- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói…

Chương 14: Tìm

Xuyên Không! Nam Chính, Nữ Chính Tránh Xa Ta Ra ChútTác giả: Huỳnh Ngọc TrâmTruyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói… Đi trên đường cô đang suy nghĩ về những lời sắp nói, không biết phải nói làm sao cho phải. Suy nghĩ mà đến nơi hồi nào cô cung không hay. Vậy mà lại va vào một nữ nhân, ngước lên nhìn thấy khuôn mặt đó cô lại muốn tán cho một bạt tay, vì khuôn mặt này rất giống.....con bạn đã cho cô quyển truyện để rồi bây giờ lăn vào hoàn cảnh khốn cùng như vậy, nữ nhân kia thấy cô thì nhăn nhó- Cô không biết nhìn đường sao?_ Nữ nhân tức giận quát.- Nhìn đường chứ không nhìn cặn bã_ Cô nói lại, làm nữ nhân tức điên muốn đưa tay tát cô thì cô nhanh chóng chụp lại vận ra sao, làm cô ta đau điến.- Đau quá, cô mau buông ra đi_ Cô ta la lên, gây chú ý tất cả mọi người.- Muốn tát tôi, cô đủ tư cách sao_ Nó nói, càng vận tay thêm.- Xin cô, tha cho tôi_ Nữ nhân nói, khuôn mặt nhăn nhó vì đau, cô nhìn càng càng thích thú.- Cho tôi tát cô đi, rồi tôi tha_ Cô nói. Từ trong quản lý đi ra, làm tất cả mọi người tản ra:- Có chuyện gì?- Quản lý cứu cháu với, cô ta...cô ta muốn mưu sát người_ Nữ nhân thấy quản lý thì như bắt được vàng liền kêu cứu, cô nhìn quản lý càng thích thú hơn.- Mau buông tay ra, nếu không muốn bị đuổi việc_ Quản lý nói, rất khó xử nha, nữ nhân là người họ hàng xa, còn cô lại là người mà người đó coi trọng.- Đuổi việc? _ Cô cười, suy nghĩ một chút rồi nói:- Tôi cũng đang muốn xin nghĩ đấy, hôm nay là ngày cuối cùng tôi đến làm việc.- Cô....- Còn nữ nhân này.....xem hôm nay tâm trạng tôi tốt tha cho cô_ Cô nhìn nữ nhân nói, đấy một phát làm cô ta ngã xuống đất.- Cô muốn nghĩ thật sao? Tôi chỉ nói chơi thôi, mong cô đừng nghĩ_ Quản lý thấp giọng nói- Tôi chưa bao giờ nói mà không làm, những lời nói của ngài tôi cũng xem là thật chứ không phải là đùa_ Cô nói làm quản lý sợ rồi.- Hôm nay là ngày cuối cùng tôi làm việc_ Nói xong cô đi thẳng vào bar.-

Đi trên đường cô đang suy nghĩ về những lời sắp nói, không biết phải nói làm sao cho phải. Suy nghĩ mà đến nơi hồi nào cô cung không hay. Vậy mà lại va vào một nữ nhân, ngước lên nhìn thấy khuôn mặt đó cô lại muốn tán cho một bạt tay, vì khuôn mặt này rất giống.....con bạn đã cho cô quyển truyện để rồi bây giờ lăn vào hoàn cảnh khốn cùng như vậy, nữ nhân kia thấy cô thì nhăn nhó

- Cô không biết nhìn đường sao?_ Nữ nhân tức giận quát.

- Nhìn đường chứ không nhìn cặn bã_ Cô nói lại, làm nữ nhân tức điên muốn đưa tay tát cô thì cô nhanh chóng chụp lại vận ra sao, làm cô ta đau điến.

- Đau quá, cô mau buông ra đi_ Cô ta la lên, gây chú ý tất cả mọi người.

- Muốn tát tôi, cô đủ tư cách sao_ Nó nói, càng vận tay thêm.

- Xin cô, tha cho tôi_ Nữ nhân nói, khuôn mặt nhăn nhó vì đau, cô nhìn càng càng thích thú.

- Cho tôi tát cô đi, rồi tôi tha_ Cô nói. Từ trong quản lý đi ra, làm tất cả mọi người tản ra:- Có chuyện gì?

- Quản lý cứu cháu với, cô ta...cô ta muốn mưu sát người_ Nữ nhân thấy quản lý thì như bắt được vàng liền kêu cứu, cô nhìn quản lý càng thích thú hơn.

- Mau buông tay ra, nếu không muốn bị đuổi việc_ Quản lý nói, rất khó xử nha, nữ nhân là người họ hàng xa, còn cô lại là người mà người đó coi trọng.

- Đuổi việc? _ Cô cười, suy nghĩ một chút rồi nói:- Tôi cũng đang muốn xin nghĩ đấy, hôm nay là ngày cuối cùng tôi đến làm việc.

- Cô....

- Còn nữ nhân này.....xem hôm nay tâm trạng tôi tốt tha cho cô_ Cô nhìn nữ nhân nói, đấy một phát làm cô ta ngã xuống đất.

- Cô muốn nghĩ thật sao? Tôi chỉ nói chơi thôi, mong cô đừng nghĩ_ Quản lý thấp giọng nói

- Tôi chưa bao giờ nói mà không làm, những lời nói của ngài tôi cũng xem là thật chứ không phải là đùa_ Cô nói làm quản lý sợ rồi.

- Hôm nay là ngày cuối cùng tôi làm việc_ Nói xong cô đi thẳng vào bar.

-

Xuyên Không! Nam Chính, Nữ Chính Tránh Xa Ta Ra ChútTác giả: Huỳnh Ngọc TrâmTruyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không- Ai sai mày ám sát tao?_ Một thân anh mảnh khanh đứng trước người đàn ông đang quỳ rạp dưới mặt đất trên tay còn cầm môt cây súng đang chỉa về phía người đàn ông. Kế bên còn có một người phụ nữ cùng môt đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi gì đó. - Cô nghĩ tôi sẽ nói sao? Không thể nào đâu_ Người đàn ông đang quỳ mạnh miệng nói. - Oh tôi nghĩ vợ và con anh sẽ là người chết đầu tiên trước họng súng mới làm của tôi_ Cô gái đó lại lên tiếng, còn giơ ây súng về phía người phụ nữ đang ôm đứa con mình vào lòng khóc thảm thương. Lời nói này đã tác động đến người đàn ông, giọng nói ông ta run run:- Cô muốn làm gì họ? - Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Chỉ cần 1 tiếng súng “ PẰNG” 2 phát vào đầu hai người họ, họ sẽ xuống dưới đón anh_ Cô gái chuẩn bị bóp còi thì... - Tôi khai, xin cô đừng giết họ, tôi khai mà_ Người đàn ông lên tiếng cầu xin. - Nếu nghe lời từ trước thì tôi không cần tốn sức đem họ về rồi_ Cô gái dắt cây súng vào lưng quần lại. - Là ông trùm Mafia ở Trung Quốc hiện giờ_ Người đàn ông sợ sệt nói… Đi trên đường cô đang suy nghĩ về những lời sắp nói, không biết phải nói làm sao cho phải. Suy nghĩ mà đến nơi hồi nào cô cung không hay. Vậy mà lại va vào một nữ nhân, ngước lên nhìn thấy khuôn mặt đó cô lại muốn tán cho một bạt tay, vì khuôn mặt này rất giống.....con bạn đã cho cô quyển truyện để rồi bây giờ lăn vào hoàn cảnh khốn cùng như vậy, nữ nhân kia thấy cô thì nhăn nhó- Cô không biết nhìn đường sao?_ Nữ nhân tức giận quát.- Nhìn đường chứ không nhìn cặn bã_ Cô nói lại, làm nữ nhân tức điên muốn đưa tay tát cô thì cô nhanh chóng chụp lại vận ra sao, làm cô ta đau điến.- Đau quá, cô mau buông ra đi_ Cô ta la lên, gây chú ý tất cả mọi người.- Muốn tát tôi, cô đủ tư cách sao_ Nó nói, càng vận tay thêm.- Xin cô, tha cho tôi_ Nữ nhân nói, khuôn mặt nhăn nhó vì đau, cô nhìn càng càng thích thú.- Cho tôi tát cô đi, rồi tôi tha_ Cô nói. Từ trong quản lý đi ra, làm tất cả mọi người tản ra:- Có chuyện gì?- Quản lý cứu cháu với, cô ta...cô ta muốn mưu sát người_ Nữ nhân thấy quản lý thì như bắt được vàng liền kêu cứu, cô nhìn quản lý càng thích thú hơn.- Mau buông tay ra, nếu không muốn bị đuổi việc_ Quản lý nói, rất khó xử nha, nữ nhân là người họ hàng xa, còn cô lại là người mà người đó coi trọng.- Đuổi việc? _ Cô cười, suy nghĩ một chút rồi nói:- Tôi cũng đang muốn xin nghĩ đấy, hôm nay là ngày cuối cùng tôi đến làm việc.- Cô....- Còn nữ nhân này.....xem hôm nay tâm trạng tôi tốt tha cho cô_ Cô nhìn nữ nhân nói, đấy một phát làm cô ta ngã xuống đất.- Cô muốn nghĩ thật sao? Tôi chỉ nói chơi thôi, mong cô đừng nghĩ_ Quản lý thấp giọng nói- Tôi chưa bao giờ nói mà không làm, những lời nói của ngài tôi cũng xem là thật chứ không phải là đùa_ Cô nói làm quản lý sợ rồi.- Hôm nay là ngày cuối cùng tôi làm việc_ Nói xong cô đi thẳng vào bar.-

Chương 14: Tìm