó quay qua cô phun ra mấy chữ:- Kiếp sau đi.- Đem lên đây_ An Kiến Tông nói với một tên đàn em, hiểu ý tên đàn em liền đem một vali đen. An Kiến Tong ném vali về phía cô:- Đây là số tiền đủ cho cô sống cả đời, từ nay biến khỏi chúng tôi đi.- Tôi chưa bao giờ biết đủ cả_ Cô nhếch mép nói- Chê ít sao_ An Kiến Tông nói.- Tôi không cần trả anh này_ Cô ném vali ngược trở lại.- Không lấy, đừng bao giờ xuất hiện trước chúng đấy_ Anh Kiến Tông nói, dùng bật lửa đốt vali.- Đi về_ An Kiến Tông quay đi. Nam Cung Hàn cũng đi theo. Cô nhìn theo lòng thêm hận thù. Sẽ có ngày tất cả các người phải quỳ xuống trước mặt tôi.- Ba vào phòng trước_ Ông quay đi. Cô nhìn theo ông, cô biết ông đã phát giác được rồi, cô sẽ lựa cơ hội nói với ông sao.

Cô chuẩn bị bắn vào đầu Nam Cung Hàn thì từ đâu một phát súng bắn tới cô, nhanh trí né sang một bên. Nam Cung Hàn nhanh chóng xoay người thoát khỏi tay cô. Từ ngoài đi vào một nam nhân, nhìn nam nhân lòng cô thêm khinh bỉ, nam nhân này thì còn có thể là ai ngoài đám nam chủ của con nữ chủ kia chứ, chỉ cần biết tên là cô sẽ nhớ rõ như in. Những người đã hại nữ phụ ra nông nổi này, một ngày nhất định sẽ có ngày cô lấy lại tất cả cho nữ phụ.

- Cô không ngờ cũng cô thân thủ nhanh như vậy_ Nam nhân từ ngoài đi vào nói, cười khinh nhìn cô.

- Anh là ai?_ Cô nhìn nam nhân hỏi.

- Sao quên rồi sao? Vậy chắc họ nói cô mắc trí nhớ là thật rồi_ Nam nhân cười nói.

- Tôi lặp lại lần nữa anh là ai?_ Cô khó chịu lên tiếng.

- Tôi là An Kiến Tống người cô từng nói yêu đây_ An Kiến Tống nhìn cô nói, còn thầm đánh gia vẻ mặt của cô.

- À An thiếu sao_ Cô gật đầu ngu ngơ nói.

- Nhớ ra rồi sao?_ An Kiến Tống cười đểu nói.

- Trong trí nhớ tôi đâu có anh đâu mà nhớ với không nhớ chứ_ Cô nói lại làm nụ cười trên môi An Kiến Tống cứng đờ.

- Hừ cô không nhớ cũng tốt, khỏi phiền phức đến chúng tôi_ An Kiến Tông hừ lạnh nói.

- Phiền phức? Là các người tim đến tôi, người phải nói câu này là tôi_ Cô nói. Quay qua nhìn Nam Cung Hàn hận thù nói:- Bây giờ anh xin lỗi ông ấy được rồi

- Xin lỗi ông ta sao?_ Nam Cung Hàn nhìn ông nói, sau đó quay qua cô phun ra mấy chữ:- Kiếp sau đi.

- Đem lên đây_ An Kiến Tông nói với một tên đàn em, hiểu ý tên đàn em liền đem một vali đen. An Kiến Tong ném vali về phía cô:- Đây là số tiền đủ cho cô sống cả đời, từ nay biến khỏi chúng tôi đi.

- Tôi chưa bao giờ biết đủ cả_ Cô nhếch mép nói

- Chê ít sao_ An Kiến Tông nói.

- Tôi không cần trả anh này_ Cô ném vali ngược trở lại.

- Không lấy, đừng bao giờ xuất hiện trước chúng đấy_ Anh Kiến Tông nói, dùng bật lửa đốt vali.

- Đi về_ An Kiến Tông quay đi. Nam Cung Hàn cũng đi theo. Cô nhìn theo lòng thêm hận thù. Sẽ có ngày tất cả các người phải quỳ xuống trước mặt tôi.

- Ba vào phòng trước_ Ông quay đi. Cô nhìn theo ông, cô biết ông đã phát giác được rồi, cô sẽ lựa cơ hội nói với ông sao.

Xuyên Không! Nam Chính, Nữ Chính Tránh Xa Ta Ra ChútTác giả: Huỳnh Ngọc TrâmTruyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói… Cô chuẩn bị bắn vào đầu Nam Cung Hàn thì từ đâu một phát súng bắn tới cô, nhanh trí né sang một bên. Nam Cung Hàn nhanh chóng xoay người thoát khỏi tay cô. Từ ngoài đi vào một nam nhân, nhìn nam nhân lòng cô thêm khinh bỉ, nam nhân này thì còn có thể là ai ngoài đám nam chủ của con nữ chủ kia chứ, chỉ cần biết tên là cô sẽ nhớ rõ như in. Những người đã hại nữ phụ ra nông nổi này, một ngày nhất định sẽ có ngày cô lấy lại tất cả cho nữ phụ.- Cô không ngờ cũng cô thân thủ nhanh như vậy_ Nam nhân từ ngoài đi vào nói, cười khinh nhìn cô.- Anh là ai?_ Cô nhìn nam nhân hỏi.- Sao quên rồi sao? Vậy chắc họ nói cô mắc trí nhớ là thật rồi_ Nam nhân cười nói.- Tôi lặp lại lần nữa anh là ai?_ Cô khó chịu lên tiếng.- Tôi là An Kiến Tống người cô từng nói yêu đây_ An Kiến Tống nhìn cô nói, còn thầm đánh gia vẻ mặt của cô.- À An thiếu sao_ Cô gật đầu ngu ngơ nói.- Nhớ ra rồi sao?_ An Kiến Tống cười đểu nói.- Trong trí nhớ tôi đâu có anh đâu mà nhớ với không nhớ chứ_ Cô nói lại làm nụ cười trên môi An Kiến Tống cứng đờ.- Hừ cô không nhớ cũng tốt, khỏi phiền phức đến chúng tôi_ An Kiến Tông hừ lạnh nói.- Phiền phức? Là các người tim đến tôi, người phải nói câu này là tôi_ Cô nói. Quay qua nhìn Nam Cung Hàn hận thù nói:- Bây giờ anh xin lỗi ông ấy được rồi- Xin lỗi ông ta sao?_ Nam Cung Hàn nhìn ông nói, sau đó quay qua cô phun ra mấy chữ:- Kiếp sau đi.- Đem lên đây_ An Kiến Tông nói với một tên đàn em, hiểu ý tên đàn em liền đem một vali đen. An Kiến Tong ném vali về phía cô:- Đây là số tiền đủ cho cô sống cả đời, từ nay biến khỏi chúng tôi đi.- Tôi chưa bao giờ biết đủ cả_ Cô nhếch mép nói- Chê ít sao_ An Kiến Tông nói.- Tôi không cần trả anh này_ Cô ném vali ngược trở lại.- Không lấy, đừng bao giờ xuất hiện trước chúng đấy_ Anh Kiến Tông nói, dùng bật lửa đốt vali.- Đi về_ An Kiến Tông quay đi. Nam Cung Hàn cũng đi theo. Cô nhìn theo lòng thêm hận thù. Sẽ có ngày tất cả các người phải quỳ xuống trước mặt tôi.- Ba vào phòng trước_ Ông quay đi. Cô nhìn theo ông, cô biết ông đã phát giác được rồi, cô sẽ lựa cơ hội nói với ông sao.

Chương 11: An kiến tông